STT 520: CHƯƠNG 520: MỘT TÊN MẬP
Lữ Thiếu Khanh hết sức hài lòng khi Kế Ngôn không định đi tìm người gây sự: “Như vậy mới đúng chứ, đừng kiếm chuyện.”
“Xuống thuyền, hai người chúng ta sẽ lén lút đi qua.”
Với thực lực của Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh, việc giấu diếm những tu sĩ này thực sự vô cùng đơn giản.
Nhưng không đợi bọn Lữ Thiếu Khanh xuống thuyền, bỗng nhiên một đạo lưu quang nhanh như thiểm điện xẹt tới, khiến Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh không kịp phản ứng.
Đạo lưu quang ấy đã đáp xuống phi chu của họ.
Một bóng người xuất hiện khiến Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh đều không khỏi giật mình.
Sau đó, cả hai đều cảnh giác nhìn chằm chằm bóng người đó.
Cả hai đều là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, người bình thường dù có xuất hiện trong phạm vi của họ cũng sẽ lập tức bị phát giác.
Nhưng tốc độ của người này quá nhanh, nhanh đến mức họ không kịp phản ứng.
Không khác gì thuấn di.
Người xuất hiện trước mặt Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh là một thanh niên mập mạp.
Khuôn mặt mập mạp, dưới cặp lông mày thô là đôi mắt to tròn, vẻ mặt gian giảo.
Khi cười, trên mặt còn có hai lúm đồng tiền nhỏ, bờ môi dày kèm theo một cặp tai lớn.
Hiện y đang thở hổn hển, sắc mặt hơi trắng bệch, như thể vừa dùng sức lực cực lớn.
“Các ngươi là tu sĩ của môn phái nào vậy?”
Tên mập rất cảnh giác với Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh. Sau khi cảm thấy khí tức của họ không mạnh, y liền nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, quát: “Mau chóng lái thuyền đưa ta rời khỏi nơi này!”
Đồng thời, y bộc phát khí tức của mình, định dọa Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh.
Hai người cảm nhận khí tức của tên mập, chỉ là cảnh giới Kết Đan kỳ.
Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh nhìn nhau.
Trên gương mặt lạnh lùng của Kế Ngôn hiện lên vài phần nghi hoặc: “Chúng ta đang bị cướp hay bị bắt cóc đây?”
Lữ Thiếu Khanh cười lạnh không thôi: “Bị ép buộc rồi, chúng ta trở thành con tin.”
“Không sai!” Tên mập nghe vậy liền hét lớn với hai người: “Mau chóng lái thuyền, nếu không Bàn gia ta sẽ giết chết các ngươi!”
Hai người không để ý đến lời uy hiếp của tên mập, bởi hiện tại họ đang có một thắc mắc.
Tên mập trước mặt chỉ là Kết Đan kỳ, nhưng tốc độ lại cực nhanh.
Nói đùa, ở cùng cảnh giới với y, Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh đều không có được tốc độ như vậy.
Kế Ngôn rất hiếu kỳ, hắn ta tỏ ra vài phần hứng thú, hỏi tên mập: “Vì sao tốc độ của ngươi lại nhanh đến vậy?”
Tên mập hình như rất vội vã, tầm mắt y thỉnh thoảng liếc về phía mình vừa chạy tới. Y thấy hai người trước mặt không có hành động gì thì tức muốn chết, mắng:
“Khốn kiếp! Đầu óc các ngươi có bị bệnh không? Có phải không hiểu lời ta nói không?”
“Lái thuyền đi! Móa nó, mau chóng lái thuyền!”
Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh đều có thể cảm nhận được khí tức từ phía xa truyền đến, hơn nữa thực lực của những người đuổi theo đều không yếu, có vài đạo khí tức của tu sĩ Kết Đan kỳ. Vị trí của họ đã bị khóa chặt rồi.
Muốn chạy cũng không chạy được.
Lữ Thiếu Khanh rất khó chịu: “Tên mập, ai bảo ngươi lên đây?”
“Ngươi từng hỏi ý kiến chúng ta chưa?”
Tên mập chết bầm, bên này chúng ta vừa mới chuẩn bị khiêm tốn hành sự, ngươi đã tới gây chuyện rồi?
“Tên đáng chết, Bàn gia chưa nổi giận, thật sự cho rằng Bàn gia dễ bắt nạt sao?”
Tên mập sốt ruột, cũng nổi giận, bộc phát linh lực, y lập tức muốn động thủ với hai người.
Nhưng Kế Ngôn vung ống tay áo lên, một luồng linh lực đánh tới, tên mập như bị điểm huyệt ngã thẳng tắp trên boong tàu.
Cơ thể tên mập giống như một quả bóng, ngã trên boong thuyền rồi nảy lên hai cái.
Trên khuôn mặt tên mập đầy vẻ kinh hãi, cỗ sức mạnh này y không thể nào chống lại, trước nó, y cảm nhận được cảm giác bất lực tột cùng.
Nguyên... Nguyên Anh kỳ?
Trong đầu tên mập hiện ra mấy từ này, suýt chút nữa thì y tè ra quần.
Tùy tiện lên thuyền mà có thể đụng phải Nguyên Anh kỳ sao?
Từ lúc nào Nguyên Anh kỳ lại nhan nhản ngoài đường như vậy rồi?
Tuy nhiên, y nhìn dáng vẻ Kế Ngôn, đột nhiên cảm thấy Kế Ngôn không phải Nguyên Anh kỳ mới thật sự là phí của trời.
Khí chất như vậy, bề ngoài như vậy, không phải Nguyên Anh kỳ quả thực là phung phí của trời.
Tên mập hoảng sợ, lắp bắp: “Tiền... tiền bối, có chuyện gì từ từ nói.”
Y muốn khóc rồi, mình lại dám ra tay với một vị Nguyên Anh kỳ.
Mình chán sống rồi à?
Kế Ngôn vẫn cảm thấy hứng thú với tốc độ của tên mập: “Nói thử xem, vì sao tốc độ của ngươi lại nhanh vậy?”
Kế Ngôn không giống Lữ Thiếu Khanh, không hề lộ vẻ bất thiện hay tràn ngập oán khí. Nét mặt của hắn ta bình tĩnh nhưng lại khiến tên mập có áp lực rất lớn.
Tên mập không dám giấu diếm, lập tức thành thật khai báo: “Ta... công pháp ta tu luyện có liên quan đến tốc độ, lại dùng thêm một tấm Linh phù gia tốc cấp bốn, cho nên mới nhanh như vậy.”
“Ta... giờ trong tay ta không có Linh phù, linh lực cũng không đủ, cho nên mới muốn mượn tạm thuyền của tiền bối.”
Hiểu rõ rồi, Kế Ngôn cũng lập tức mất đi hứng thú.
Hắn ta nói với Lữ Thiếu Khanh: “Đến lượt đệ đấy.”
Trong lòng tên mập thầm chửi thề, ngươi nói cứ như đang đi thanh lâu chọn cô nương, từng người thay phiên nhau vậy à?
Khuôn mặt Lữ Thiếu Khanh nặng nề như bị người ta cướp mất trăm viên linh thạch, hắn đi đến trước mặt tên mập, đứng từ trên cao nhìn xuống. Khuôn mặt hắn ngập tràn sát khí khiến tên mập càng thêm sợ hãi.
Trong lòng y có một dự cảm rằng tên mặc lam sam này còn đáng sợ hơn tên mặc áo trắng.
“Tên mập chết bầm, tại sao muốn hại chúng ta?”
“Hại... hại các ngươi?” Đôi mắt tên mập chớp liên hồi, trong đôi mắt to tròn lộ vẻ khó hiểu. Nhưng tiếng truy binh từ phía sau truyền đến đã khiến tên mập hiểu ra ý Lữ Thiếu Khanh.
“Ta... ta không có.”
“Không có?”
Lữ Thiếu Khanh muốn làm thịt tên mập, đem cái thân thịt mỡ này của y đi bán theo cân.
Đại sư huynh của ta vất vả lắm mới không nảy ý định gây sự, ngươi đã xuất hiện lại còn dẫn người đến.
Gian tế à?
Kẻ địch à?