Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 531: Mục 532

STT 531: CHƯƠNG 531: THÁNH TỘC? MA TỘC

Chuyện ở đây quá đỗi kỳ quái, nhất định phải để cấp trên tông môn ra mặt xử lý. Nếu không, Thiên Cung môn chính là tội đồ của nhân tộc.

Thế nhưng hắn lại bị sư đệ Phong Quan Ngọc cản lại.

“Đại sư huynh đừng vội.” Phong Quan Ngọc mang theo nụ cười nhạt, dường như không để chuyện trước mắt vào lòng, thái độ vô cùng lạnh nhạt: “Trước tiên làm rõ sự việc rồi hẵng nói. Bọn chúng tự xưng Thánh tộc thì bọn chúng là Thánh tộc sao?”

“Ma tộc đã bị trục xuất, mãi mãi không quay lại được, đột nhiên xuất hiện vài người tự xưng là Ma tộc, nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ. Không chừng có kẻ đang đục nước béo cò.”

Triều Khải không thoải mái như Phong Quan Ngọc, sắc mặt hắn ngưng trọng, chuyện này một khi xử lý không tốt sẽ ảnh hưởng rất lớn đến Thiên Cung môn.

Triều Khải trầm giọng nói: “Lỡ như là thật, chúng ta không chịu nổi trách nhiệm này.”

Phong Quan Ngọc cười ha ha, xem thường: “Gặp bọn chúng một chút chẳng phải sẽ biết sao?”

“Hơn nữa...” Hắn bước tới gần hai bước, thấp giọng nói: “Nếu thật sự là Ma tộc, bắt bọn chúng mang về chắc chắn sẽ không thiếu lợi ích, với chúng ta mà nói đây cũng là cơ hội cực lớn.”

Trong mắt Phong Quan Ngọc lóe lên ánh sáng dã tâm. Ma tộc bị trục xuất tới Hư Vô chi địa, Thiên Cung môn nắm giữ thông đạo dẫn đến Ma tộc, lợi ích lớn đến mức không thể tưởng tượng được.

Thực lực Thiên Cung môn lớn mạnh cũng sẽ giúp đệ tử Thiên Cung môn gặt hái được vô vàn lợi ích.

Sau khi nói xong, Phong Quan Ngọc không đợi Triều Khải phản đối, gã xông lên trời: “Ta đi xử lý bọn chúng.”

Phong Quan Ngọc như một vị công tử phong nhã bước đến trước mặt năm người, nở nụ cười mỉm nhưng lại ẩn chứa vài phần ngạo nghễ: “Mấy vị, ta là Nhị sư huynh Thiên Cung môn, Phong Quan Ngọc, không biết quý vị xưng hô thế nào?”

“Đến từ nơi nào?”

Năm ánh mắt đổ dồn lên người Phong Quan Ngọc, nụ cười trên môi gã lập tức cứng đờ.

Ở khoảng cách gần, gã mới thực sự cảm nhận được sự kinh khủng của năm người trước mặt.

Ánh mắt bọn chúng lạnh lùng, nhìn gã như nhìn lũ kiến, tràn đầy sự vô tình. Chỉ một cái liếc mắt, trái tim gã không kìm được mà run lên bần bật.

Gã phát hiện mình đã coi thường năm người này, bọn chúng còn cường đại hơn nhiều so với tưởng tượng của gã.

“Các ngươi...”

Phong Quan Ngọc còn muốn nói gì đó nhưng người phụ nữ duy nhất bên phía đối phương đã lạnh nhạt mở miệng hỏi: “Các ngươi ai lên?”

“Giữ lại mạng hắn để hỏi chút tình báo.”

“Để ta!” Một nam nhân đầu đinh, khuôn mặt chữ điền đi tới.

Trong cảm nhận của Phong Quan Ngọc, gã như đang đối mặt với một con mãnh hổ đang bước về phía mình.

Nam nhân mặt chữ điền nhếch miệng cười một tiếng với Phong Quan Ngọc, khí tức bùng nổ, khiến người ta kinh hãi: “Ta tên Tra Khê, người của Thánh tộc. Tiểu tử, xem như ngươi may mắn, đội trưởng nói tha cho ngươi một mạng. Nếu không muốn chịu khổ, hãy ngoan ngoãn đầu hàng, trở thành chó săn của Thánh tộc ta đi.”

Thái độ vô cùng phách lối, không coi Phong Quan Ngọc ra gì.

Phong Quan Ngọc giận dữ, không nói hai lời liền ra tay với Tra Khê: “Muốn chết! Kết Đan tầng sáu mà cũng dám phách lối trước mặt ta? Cho ngươi biết sự lợi hại của ta đây.”

Nhưng mà chưa đến mười hiệp, Phong Quan Ngọc đã phun ra máu tươi, ngã ầm xuống đất.

“Ha ha!”

Tra Khê cười đắc ý. Công kích của Phong Quan Ngọc chỉ khiến hắn ta bị thương nhẹ, nhưng cũng chỉ là *nhẹ* mà thôi.

“Nhân loại vẫn yếu đuối như trước đây.”

“Phế vật!”

Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy Phong Quan Ngọc đi lên, nhanh như vậy đã bị đối phương đánh bại thì không kìm được mà mắng to: “Nhị sư huynh Thiên Cung môn mà chỉ thế thôi á? M* nó, không có thực lực thì đừng làm Nhị sư huynh! Mà này, có Nhị sư huynh nào mặc áo trắng không hả? Đồ giả, hàng giả!”

Đúng là phế vật, vốn tưởng gã có chút bản lĩnh, hóa ra lại đi dâng đầu cho người khác. Thế mà còn nghĩ người Thiên Cung môn các ngươi có thể xử lý tốt chuyện này.

Phế vật, quá phế vật.

Quản Đại Ngưu rụt cổ, thận trọng nhìn Lữ Thiếu Khanh. Y không hiểu vì sao Lữ Thiếu Khanh lại đột nhiên nổi giận.

Haizz, tên khốn này đúng là hỉ nộ vô thường.

Kế Ngôn nhìn đối phương, chiến ý càng thêm sâu sắc: “Quả nhiên là Ma tộc, sức mạnh thân thể rất mạnh.”

Ma tộc và tu sĩ nhân loại khác nhau, bọn chúng chú trọng tu luyện nhục thể hơn tu sĩ nhân loại, cho nên, nếu cùng cảnh giới thì bọn chúng sẽ mạnh hơn.

Sau khi nói xong, Kế Ngôn không kìm được quay đầu đánh giá sư đệ mình một chút.

Lữ Thiếu Khanh cũng có luyện thể, không biết nhục thể hai bên ai mạnh ai yếu đây.

Lữ Thiếu Khanh biết Kế Ngôn đang suy nghĩ gì, hắn mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn? Mấy tên kia, một tay ta cũng đủ tát chết bọn chúng rồi.”

Kế Ngôn lắc đầu: “Chú ý một chút, thực lực bọn chúng rất mạnh.”

Thực lực Tra Khê thấp hơn Phong Quan Ngọc một cảnh giới mà lại có thể dễ dàng đánh bại Phong Quan Ngọc. Đặt ở thế giới này, hắn ta cũng là nhân tài hàng đầu.

Mà loại người như vậy vẫn chưa phải mạnh nhất trong số bọn chúng, từ đó đủ để nhìn ra sự kinh khủng của năm người này.

“Bọn chúng mạnh như vậy, chúng ta đi thôi.” Lữ Thiếu Khanh từ đầu đến cuối không muốn từ bỏ ý định này, vừa có cơ hội liền xúi giục Kế Ngôn.

Kế Ngôn lắc đầu, nhìn năm người phía xa, chiến ý của hắn bùng cháy như ngọn lửa, không đánh một trận làm sao có thể dập tắt được?

Hắn nói với Lữ Thiếu Khanh: “Đi cũng được, nhưng đánh với ta một trận, kiểu dốc hết sức ấy.”

Lữ Thiếu Khanh nghe xong, lập tức rút Mặc Quân kiếm ra vung vẩy, kêu to: “Lao xuống đi, làm thịt bọn chúng!”

“Ta và Ma tộc không đội trời chung, thế bất lưỡng lập.”

Lữ Thiếu Khanh có bị điên mới dốc hết toàn lực đánh với Kế Ngôn.

Quản Đại Ngưu nhìn, vô cùng cạn lời. Tên khốn kiếp này đúng là lấn yếu sợ mạnh mà!

Thật mong mình cũng trở nên mạnh hơn để có thể xử lý tên khốn kiếp này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!