Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 54: Chương 54: Tỷ có là đạo lữ của ta ta cũng không đồng ý

STT 54: CHƯƠNG 54: TỶ CÓ LÀ ĐẠO LỮ CỦA TA TA CŨNG KHÔNG ĐỒ...

Tiêu Y cũng không kìm được lên tiếng khuyên nhủ: “Nhị sư huynh, huynh giúp Hạ Ngữ sư tỷ một chút đi, với huynh mà nói chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ tiện tay thôi mà.”

Lữ Thiếu Khanh không chút khách khí gõ trán nàng: “Muốn đi thì muội đi đi. Ta không đi.”

“Thời gian đó để dành ngủ nướng không tốt hơn sao?”

Tiêu Y nhìn Hạ Ngữ với ánh mắt xin lỗi vì không thể giúp đỡ.

Lữ Thiếu Khanh nói với Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư tỷ, tỷ đi tìm người khác giúp đỡ đi.”

“Ta lực bất tòng tâm.”

“Đúng rồi, Lăng Tiêu Phái chúng ta còn không ít cao thủ, tỷ tìm họ giúp đi.”

Sau đó hắn chỉ vào Kế Ngôn nói: “Không quen biết thì bảo hắn ra mặt nói giúp tỷ, sẽ nhanh chóng gom đủ người thôi.”

Hạ Ngữ trầm mặc một hồi nói: “Lữ sư đệ, đệ thật sự không bằng lòng giúp ta một tay sao?”

Lữ Thiếu Khanh nói: “Không đồng ý, có nói gì cũng không đồng ý.”

“Phiền phức nhiều thế này thì dù tỷ có là đạo lữ của ta ta cũng không đồng ý.”

Biện Nhu Nhu mắng: “Không biết xấu hổ.”

Sắc mặt Hạ Ngữ không kìm được đỏ lên, nàng đột nhiên nở nụ cười, nói: “Nếu Lữ sư đệ không đồng ý giúp thì ta chỉ có thể ở lại đây cho đến khi Lữ sư đệ đồng ý vậy.”

Hạ Ngữ khẽ nhếch môi, mỉm cười nhìn Lữ Thiếu Khanh, đôi mắt trong veo như dòng suối, trong trẻo ngọt ngào nhưng lại ẩn chứa sát khí trí mạng.

“Cái gì?”

Lữ Thiếu Khanh ngẩn cả người.

Trong mắt Hạ Ngữ lóe lên tia đắc ý, nói với Lữ Thiếu Khanh: “Ta ở đây, Thiên Cơ Giả sẽ nhanh chóng biết thôi.”

“Đến lúc đó tin tức truyền ra ngoài, sự yên tĩnh của Thiên Ngự Phong e là sẽ bị phá vỡ.”

Lữ Thiếu Khanh xem thường, hoàn toàn không để lời uy hiếp này vào mắt: “Tỷ muốn ở đây thì ở, muốn được phỏng vấn thì cứ việc phỏng vấn.”

“Ta không trêu vào được chẳng lẽ cũng không trốn thoát sao?”

Sau đó hắn nói với Tiêu Y: “Đợi lát nữa giúp Hạ Ngữ dọn dẹp phòng nhé.”

Hạ Ngữ lắc đầu, nói: “Thật sao? Nhưng đến lúc đó có người hỏi ta vì sao lại ở đây, ta sẽ nói cho bọn họ biết, ta đến đây vì Lữ sư đệ.”

Ý cười trong mắt Hạ Ngữ càng sâu, chẳng phải ngươi sợ nhất phiền sao?

Ngươi không giúp ta thì ta chủ động rước phiền toái đến cho ngươi.

Xem ngươi có sợ không.

Mọi người ở đây đều hiểu ý của Hạ Ngữ.

Còn Lữ Thiếu Khanh thì tê cả da đầu.

Móa!

Cô nương này hiểm thật.

Hạ Ngữ là đệ nhất mỹ nhân Tề Châu, người ngưỡng mộ, người theo đuổi nhiều vô số kể.

Theo như những gì Hạ Ngữ nói, không cần nhiều lời, chỉ cần có câu đến đây vì hắn, chắc chắn Lữ Thiếu Khanh sẽ trở thành kẻ địch chung của toàn bộ nam nhân Tề Châu.

Đời này hắn đừng mong được yên bình.

Vì sao Lữ Thiếu Khanh lại không muốn giúp Hạ Ngữ, chẳng phải là vì đi theo bên cạnh Hạ Ngữ sẽ bị người ta phát hiện, rước lấy phiền phức cho hắn sao?

Lữ Thiếu Khanh nhìn vẻ mặt tươi như hoa, thanh nhã như thơ, ngọt ngào như mật.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh không rảnh để thưởng thức loại ngọt ngào này.

Lữ Thiếu Khanh cũng bất chấp Hạ Ngữ có thân phận gì, chửi đổng lên:

“Nữ nhân như tỷ quá ác độc.”

“Tỷ không biết xấu hổ à? Dùng thủ đoạn để uy hiếp thì có gì anh hùng chứ?”

Hạ Ngữ cười nói: “Ta là nữ nhân mà, có phải anh hùng hảo hán đâu.”

“Sao, Lữ sư đệ, có thể giúp ta một chút không?”

Lữ Thiếu Khanh nói với Thiều Thừa: “Sư phụ, con muốn xuống núi, cả đời này không quay trở về nữa.”

Hạ Ngữ nói theo: “Lữ sư đệ đi đâu ta sẽ đi theo đó.”

Lữ Thiếu Khanh không khách khí, mắng thêm lần nữa: “Tỷ có bệnh không vậy?”

“Xem như ta nhận ra rồi, Đại đệ tử các môn phái các người đều có bệnh, hơn nữa còn bệnh không nhẹ.”

Kế Ngôn cười rất vui vẻ: “Không có bệnh thì sao mà trị được đệ?”

Kế Ngôn thấy Lữ Thiếu Khanh chịu thiệt, trong lòng vui vẻ.

Hắn nói: “Đệ cũng đừng mong phản kháng, nàng ấy khắc đệ.”

Lữ Thiếu Khanh mắng to:

“Huynh tưởng là khắc chồng à, khắc cái thá gì.”

“Thực sự cho rằng khống chế được ta sao?”

Sau khi nói xong, Lữ Thiếu Khanh nhìn về phía Hạ Ngữ, hắn móc Thiên Cơ Bài ra, cắn răng nói: “Hạ Ngữ sư tỷ, tỷ đã liên hệ với Thiên Cơ Giả chưa?”

“Có cần ta giúp tỷ liên hệ một vị không?”

“Thiên Cơ Giả Đan Duyệt đang trú đóng ở thành Lăng Tiêu không tệ, là một Thiên Cơ Giả át chủ bài.”

Tiêu Y tò mò, giật giật áo Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, không phải huynh sợ phiền phức sao?”

Lữ Thiếu Khanh khẽ nói: “Ta sợ cái thá gì? Ai dám tới tìm ta gây phiền phức ta giết hắn.”

“Đánh không lại thì sao?” Ánh mắt Tiêu Y lập tức sáng bừng, Nhị sư huynh khí phách ngút trời.

“Đánh không lại thì ta tới chỗ chưởng môn, ta xem thử ai dám tới gây phiền phức cho chưởng môn.”

Mặt Tiêu Y lập tức tràn đầy vẻ ghét bỏ, người này đúng là khí phách chưa được ba giây.

Hạ Ngữ ngạc nhiên, biện pháp cuối cùng của nàng cũng không có tác dụng sao?

Hạ Ngữ không kìm được xem trọng Lữ Thiếu Khanh thêm vài phần.

Quả nhiên là một kẻ khó chơi. Nhưng bí cảnh lần này rất quan trọng đối với Hạ Ngữ, nàng không thể để bí cảnh này bị lãng phí vô ích được.

Cuối cùng, nàng đưa mắt nhìn về phía Kế Ngôn, thỉnh cầu Kế Ngôn giúp đỡ.

Kế Ngôn chú ý đến ánh mắt Hạ Ngữ, bờ môi khẽ mấp máy vài lần, trong bóng tối thầm chỉ điểm cho Hạ Ngữ.

Sau khi có được sự chỉ điểm của Kế Ngôn, Hạ Ngữ một lần nữa lấy lại sự tự tin.

Vẻ mặt nàng đầy nghiêm túc, chắp tay hành đại lễ với Lữ Thiếu Khanh.

“Lữ sư đệ, bí cảnh này với ta mà nói vô cùng quan trọng, mong rằng Lữ sư đệ có thể giúp ta một tay.”

“Lữ sư đệ có yêu cầu gì cứ việc nói ra, chỉ cần ta có thể làm được, ta đều sẽ thỏa mãn.”

“Chỉ khẩn cầu Lữ sư đệ giúp ta một tay.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!