STT 538: CHƯƠNG 538: MỘT KIẾM KINH KHỦNG
Trong mắt Úc Linh, quang mang đỏ sậm và kiếm quang trắng xóa giằng co kịch liệt, bùng nổ khí tức hủy diệt.
Hào quang đại trận dần dần ảm đạm, từng đạo trận văn dập tắt, đại trận bắt đầu sụp đổ như thể sắp hoàn toàn hủy diệt dưới một kiếm này.
Úc Linh vừa sợ vừa giận, nhưng nàng ta không còn bất kỳ biện pháp nào nữa. Nàng ta không thể động đậy, cũng không dám động đậy.
Nàng ta cung kính quỳ gối dưới chân pho tượng, không dám bước ra nửa bước.
Kiếm quang kinh khủng, chỉ cần nàng ta dám dính vào một chút, lập tức sẽ tan thành tro bụi.
Điều duy nhất Úc Linh có thể làm là cầu nguyện trong lòng, cầu nguyện có thể vượt qua được kiếp nạn này.
“Keng!”
Một tiếng kim loại va chạm kinh thiên động địa vang lên, vô số kiếm quang một lần nữa bị hào quang đỏ sậm thôn phệ, biến mất không dấu vết.
Giữa thiên địa trở lại bình tĩnh.
Hào quang đỏ sậm lan tràn, như thủy triều bao trùm lấy đại trận.
Đợi đến khi hào quang đỏ sậm tán đi, đại trận lại một lần nữa trở về hình dáng ban đầu, hoàn hảo như chưa từng bị chạm đến.
Trong lòng Úc Linh khẽ thở phào, nhìn đại trận trở về hình dáng ban đầu, trên mặt nàng ta lộ vẻ vui mừng.
Không hổ là kiệt tác của Thánh Chủ và chư vị trưởng lão.
Úc Linh không kìm được nhìn về phía Kế Ngôn ở bên ngoài. Kế Ngôn đã thu kiếm đứng đó, không có ý định tiếp tục ra tay.
Ánh mắt Úc Linh mang theo sự kính sợ sâu đậm.
Nàng ta có thể khẳng định, cho dù Thánh tử đã là Nguyên Anh kỳ thì cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Kế Ngôn.
Thánh tử của Thánh tộc nàng ta còn kém Kế Ngôn.
Mặc dù suy nghĩ này có thể làm tăng uy phong của người khác, diệt sĩ khí phe mình, nhưng nàng ta không cách nào dập tắt suy nghĩ này.
Một kiếm vừa rồi tràn đầy đại đạo huyền diệu, không phải một Kết Đan kỳ như nàng ta có thể lý giải.
Nàng ta tin, cho dù là Thánh tử tới, đối mặt với một kiếm này thì cũng chỉ có vẫn lạc mà thôi.
Kiếm quang rút đi, Quản Đại Ngưu lau vết máu bên khóe miệng.
Sắc mặt y trắng bệch, vừa rồi y cũng thổ huyết.
Một kiếm kia của Kế Ngôn quá kinh khủng, y không thể nhìn thấu, cũng không thể tiêu hóa.
Nếu không phải y kịp dời mắt đi thì sẽ chỉ bị thương nặng hơn, thậm chí có thể mù mắt.
Thật là đáng sợ.
Trong lòng Quản Đại Ngưu nhất thời cảm thấy khó xử.
Nhìn đôi sư huynh đệ Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh, y cũng không biết nên gán danh hiệu đáng sợ nhất cho ai mới đúng.
Kế Ngôn có thực lực đáng sợ, còn Lữ Thiếu Khanh thì thực lực cường hãn không nói, tính cách còn ác liệt. Quản Đại Ngưu cảm thấy thiên hạ đệ nhất ác nhân trừ hắn ra thì không còn ai khác.
Đôi sư huynh đệ này, ai là kẻ đáng sợ nhất, trong lòng Quản Đại Ngưu không thể kết luận được.
Cả hai đều đáng sợ.
Lữ Thiếu Khanh cũng bị một kiếm của Kế Ngôn làm cho sững sờ. Một lúc lâu sau hắn mới hỏi Kế Ngôn:
“Một kiếm này chính là thứ huynh lĩnh ngộ được sao?”
Kế Ngôn gật đầu, trên mặt mang mấy phần tiếc nuối: “Còn kém một chút.”
Lữ Thiếu Khanh cạn lời, cuối cùng không kìm được mà mắng: “Huynh có còn cho người ta sống nữa không hả?”
Quá mạnh, cứ thế này sớm muộn gì cũng hành chết ta mất thôi.
Kiếm ý cảnh giới đệ tam trọng ta còn chưa lĩnh ngộ được, huynh đã lĩnh ngộ được thứ mới rồi.
Móa.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh mắng xong, lại lập tức thay đổi thái độ, lấy lòng nói: “Hay là, chi bằng bổ thêm vài kiếm nữa, để lĩnh ngộ thử xem.”
“Tốt nhất là đánh ra mười kiếm, một trăm kiếm, không chừng bổ nát pho tượng huynh sẽ hoàn toàn lĩnh ngộ.”
Vừa rồi phản ứng của pho tượng hắn đều nhìn thấy rõ. Hắn tin, chỉ cần Kế Ngôn tiếp tục, pho tượng sớm muộn cũng sẽ vỡ nát.
Úc Linh bị sợ chết khiếp, một kiếm của Kế Ngôn đã khiến nàng ta hoài nghi nhân sinh rồi.
Nếu lại đánh một kiếm nữa, đại trận chịu đựng được nhưng nàng ta không chịu nổi.
Quá kinh khủng.
Nàng ta vội vàng quát: “Ngươi đã nói ngươi chỉ ra tay một lần.”
Cao thủ, ngươi phải giữ chữ tín, thân phận của ngươi không cho phép ngươi nói lời mà không giữ lời.
Lữ Thiếu Khanh không chút khách khí mắng: “Ngậm miệng, ngươi thì biết cái gì? Làm thịt các ngươi rồi thì ai còn biết chuyện ở đây nữa chứ?”
Chuyện đổi ý nuốt lời gì đó cũng không tồn tại.
Quản Đại Ngưu chú ý thấy ánh mắt Lữ Thiếu Khanh vô tình hay cố ý rơi vào người mình.
Trong lòng y mắng to, tên khốn kiếp này định giết người diệt khẩu à?
Tên khốn kiếp này mới là kẻ đáng sợ nhất.
Lúc này Quản Đại Ngưu đã phong cho danh hiệu kẻ đáng sợ nhất cho Lữ Thiếu Khanh.
Kế Ngôn không định tiếp tục ra tay, hắn nói với Lữ Thiếu Khanh: “Cứ vậy đi, chờ xem thử đối phương còn ai tới không.”
Kế Ngôn vẫn hi vọng có thể so chiêu với cao thủ Ma tộc một chút.
Lữ Thiếu Khanh tức chết, trợn mắt với Kế Ngôn: “Huynh không muốn xử lý cô nàng này sao? Nữ nhân Ma tộc chắc chắn rất xinh đẹp. Mau, phá đại trận đi, ta sẽ đưa nàng ta lên giường huynh.”
Úc Linh hận đến mức nghiến răng, tên khốn kiếp này.
Lần đầu tiên nhìn thấy kẻ hạ lưu vô sỉ như vậy.
Kế Ngôn lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh, hừ một tiếng: “Đệ có muốn thử một kiếm này của ta không?”
Móa.
Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào, lập tức trở mặt.
Hắn gầm thét với Úc Linh: “Người của Ma tộc, ai ai cũng có thể tru diệt! Hôm nay ta phải thay trời hành đạo, chém chết kẻ Ma tộc tội nghiệt ngập trời ngươi!”
Kế Ngôn không định ra tay, Úc Linh trong lòng tự tin.
Lữ Thiếu Khanh rất mạnh, nhưng trong mắt nàng ta, Lữ Thiếu Khanh không có sức uy hiếp như Kế Ngôn. Hơn nữa...
Úc Linh đứng dưới chân pho tượng, có pho tượng che chở phía sau khiến nàng ta có chỗ dựa, trong lòng vô cùng an tâm.
Nàng ta nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh đứng trước đại trận kêu gào thì không kìm được mà trào phúng: “Hắn đã không làm được thì ngươi càng không thể làm được.”
Nhân loại yếu đuối, ngoài kêu gào thì còn có thể làm được gì?
Cuồng nộ vô năng.
Nhưng sau khi nàng ta nói xong thì lại thấy Lữ Thiếu Khanh cười lạnh với nàng ta, ánh mắt nhìn nàng ta như nhìn một kẻ ngớ ngẩn.