Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 532: Mục 533

STT 532: CHƯƠNG 532: CHỈ LÀ KẾT ĐAN KỲ

Kế Ngôn lúc này lại không vội vã, hắn tò mò nhìn Đại sư huynh Thiên Cung môn bước ra, ngăn cản năm tên ma tộc để người của mình cứu Phong Quan Ngọc.

“Đáng ghét!”

Tra Khê giận dữ: “Tìm chết à?”

“Chết đi!”

Tra Khê phẫn nộ như mãnh hổ hạ sơn, ra tay với Triều Khải.

Nhưng lần này hắn đã tính sai, hắn không phải đối thủ của Triều Khải.

Triều Khải dựa vào việc mình là Kết Đan kỳ tầng chín, dễ dàng đánh bại Tra Khê.

Tra Khê bị thương thổ huyết, nhưng hắn tử chiến không lùi bước, ngược lại càng đánh càng hung ác, vẻ liều mạng.

Điều này buộc Triều Khải phải xuống tay tàn độc, cuối cùng Tra Khê thổ huyết hôn mê, sắp chết, người phe địch mới ra tay cứu giúp.

Nữ nhân cầm đầu nhìn thảm trạng của Tra Khê vẻ mặt không chút biến động, nàng càng thêm hứng thú đánh giá Triều Khải một lượt, nói với Triều Khải: “Tính ra ngươi cũng không tồi, đầu hàng đi, đầu hàng Thánh tộc chúng ta, ta cam đoan với thực lực của ngươi, ngươi sẽ được trọng dụng.”

Nữ nhân đầu đội khôi giáp không thấy rõ tướng mạo, nhưng giọng nói vô cùng êm tai, cổ thon dài trắng nõn khiến người ta có chút mơ màng.

Nàng ngẩng đầu lên như con thiên nga đen cao ngạo. Thứ hấp dẫn người khác nhất chính là con mắt nàng, con ngươi màu tím, hút hồn phách người, tà mị quỷ dị.

Triều Khải dáng người khôi ngô, cho dù là so với mấy nam nhân ma tộc trước mắt cũng không hề thua kém, hắn đứng trước mặt nữ nhân ma tộc khiến nàng trông có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn.

Triều Khải lạnh lùng nói: “Các ngươi từ đâu tới đây thì hãy trở về nơi đó đi. Thiên Cung môn chúng ta không muốn gây sự nhưng cũng không sợ hãi.”

Nói thì là vậy, nhưng Triều Khải trong lòng mang theo sự cảnh giác tột độ. Cơ thể hơi cong lại, trong cơ thể đang tụ tập một sức mạnh cường đại có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

Người trước mắt rất mạnh, cho dù Tra Khê chỉ có thực lực Kết Đan kỳ giai đoạn đầu nhưng cũng đã khiến Triều Khải cảm thấy áp lực.

Nếu không phải cảnh giới cao hơn Tra Khê thì Triều Khải cũng không tự tin có thể đánh thắng Tra Khê.

Nữ nhân Ma tộc cười lạnh, sắc đỏ trên đôi môi mỏng vô cùng tươi tắn, bắt mắt.

Nàng phất tay, ngăn cản những kẻ khác muốn tiến lên dạy dỗ Triều Khải, nàng nói với Triều Khải: “Đến đây, cho ta xem thử ngươi mạnh đến mức nào.”

Khí tức bộc phát, sắc mặt Triều Khải thay đổi: “Ngươi cũng là Kết Đan kỳ tầng chín?”

Nữ nhân ma tộc cười khẩy: “Kết Đan tầng chín chẳng qua chỉ là một điểm dừng chân tạm thời của ta mà thôi.”

Sau khi nói xong, ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo, sát khí tràn ngập: “Ta tên Úc Linh, ngươi không cản được ta thì sẽ phải chết.”

Sau khi nói xong nàng giơ nắm đấm, đánh về phía Triều Khải.

Nắm đấm tỏa ra quang mang màu đỏ sậm, mang theo khí tức kinh người, gào thét lao tới, hóa thành một đạo hồng quang bay thẳng về phía Triều Khải.

Triều Khải không dám khinh thường, trong nháy mắt vung ra ba tấm Linh phù, Linh phù bộc phát, năng lượng cường đại bao phủ Úc Linh.

“Ầm ầm.”

Triều Khải nhìn thấy Úc Linh bị linh phù của mình nuốt chửng và một cú nổ lớn xảy ra, trong lòng hắn mới thả lỏng được vài phần.

Úc Linh tạo cho hắn áp lực rất lớn, cảm giác áp bách mạnh mẽ khiến lòng hắn trĩu nặng.

Triều Khải khá tự tin vào thực lực của mình, ba tấm linh phù đồng thời bộc phát, cho dù là cùng cảnh giới thì cũng phải chịu thiệt thòi ít nhiều.

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Triều Khải thay đổi, muốn rời khỏi vị trí cũ nhưng đã quá muộn.

Bóng dáng Úc Linh từ trong vụ nổ vọt ra, nàng thân mang hắc giáp như một tia chớp màu đen thoáng chốc đã tới trước mặt Triều Khải, một quyền nặng nề giáng xuống người Triều Khải.

“Phụt!”

Triều Khải không kịp phòng bị, máu tươi phun ra như bị một phát đạn pháo đánh bay mấy dặm, ngã vào một khe nứt trên mặt đất mất hút.

Vài hơi thở sau, Triều Khải nổi giận, từ dưới đất vọt ra, gầm thét: “Đáng ghét!”

“Chết đi!”

Từ nơi xa, Kế Ngôn nhìn cuộc chiến của hai bên lắc đầu, giọng điệu thất vọng: “Chỉ là Kết Đan kỳ.”

Thấy ma tộc, Kế Ngôn vốn muốn giao thủ một phen để xem rốt cuộc ma tộc có gì khác biệt.

Nhưng bây giờ hắn mới phát hiện Úc Linh mạnh nhất cũng chỉ là Kết Đan kỳ, hắn liền mất đi hứng thú.

Hắn không muốn khi dễ kẻ yếu.

Còn Quản Đại Ngưu sau khi nhìn thấy Triều Khải mới một hiệp đã bị đánh bay, sau khi quay lại vẫn bị đánh bẹp thì miệng há hốc, mắt trợn tròn ngốc nghếch, đồng thời cũng càng thêm sợ hãi.

“Đây, đây là ma tộc sao?”

“Sao, sao lại khủng bố như vậy?”

Cùng là Kết Đan kỳ tầng chín nhưng Triều Khải lại không sánh bằng ma tộc Úc Linh, mà Úc Linh còn là một nữ nhân. Trong trận đánh này khí thế nàng bộc phát ra còn mạnh hơn cả nam nhân.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra Triều Khải không phải đối thủ của Úc Linh, thất bại cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Lữ Thiếu Khanh vô cùng khinh thường: “Đây chính là một trong song tinh mạnh nhất Yến Châu mà các ngươi vẫn thường nhắc đến đấy sao? Đồ cặn bã, còn chẳng bằng sư muội ngốc của ta.”

Sau khi Quản Đại Ngưu nhìn thấy cuối cùng Triều Khải cũng bị Úc Linh đánh bại thì trong lòng y sợ hãi, tê dại cả da đầu: “Chúng ta ở đây sẽ không bị phát hiện sao?”

Nhưng y vừa dứt lời, Úc Linh ở phía xa xa bỗng nhiên hướng ánh mắt về phía bọn họ.

“Cái miệng quạ đáng chết của ngươi.” Lữ Thiếu Khanh tức giận đến mức muốn chết, không nói thêm lời nào, một cước đạp Quản Đại Ngưu từ trên cao xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!