STT 56: CHƯƠNG 56: THỨC ĂN NÀY RẤT NGON
Tiêu Y thấy Biện Nhu Nhu và Phương Hiểu nôn mửa thì cũng không nhịn được.
Cảm giác buồn nôn lại một lần nữa trỗi dậy, nàng cũng vội chạy sang bên cạnh, ngồi xổm xuống nôn thốc nôn tháo một trận.
Trong nháy mắt, ba trong số bốn nữ nhân có mặt ở đây đều đã nôn mửa.
Sắc mặt Thiều Thừa đỏ bừng như quả táo, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Đời này ông còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa.
Chỉ mong An sư tỷ sẽ không để ý đến chuyện này.
Mình phải tiếp tục cố gắng nâng cao tay nghề mới được.
Ánh mắt Thiều Thừa lướt qua ba người Phương Hiểu, rồi ông chợt ngẩn cả người.
Hạ Ngữ không hề buồn nôn đến mức phải nôn thốc nôn tháo như nhóm Biện Nhu Nhu.
Nàng chẳng những không nôn mà còn ăn không ngừng, ăn một cách say sưa ngon lành.
Cứ như thể đang thưởng thức món ngon mỹ vị thật sự vậy.
Lữ Thiếu Khanh sửng sốt, Kế Ngôn cũng vậy.
Ba sư đồ Thiều Thừa đều nhìn Hạ Ngữ với ánh mắt kinh ngạc tột độ.
Thiều Thừa nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Ngữ thì đã khôi phục lại được chút lòng tự tin.
Ông thăm dò hỏi: “Hạ Ngữ sư điệt, con, con không sao chứ?”
Hạ Ngữ gật đầu: “Không sao ạ, Thiều sư thúc. Thật sự là do người làm sao?”
Thiều Thừa gật đầu, trên mặt lộ rõ vẻ lúng túng: “Tay nghề vẫn còn hơi kém, để sư điệt chê cười rồi.”
Hạ Ngữ lại nghiêm túc nói: “Rất thơm, ăn rất ngon ạ.”
“Tay nghề Thiều sư thúc tốt quá, không hề kém tay nghề An sư thúc bao nhiêu.”
Thiều Thừa vui mừng, mắt sáng rỡ: “Thật sao?”
“Dĩ nhiên là thật ạ, con vẫn chưa đến mức phải gạt Thiều sư thúc đâu.”
Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn liếc nhìn nhau.
“Đáng sợ!”
Kế Ngôn thốt lên.
Có thể ăn được đồ ăn sư phụ hắn làm, ngoài từ “đáng sợ”, Kế Ngôn thật sự không nghĩ ra từ nào khác để hình dung.
Ánh mắt Kế Ngôn lộ rõ vẻ kính nể, hắn bội phục cường giả.
Lữ Thiếu Khanh cũng sợ hãi thán phục, nữ nhân này thật sự quá đáng sợ.
Hắn nói với Hạ Ngữ: “Hạ Ngữ sư tỷ, tỷ không cần phải cố nhịn đâu. Nếu không chịu được thì cứ như các nàng ấy đi.”
“Đệ nhất mỹ nữ có nôn cũng không phải chuyện gì quá khó coi đâu.”
“Đồ ăn của sư phụ có thể sánh với độc dược đại đạo, không chịu được cũng không ai chê cười tỷ đâu.”
Hạ Ngữ chớp mắt vài cái, không hiểu lời Lữ Thiếu Khanh nói: “Lữ sư đệ, ta không hiểu lắm ý của đệ.”
“Thức ăn này thực sự rất ngon, giống hệt tay nghề An sư thúc của ta vậy.”
Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc: “Các nàng đều nôn thốc nôn tháo hết rồi mà tỷ vẫn có thể chịu đựng được sao?”
Nếu có thể chịu đựng được như vậy, thì sự chịu đựng này chỉ có thể dùng từ “kinh khủng” để hình dung.
Đồ ăn sư phụ làm ra, cho dù là Đại sư huynh Kế Ngôn của hắn cũng không thể chịu nổi.
Nữ nhân này có thể chịu đựng được, không phải kinh khủng thì là gì chứ?
Hạ Ngữ lắc đầu nói: “Phản ứng của Nhu Nhu và những người khác khoa trương quá. Lúc muội ấy ăn đồ ăn của An sư thúc cũng phản ứng như vậy.”
Biện Nhu Nhu ở bên cạnh khóc lóc nói: “Sư tỷ, nó thật sự khó ăn. Ọe. . .”
“Giống hệt của An sư thúc vậy...”
“Sao tỷ lại không bị ảnh hưởng gì chứ? Ọe...”
Biện Nhu Nhu khóc không ra nước mắt, không ngờ Thiều Thừa cũng giống hệt An Thiên Nhạn sư thúc của nàng.
Đồ ăn làm ra có thể khiến người ta cả đời cũng không thể quên được.
Thiều Thừa ngạc nhiên hỏi: “Con cũng cảm thấy đồ ăn An sư tỷ làm rất ngon sao?”
Hạ Ngữ gật đầu: “Cũng không tệ lắm ạ, ngon hơn rất nhiều so với linh trù bình thường.”
Phương Hiểu nước mắt rưng rưng, nhìn Lữ Thiếu Khanh. Cuối cùng nàng cũng đã hiểu vì sao Lữ Thiếu Khanh lại thích ra ngoài ăn đến vậy.
Nàng cũng đã hiểu vì sao Lữ Thiếu Khanh lại có yêu cầu cao với đồ ăn đến thế rồi.
Có một sư phụ như thế này, muốn không kén ăn cũng không được.
Lữ Thiếu Khanh đành bó tay, nhìn Hạ Ngữ nếm hết một lượt các món trên bàn, ăn một cách say sưa ngon lành.
Rất nhanh, Hạ Ngữ nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh: “Lữ sư đệ, còn cần ta ăn tiếp nữa không?”
“Ta đã ăn no rồi, còn ăn tiếp nữa e là hơi khó một chút.”
Nhìn Hạ Ngữ như vậy, Lữ Thiếu Khanh còn có thể nói được gì nữa?
Hắn phục sát đất. Có thể ăn đồ ăn sư phụ hắn nấu mà mặt không đổi sắc, hắn không phục cũng không được.
“Được rồi, khi nào chúng ta xuất phát?”
“Sư tỷ, hắn ta có thể tin được sao?”
Sau khi rời khỏi Thiên Ngự Phong, Biện Nhu Nhu hỏi Hạ Ngữ.
Ban nãy Lữ Thiếu Khanh đã đồng ý cùng Hạ Ngữ đi thăm dò bí cảnh.
Nhưng Biện Nhu Nhu không có chút thiện cảm nào với Lữ Thiếu Khanh, vẫn vô cùng hoài nghi hắn.
“Kiểu như tên đó, nếu có nuốt lời thì cũng chẳng khiến người ta bất ngờ đâu.”
“Không chừng hắn cố ý lừa sư tỷ, sau đó tìm cơ hội chuồn đi đấy.”
Tâm trạng Hạ Ngữ không tệ, trên mặt mang nụ cười nhạt: “Ta tin hắn sẽ không gạt ta đâu.”
“Hắn không giống loại người nói mà không giữ lời.”
Cho dù Hạ Ngữ là người tính tình lạnh nhạt, nhưng việc có thể thuyết phục được Lữ Thiếu Khanh vẫn khiến nàng có một loại cảm giác thành tựu.
Biện Nhu Nhu bĩu môi, vẫn nghi ngờ nói: “Cái này vẫn chưa chắc đâu. Hắn hèn hạ như vậy, làm ra chuyện gì cũng chẳng khiến người ta bất ngờ.”
“Quá ghê tởm, dám gạt chúng ta ăn những thứ kia.”
Nhắc đến đồ ăn Thiều Thừa làm, Biện Nhu Nhu lại cảm thấy buồn nôn.
Biểu cảm của Phương Hiểu bên cạnh cũng không được đẹp mắt, nàng chau mày, buồn nôn vì những đồ ăn vừa rồi.
Phương Hiểu nói một câu: “Xem như ta đã hiểu được vì sao Lữ công tử lại thích tay nghề linh trù trong tửu lâu của ta đến vậy rồi.”
Trong đôi mắt đẹp của Hạ Ngữ lộ ra ánh mắt khó hiểu: “Sao mọi người đều cảm thấy rất khó ăn vậy?”
“Ta cảm thấy mùi vị ngon lắm, ngon hơn rất nhiều so với linh trù bình thường.”
Phương Hiểu kinh ngạc: “Ngữ muội muội, muội nghiêm túc đấy à?”
Biện Nhu Nhu khoát tay nói: “Hiểu tỷ tỷ, sư tỷ ở Song Nguyệt Cốc thích nhất là đồ ăn An sư thúc làm.”
“Tay nghề Thiều sư thúc không khác tay nghề An sư thúc là bao, nên sư tỷ thật sự cảm thấy rất ngon đấy.”
Phương Hiểu hồi tưởng lại đồ ăn có thể sánh với độc dược đại đạo kia, ánh mắt nàng nhìn Hạ Ngữ mang đầy sự kính nể.
Không hổ là Đại đệ tử của Song Nguyệt Cốc, thật sự không giống người bình thường chút nào.