Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 53: Chương 53: Đây là đồ đệ của Thiều Thừa chứ không phải sư phụ của Thiều Thừa thật sao?

STT 53: CHƯƠNG 53: ĐÂY LÀ ĐỒ ĐỆ CỦA THIỀU THỪA CHỨ KHÔNG P...

Hạ Ngữ dở khóc dở cười, không ngờ Kế Ngôn lại nghĩ ra cách này.

Đây là cách Thiên Ngự Phong chung sống sao?

Tuy nhiên, nàng ấy quả thực chưa từng thấy Lữ Thiếu Khanh ra tay.

Không biết thực lực thật sự của hắn rốt cuộc ra sao.

Lữ Thiếu Khanh thấy Hạ Ngữ đang quan sát mình, lập tức khó chịu nói:

“Sao nào? Tỷ muốn thử một chút không?”

Hạ Ngữ khẽ cười, lắc đầu: “Lữ sư đệ nói đùa rồi."

Nàng ấy muốn xem thử thực lực của Lữ Thiếu Khanh, nhưng nếu nghe lời Kế Ngôn mà động thủ, e rằng sẽ chỉ chọc giận hắn, chẳng được lợi lộc gì.

Còn Biện Nhu Nhu thì lại ước sư tỷ mình mau chóng ra tay giáo huấn Lữ Thiếu Khanh một trận ra trò.

Nàng ta nói: “Sư tỷ, đừng ngại Kế Ngôn sư huynh, tỷ cứ so tài với hắn một chút đi.”

“Nếu hắn không có thực lực, chúng ta không cần hắn đi nữa.”

Hạ Ngữ nói: “Đừng nói lung tung.”

Lữ Thiếu Khanh hừ lạnh: “Đến đây, các người thật sự nghĩ ta sợ sao?”

Hạ Ngữ trấn an Lữ Thiếu Khanh: “Lữ sư đệ không cần tức giận, ta thật lòng mong đệ có thể giúp ta một tay.”

Bí cảnh kia là một nơi cực kỳ hiếm có, đối với nàng ấy mà nói cũng vô cùng quan trọng. Nếu không phải vì thời gian cấp bách, nàng ấy cũng sẽ không đến đây cầu xin giúp đỡ.

So với việc tìm những người xa lạ, xét thế nào thì Lữ Thiếu Khanh vẫn là lựa chọn thích hợp nhất.

Lĩnh ngộ kiếm ý, Kết Đan kỳ, thực lực đầy đủ.

Hơn nữa, hắn là đệ tử phái lớn, đồ đệ của Thiều Thừa, sư đệ của Kế Ngôn.

Lại thêm mối quan hệ giữa Thiều Thừa và trưởng lão Song Nguyệt Cốc.

Lữ Thiếu Khanh đủ để có được sự tin tưởng của nàng ấy.

Tuy nhiên, tên cứng đầu Lữ Thiếu Khanh trước mặt lại vô cùng khó thuyết phục.

Cách của Kế Ngôn chắc chắn không được, Hạ Ngữ đưa mắt nhìn sang Thiều Thừa, người đang có vẻ xuất thần.

“Thiều sư thúc, sau khi đại hội tỷ thí lần trước kết thúc, An sư thúc vẫn luôn mong Thiều sư thúc đến làm khách tại Song Nguyệt Cốc.”

Thiều Thừa nghe xong, tinh thần lập tức tỉnh táo, ánh mắt tan rã một lần nữa tập trung trở lại.

“Thiên Nhạn sư tỷ nói vậy thật sao?”

Thiều Thừa lộ rõ vẻ kích động.

Lữ Thiếu Khanh đả kích không thương tiếc: “Chắc chắn không phải rồi, chuyện này mà sư phụ cũng tin sao?”

Thiều Thừa gầm lên: “Ngươi câm miệng cho ta, cút sang một bên!”

Trong lòng Hạ Ngữ cười thầm: “Đương nhiên là vậy rồi. Trước khi con tới đây, An sư thúc có dặn dò, có cơ hội nhất định phải tới bái kiến Thiều sư thúc, vấn an thay người.”

Trong lòng Thiều Thừa vui mừng, đắc ý, trên mặt không nén nổi nụ cười.

“Thiên Nhạn sư tỷ có lòng rồi.”

Lữ Thiếu Khanh lại nói: “Sư phụ, người đừng tin, nàng ấy đang dỗ ngọt người đấy.”

“Dáng vẻ người như thế nào bản thân người còn không rõ sao? Sao An sư bá có thể nhớ đến người được.”

Nụ cười của Thiều Thừa lập tức biến mất, ông trừng mắt mắng Lữ Thiếu Khanh:

“Ngươi tưởng ai cũng giống ngươi sao?”

“Bớt gây thêm phiền phức ở đây cho ta đi.”

Sau đó, ông quay sang tiếp tục nở nụ cười với Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư điệt, tiểu tử này không hiểu chuyện, con đừng chấp nhặt với nó.”

Hạ Ngữ lắc đầu: “Lữ sư đệ tính cách thẳng thắn, sao con có thể tức giận được chứ ạ?”

“Cũng chính vì tính cách này của Lữ Thiếu Khanh nên con càng mong đệ ấy có thể giúp đỡ con một chút.”

“Thiều sư thúc, người có thể giúp con khuyên đệ ấy được không?”

Hạ Ngữ vẻ mặt điềm tĩnh, giọng nói mang theo lời thỉnh cầu khiến người ta rất khó từ chối.

Đương nhiên Thiều Thừa sẽ không từ chối.

Ông quát Lữ Thiếu Khanh: “Có nghe thấy không, mau đi giúp sư tỷ ngươi một chút đi.”

Lữ Thiếu Khanh thực sự cạn lời với sư phụ mình.

Chỉ vài câu là có thể khiến người quay lưng với nguyên tắc rồi sao?

Lữ Thiếu Khanh thở dài: “Sắc đẹp, dễ làm loạn tâm trí người ta nhất.”

“Sư phụ, người tu tâm thất bại rồi.”

“Vừa nhắc đến An sư bá, người như bị chuốc thuốc mê vậy, còn nói là đại năng Nguyên Anh, có mất mặt không cơ chứ?”

Thiều Thừa cả giận nói: “Bớt ở đây thuyết giáo ta đi, mau đi giúp sư tỷ ngươi!”

Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Người bảo giúp là con giúp ngay à?”

“Con cứ không đấy, con đâu phải người phàm, con không bị nữ sắc mê hoặc đâu.”

Đôi môi đỏ mọng mê người của Hạ Ngữ khẽ nhếch lên, trên mặt đầy vẻ ngạc nhiên.

Thái độ với sư phụ cũng như vậy sao?

Lữ sư đệ này rốt cuộc là người thế nào đây?

Mắng sư huynh xối xả, với sư phụ thì không hề có chút tôn kính.

Đây là đồ đệ của Thiều Thừa chứ không phải sư phụ của Thiều Thừa thật sao?

Đối với cách thức chung sống của nhóm người Thiên Ngự Phong, đây là lần đầu tiên Hạ Ngữ chứng kiến, cũng là lần đầu tiên nàng kinh ngạc đến vậy.

Còn Phương Hiểu và Biện Nhu Nhu thì không biết nói gì hơn.

Đặc biệt là Biện Nhu Nhu.

Trước đó, nàng ta đã từng gặp Lữ Thiếu Khanh, cũng bị hắn chọc tức đến mức tức điên lên.

Giờ xem ra, Lữ Thiếu Khanh không chỉ đối xử với nàng ta như thế mà với cả sư phụ mình cũng vậy.

Biện Nhu Nhu cắn môi, trong lòng càng thêm khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh, quả đúng là một tên đáng ghê tởm.

Thiều Thừa thấy đồ đệ không nghe lời thì mặt đỏ bừng lên.

Ông tung ra đòn sát thủ: “Ngươi có tin ta lập tức xử lý ngươi không?”

Lữ Thiếu Khanh không chút sợ hãi, vô cùng hung hăng, còn uy hiếp ngược lại: “Người có tin đến lúc đó con sẽ tìm An sư bá cáo trạng không? Sẽ nói xấu về người không?”

Mọi người lập tức cảm thấy khí thế của Thiều Thừa giảm đi ba phần.

“Khốn kiếp, sư tỷ ngươi ngàn dặm xa xôi đã tới đây cầu xin ngươi giúp một tay, ngươi giúp đỡ thì có sao chứ?”

Thiều Thừa không nhắc đến chuyện xử lý Lữ Thiếu Khanh nữa.

Ông biết tên đồ đệ khốn kiếp này của mình nói được là làm được.

Trong lòng Thiều Thừa tức muốn hộc máu.

Sao mình lại không chấn chỉnh được tên đồ đệ khốn kiếp này chứ?

Lữ Thiếu Khanh cười híp mắt nói: “Ngàn dặm xa xôi đến thì đã sao? Con không giúp đấy.”

Hạ Ngữ lại một lần nữa hiểu sâu sắc lời Phương Hiểu nói về việc khó tạo mối quan hệ.

Đúng là khó tạo mối quan hệ.

Mềm nắn rắn buông đều không được.

Dụ ngọt vô ích, dùng cách uy hiếp cũng không ăn thua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!