STT 55: CHƯƠNG 55: TỶ ĂN HẾT BÀN ĐỒ ĂN NÀY THÌ TA ĐỒNG Ý V...
“Sư tỷ, tỷ...”
Biện Nhu Nhu lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Ngữ có tư thái như thế này. Sau khi kinh ngạc, nàng ta càng thêm bất mãn với Lữ Thiếu Khanh.
Nàng ta phẫn nộ nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, tên ghê tởm này, thật sự quá đáng!
Lữ Thiếu Khanh trầm mặc.
Hạ Ngữ nghiêm túc và đường hoàng như vậy, khiến hắn cảm thấy khó lòng chống đỡ.
Hắn không sợ bị uy hiếp, cũng chẳng sợ gì cả, chỉ sợ kiểu thỉnh cầu nghiêm túc này.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu nhìn Kế Ngôn đứng cạnh, khó chịu nói: “Là huynh giở trò à?”
Vừa phút trước Hạ Ngữ còn định uy hiếp hắn, phút sau đã thành khẩn thỉnh cầu giúp đỡ như vậy.
Nếu nói không có ai đứng sau lưng chỉ dẫn, Lữ Thiếu Khanh là người đầu tiên không tin.
Ở Thiên Ngự Phong, người thân thiết với hắn nhất là Kế Ngôn, ngay cả sư phụ cũng không bằng.
Kế Ngôn khoanh hai tay, lạnh lùng nói: “Đệ có chứng cứ không?”
Lữ Thiếu Khanh đằng đằng sát khí nói: “Không có chứng cứ ta cũng muốn đánh với huynh một trận.”
“Ta, Nguyên Anh kỳ.”
Lữ Thiếu Khanh tức giận nói: “Móa, huynh nói đi nói lại câu ‘Nguyên Anh kỳ’ này không thấy chán sao?”
“Huynh chờ đấy, sớm muộn gì ta cũng đè huynh xuống đất xử lý một trận.”
Hạ Ngữ nói: “Lữ sư đệ, việc này không liên quan gì đến Kế Ngôn sư huynh.”
“Ta thật sự rất mong có được sự giúp đỡ của Lữ sư đệ.”
“Mong đệ sẽ giúp đỡ ta.”
Lữ Thiếu Khanh nhức đầu.
Kiểu thái độ thành khẩn này hắn không chống đỡ được, cũng không tiện từ chối.
Lữ Thiếu Khanh cũng thành khẩn nói: “Hạ Ngữ sư tỷ, tha cho ta đi, ta thật sự không phù hợp đâu.”
Hạ Ngữ lắc đầu: “Ta tin vào mắt nhìn người của ta. Đệ là người thích hợp nhất.”
Không còn cách nào khác.
Nhưng khi ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh rơi vào cái bàn bên cạnh, có cách rồi.
Hắn chỉ vào bàn đồ ăn sư phụ làm nói với Hạ Ngữ: “Muốn ta giúp không phải không được.”
“Tỷ có thể ăn hết bàn đồ ăn này thì ta đồng ý với tỷ, thế nào?”
Lữ Thiếu Khanh vừa nói ra lời này, Thiều Thừa liền lo lắng quát lớn:
“Tiểu tử, ngươi đừng có làm loạn!”
Sau đó ông vội nói với Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư điệt không cần phải để ý đến lời của nó đâu.”
Hạ Ngữ nhìn ba người bên này với ánh mắt kỳ quái.
Yêu cầu này quá đơn giản.
Mấy món ăn trên bàn thơm nức mũi, lúc các nàng tiến vào đã ngửi được mùi thơm.
Chỉ riêng mùi thơm này cũng đủ biết đồ ăn rất ngon rồi.
Nhưng vì sao Thiều Thừa lại phản ứng như vậy?
Hạ Ngữ tò mò: “Lữ sư đệ, chỉ đơn giản như vậy sao?”
Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Không sai, chỉ cần tỷ ăn hết những đồ ăn này, ta sẽ đồng ý với tỷ.”
Sắc mặt Tiêu Y tái đi.
Cảm giác buồn nôn mà nàng đã quên bẵng đi, lại một lần nữa xuất hiện.
Nàng ta đưa tay che miệng, rất khó chịu.
Tay nghề của sư phụ thực sự khiến người ta rất khó quên.
Hạ Ngữ sư tỷ có thể chịu được sao?
Nhị sư huynh quá độc ác, quá giảo hoạt.
Cứ thế, hắn có thể dễ dàng hóa giải thỉnh cầu của Hạ Ngữ sư tỷ.
Trong lòng Hạ Ngữ nghi ngờ.
Nàng ấy tiếp xúc với Lữ Thiếu Khanh thời gian không dài, chỉ mới chừng nửa canh giờ.
Nhưng nàng ấy ít nhiều cũng hiểu một chút về Lữ Thiếu Khanh.
Trong chuyện này chắc chắn không hề đơn giản như vậy.
Nàng ấy hỏi lần nữa: “Lữ sư đệ, thật chứ?”
Lữ Thiếu Khanh nói: “Thật, ta có thể thề.”
Như vậy càng khiến Hạ Ngữ thêm nghi ngờ.
Còn Biện Nhu Nhu thì cười lạnh.
“Sư tỷ, không phải có độc đấy chứ?”
Biện Nhu Nhu không ưa Lữ Thiếu Khanh, từ trước đến nay luôn dùng suy nghĩ ác ý nhất để phỏng đoán về hắn.
Hành vi này của Lữ Thiếu Khanh tuyệt đối không bình thường, nói không chừng là định hạ độc, muốn hạ độc chết Hạ Ngữ.
Hạ Ngữ liếc một cái: “Làm sao có thể?”
Biện Nhu Nhu lại nói: “Sư tỷ, xem ra hắn biết không thể từ chối tỷ nên tùy tiện tìm cách thoái thác rồi.”
Mặc dù có khả năng này, nhưng từ đầu đến cuối Hạ Ngữ đều cảm thấy là lạ.
Thiều Thừa ở bên cạnh lại nói: “Hạ Ngữ sư điệt, con không cần để ý đến nó, thức ăn này, không cần ăn.”
Thiều Thừa trăm ngàn lần hi vọng Hạ Ngữ đừng nếm đồ ăn ông làm ra.
Phản ứng vừa rồi của Tiêu Y đã nói rõ hết thảy.
Nếu Hạ Ngữ ăn, rồi về nói cho An Thiên Nhạn biết, ông sẽ không còn mặt mũi nào gặp người ta nữa.
Hạ Ngữ cười nói: “Không sao đâu, Thiều sư thúc, con nếm thử cũng không sao đâu.”
“Dù sao thì ngửi mùi cũng rất thơm.”
“Không phải là tay nghề của Lữ sư đệ đấy chứ?”
Lữ Thiếu Khanh cười phá lên: “Đây là tay nghề của sư phụ ta, nào, nếm thử đi.”
Thiều Thừa đỏ mặt muốn ngăn cản: “Thôi đừng mà.”
Lữ Thiếu Khanh kéo Thiều Thừa: “Sư phụ, đừng nhiều chuyện.”
Hạ Ngữ cười khẽ: “Không sao, để con nếm thử.”
Biện Nhu Nhu kéo Phương Hiểu, nói với Lữ Thiếu Khanh: “Không ngại để chúng ta cùng thử chứ?”
Lữ Thiếu Khanh nói: “Nếu các cô không sợ chết, các cô cứ nếm thử.”
Tiêu Y muốn lên tiếng khuyên can nhưng lại bị Lữ Thiếu Khanh trừng mắt nên không dám lên tiếng.
Kế Ngôn không lên tiếng, đứng bên cạnh nhìn ba người Hạ Ngữ.
Dường như hắn ta cũng rất mong chờ.
Mùi thơm thế này mà, Biện Nhu Nhu cảm thấy kỳ lạ.
“Ngửi mùi rất thơm mà, vì sao Thiều sư thúc không muốn chúng ta ăn chứ?”
Phương Hiểu thì kinh ngạc nói: “Không ngờ tay nghề Thiều Phong chủ lại tốt như vậy.”
“Ta ăn trước.”
Tính tình Biện Nhu Nhu nôn nóng, nhanh tay gắp ăn trước một bước.
Phương Hiểu là lão bản tửu lâu nên cũng muốn nếm thử tay nghề của Thiều Thừa để so sánh với đầu bếp của mình xem thế nào.
Hai người gần như đồng thời gắp thức ăn đưa vào trong miệng.
Biểu cảm của hai người đồng thời thay đổi.
Ngay sau đó, rất nhanh, giống như Tiêu Y, sắc mặt trắng bệch, vô cùng buồn nôn.
Cuối cùng hai người không nhịn được, vội vàng chạy sang một bên nôn thốc nôn tháo.