Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 537: Mục 538

STT 537: CHƯƠNG 537: MỘT KIẾM KINH KHỦNG

“Ta đánh chết huynh trước đấy, có tin không?”

Đợi đến khi ta hóa thành ma tộc, ta sẽ giết huynh đầu tiên!

Lữ Thiếu Khanh giơ kiếm lên, đe dọa Kế Ngôn, nhưng dọa xong lại lập tức cầu khẩn: “Nhanh lên, ra tay đi! Giúp ta với, đại ca, coi như ta van huynh đấy. Pho tượng mạnh như vậy, huynh đánh nổ nó cũng coi như được giao thủ với cao thủ rồi. Giờ chúng ta còn quá yếu, đừng có làm bậy nữa!”

Pho tượng được chế tác từ vật liệu cao cấp, lại ẩn chứa khí tức cường đại bên trong. Với thực lực hiện tại của hắn, căn bản không thể làm gì được pho tượng này. Hắn chỉ có thể trông cậy vào Kế Ngôn.

Kế Ngôn nhìn dáng vẻ Lữ Thiếu Khanh, trầm mặc một lát, cân nhắc một hồi rồi nói: “Ta chỉ ra tay một lần thôi.”

“Được rồi, một lần thì một lần, nhưng đừng có lười biếng đấy nhé! Phải toàn lực ra tay, sau một lần này, huynh muốn làm gì ta cũng không ngăn cản huynh nữa, dù huynh muốn xử lý cô nương này ta cũng xé quần giúp huynh.”

Úc Linh nghe thấy thì giận dữ, đồ vô sỉ.

Nàng ta giận quá hóa cười, ngữ khí tràn đầy trào phúng: “Chỉ dựa vào sức các ngươi mà cũng muốn đánh nát pho tượng do Thánh Chủ tự tay chế tác sao? Đúng là nói mê sảng, đừng có mơ tưởng nữa!”

Lữ Thiếu Khanh giận dữ chỉ vào Úc Linh: “Cô nàng đừng phách lối, chờ lát nữa ngươi sẽ phải khóc đấy.”

“Đúng rồi.” Lữ Thiếu Khanh lập tức đổi sắc mặt, khôi phục lại vẻ bình tĩnh: “Thánh Chủ các ngươi mạnh đến mức nào? Là Hóa Thần sao?”

“Hóa Thần?” Úc Linh cười lạnh: “Thánh Chủ hùng tài đại lược, thực lực kinh người, thiên hạ vô song, há Hóa Thần có thể so sánh được?”

Móa nó.

Lữ Thiếu Khanh lại cảm thấy đau đầu, chẳng lẽ không phải là Luyện Hư thì cũng là Hợp Thể đấy chứ?

Mệnh của ta khổ quá mà?

Sao mà chỉ muốn nằm ngửa thôi cũng khó đến như thế?

Ta trêu chọc phải ai vậy?

Vẻ mặt Lữ Thiếu Khanh lại thay đổi như sắp khóc đến nơi.

Úc Linh nhìn thấy trong lòng thầm nói, tên này định trở mặt à?

Trong một thời gian ngắn đã thay đổi mấy biểu cảm rồi.

Lữ Thiếu Khanh đi thúc giục Kế Ngôn: “Nhanh lên, toàn lực ra tay đi, đừng có lười biếng cho ta, bằng không ta với huynh không xong đâu đấy!”

Ngữ khí phách lối, thái độ cuồng vọng, không hề có dáng vẻ đang nhờ vả người khác làm việc.

Kế Ngôn quát: “Ồn ào quá, đi sang một bên.”

“Được.”

Lữ Thiếu Khanh không nói hai lời, lập tức hấp tấp chạy sang một bên.

Kế Ngôn chậm rãi bay lên bầu trời, không vội vã ra tay mà lẳng lặng đánh giá đại trận và pho tượng.

Úc Linh ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Kế Ngôn.

Bề ngoài Kế Ngôn lạnh lùng phiêu dật, khí chất xuất chúng, chỉ cần nhìn thấy hắn thôi cũng đủ để người ta nhận định ngay đây là một cao thủ.

Đây là lần đầu tiên Úc Linh gặp Kế Ngôn nhưng Kế Ngôn cho nàng ta cảm giác rất nguy hiểm, khiến nàng ta cảm thấy Kế Ngôn đáng tin cậy hơn Lữ Thiếu Khanh rất nhiều.

Dạng người như Lữ Thiếu Khanh đã khủng bố như vậy thì càng đừng nhắc tới Kế Ngôn.

Kế Ngôn đứng trên bầu trời, khoảng cách rất xa. Trong mắt Úc Linh, Kế Ngôn trên cao chỉ lớn bằng một con chim, nhưng bóng dáng nhỏ bé ấy lại tạo cho nàng ta áp lực cực lớn.

Tuy nhiên nàng ta nhìn thoáng qua chung quanh, lại nhìn pho tượng một chút, trong lòng trấn tĩnh lại.

Đây là pho tượng do Thánh Chủ chế tác, tuyệt đối không phải thứ hắn ta có thể phá hủy.

Kế Ngôn động rồi. Vô Khâu kiếm chậm rãi đưa ra, một kiếm đâm tới hết sức bình thường.

Một kiếm này trông hết sức bình thường, đến mức cả Úc Linh lẫn Quản Đại Ngưu đều nghĩ rằng nó chẳng có gì đặc biệt.

Dáng vẻ của nó phổ thông như một người mới học, vừa được chạm vào kiếm vậy.

Quản Đại Ngưu không nhịn được thầm thì: “Nhìn cũng không lợi hại lắm.”

“Ngu xuẩn!”

Lữ Thiếu Khanh không kìm được mắng một câu, sau đó nét mặt của hắn trở nên vô cùng ngưng trọng.

Quản Đại Ngưu không phục, ta nói thật mà, chẳng lẽ còn không cho phép ta được nói thật?

Nhưng mà, sau một khắc, trời đất phong vân biến ảo, Vô Khâu kiếm trong tay Kế Ngôn bỗng sáng lên ánh sáng chói lọi, hóa thành một kiếm kinh thiên động địa.

Một kiếm này, tựa như kiếm của tiên nhân, bộc phát ra kiếm quang không thể địch nổi, đánh nát vô số tinh tú trên trời, chém đứt tinh hà, tru diệt hàng vạn thế giới.

Lại như một kiếm phá nát hư không, vượt qua dòng sông lịch sử, chôn vùi thời gian vô tận, làm vỡ vụn vô số thiên địa.

Sắc mặt Quản Đại Ngưu hoàn toàn thay đổi, lại một lần nữa từ trên trời rơi xuống.

Thời khắc này toàn thân Úc Linh cũng lạnh lẽo, linh hồn run rẩy, cả người không tự chủ được run lên.

Úc Linh trơ mắt nhìn một kiếm này, cảm nhận khí tức huyền diệu, tối nghĩa khó lường từ nó. Nàng cảm thấy mắt mình đau nhói, khó chịu vô cùng.

“Phụt!”

Linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu trở nên hỗn loạn, như một con nai con bị kinh sợ, tán loạn khắp toàn thân, không cách nào bình tĩnh lại được.

Cuối cùng, Úc Linh không kìm được miệng phun máu tươi, sắc mặt nàng ta trắng bệch, vội vàng cúi đầu, không còn dám nhìn.

Một kiếm này đã vượt ra khỏi nhận biết của nàng ta, nàng ta mà còn dám nhìn tiếp thì sẽ chỉ khiến bản thân bị hủy diệt.

Pho tượng dường như cũng cảm nhận được nguy cơ, ánh sáng rực rỡ bùng lên, hào quang đỏ sậm nồng đậm bộc phát, tựa như một mặt trời đỏ rực, khiến trong phạm vi hơn mười dặm đều hóa thành một mảnh màu đỏ chói.

Hào quang màu đỏ sậm hóa thành một tầng bình chướng, bên ngoài lưu quang chớp động như máu tươi, vô cùng chói mắt.

Tấm bình chướng rất dày mang đến cho Úc Linh cảm giác vô cùng an toàn, khiến nàng không kìm được nhẹ nhàng thở phào trong lòng.

Không sao đâu.

Trong lòng Úc Linh thầm nói.

Sau một khắc, một kiếm này đã tới.

Trong chốc lát, Úc Linh cảm giác được rung động dữ dội, tựa như thiên địa sụp đổ, tận thế, hết thảy đều rơi vào hủy diệt.

Loại cảm giác khủng bố kia một lần nữa ập đến, Úc Linh quỳ rạp trên mặt đất, thân thể lại run lên bần bật trong chấn động.

Lần này, nàng ta cảm nhận rõ ràng uy hiếp của tử vong.

Kiếm quang không thể địch nổi, kiếm ý kinh khủng như phong bạo càn quét khắp đại trận.

Tấm bình chướng màu đỏ sậm trước kiếm quang không hề có chút tác dụng nào, như vỏ trứng bị đâm xuyên, vỡ vụn, một lần nữa hóa thành ánh sáng đỏ sậm rực trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!