Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 544: Mục 545

STT 544: CHƯƠNG 544: TÊN KHỐN NÀY MÀ CŨNG CÓ NGÀY XIN THA À...

Úc Linh thầm nghĩ trong lòng, nếu các ngươi biết sự đáng sợ của hai kẻ kia, chắc chắn sẽ không tự phụ cuồng vọng như bây giờ.

Cừu Lang mỉm cười: "Thánh chủ nói nơi này xảy ra một chút biến cố, cần cao thủ tiếp viện."

"Đáng tiếc các trưởng lão của Thánh Địa còn chưa chuẩn bị xong, đành phải mời thầy trò Khám Hạo Không đến hỗ trợ."

Úc Linh không hiểu: "Vì sao lại cho hai người đó tới? Có tin đồn hai người đó có liên lạc với bọn phản tặc. Một lần truyền tống phải hao phí cái giá khổng lồ, cho hai người đó tới, mà không sợ phát sinh vấn đề sao?"

Cừu Lang lắc đầu, hắn ta cũng không hiểu, nhưng hắn ta không lo lắng gì: "Đây là quyết định của Thánh chủ, hơn nữa, ngươi nghĩ xem vì sao ta phải đi theo?"

Cừu Lang nhìn ra xa, linh khí tàn phá bừa bãi, muôn vàn hào quang chớp lóe, hai bên chiến đấu vô cùng kịch liệt.

Cừu Lang nhìn một hồi, mới ngạo nghễ nói: "Thánh chủ có đưa cho ta một món đồ có thể đối phó với tu sĩ Nguyên Anh."

"Thánh chủ còn nói với ta, chỉ cần chúng ta kiên trì ở đây hai mươi ngày, sẽ có đợt viện binh đầu tiên đến."

"Hai, hai mươi ngày?" Úc Linh kinh ngạc: "Không phải đã nói nhanh nhất là mười ngày sao? Vì sao lại…"

Thế nhưng, sau khi nói xong, nàng im lặng, trên mặt nàng lộ vẻ chua xót: "Là bởi vì các ngươi đột nhiên truyền tống đến sao?"

Cừu Lang gật đầu: "Đúng vậy, một lần truyền tống tiêu hao rất lớn, cho dù Thánh tộc chúng ta đã mưu tính trăm ngàn năm, cũng khó lòng chịu đựng nổi."

"Truyền tống hai vị Nguyên Anh, cần phải trả cái giá cực lớn."

Úc Linh hổ thẹn cúi đầu: "Ta làm việc bất lực, thẹn với lòng tin của Thánh chủ, thẹn với Thánh tộc."

Trong lòng nàng vô cùng hối hận, sớm biết vậy thì khi đó không nên ra tay với Lữ Thiếu Khanh, lẽ ra nên áp dụng thủ đoạn nhu hòa hơn, biết đâu còn có thể kéo dài thêm chút thời gian.

Kết quả, bởi vì hành động của nàng, khiến hai bên đối đầu bằng phương thức đơn giản và thô bạo nhất, cũng khiến mọi chuyện phát triển đến mức khó lòng khống chế.

Bên phía Thánh tộc buộc phải tức tốc phái người đến viện trợ, lại một lần nữa kéo dài thời gian viện binh tới.

Cừu Lang nhẹ nhàng xua tay, hoàn toàn không quan tâm, hắn ta đại diện cho Thánh chủ, nên lúc này cảm thấy mọi chuyện đều tốt đẹp.

"Yên tâm đi, Thánh chủ không trách ngươi, còn cho rằng ngươi làm rất tốt. Cứ yên tâm, gia tộc của ngươi nhất định sẽ đạt được lợi ích khổng lồ, tộc nhân của ngươi cũng sẽ có nhiều vị trí hơn trong Thánh Địa."

Úc Linh mừng rỡ, kích động khôn nguôi: "Thánh chủ ân trọng như núi, Úc Linh nhất định thề sống chết báo đáp Thánh chủ."

Ngay lúc này, tiếng gầm giận dữ truyền đến từ xa: "Đồ khốn, ta không ra tay, ngươi tưởng ta là mèo bệnh à?"

"Xem ta có đánh chết ngươi không."

Đó là giọng của Lữ Thiếu Khanh, hình như Lữ Thiếu Khanh vừa chịu thiệt thòi, giọng nói để lộ tức giận và oán hận vô tận.

"Ha há."

Tiếng cười của Nguyễn Thuấn vẫn cuồng vọng như trước: "Chỉ là tu sĩ nhân loại cũng dám hung hăng trước mặt ta, không biết sống chết."

Hai bên lại dần dần đánh trở lại, Úc Linh nghe thấy đối thoại giữa hai người, mừng thầm trong lòng.

Nghe vậy, hình như tên khốn kia không phải là đối thủ của Nguyễn Thuấn, thật tốt quá.

Ở đây, ai cũng có thể sống sót, chỉ riêng tên khốn đó nhất định phải chết! Nếu không, ta không thể nuốt trôi cục tức trong lòng.

Úc Linh mang theo sự mong đợi trong lòng, nhìn chiến trường phía xa, nhưng khi hai bên xuất hiện, trong đôi mắt màu tím của nàng hiện lên vẻ thất vọng.

Nguyễn Thuấn cũng không hoàn toàn chiếm thượng phong, hình như hắn ta đang đánh ngang tay với Lữ Thiếu Khanh.

Trên người hắn ta có vô số vết thương, có những vết sâu đến tận xương, máu tươi đầm đìa.

Lữ Thiếu Khanh cũng không khá hơn chút nào, sắc mặt tái nhợt, khí tức suy yếu, mang cho người ta cảm giác như ngọn nến trước gió, sẽ bị thổi tắt bất cứ lúc nào.

Lữ Thiếu Khanh thở phì phò, cắn răng chống đỡ, hắn chỉ kiếm về phía Nguyễn Thuấn, giọng nói có thêm vài phần suy yếu: "Dừng lại ở đây thì sao? Còn tiếp tục như vậy, cả hai ta đều sẽ bị thương, chẳng ai được lợi."

Úc Linh chỉ muốn cười thành tiếng, tên khốn này mà cũng có ngày phải xin tha à?

Thoải mái, thật là thoải mái.

Cừu Lang lắc đầu, vô cùng khinh thường, xem thường Lữ Thiếu Khanh từ tận đáy lòng: "Nhân loại, ha ha…"

Bọn họ tự xưng là Thánh tộc, xem thường nhân loại, cũng xem thường tu sĩ nhân loại.

Bọn họ cho rằng tu sĩ nhân loại đã trụy lạc.

Tuy Nguyễn Thuấn chịu không ít vết thương, nhưng trạng thái của hắn ta lại vô cùng phấn khởi, máu tươi vương vãi trên mặt hắn ta, khiến hắn ta càng thêm dữ tợn.

"Nhân loại, ngươi đang xin tha mạng à? Quỳ xuống đi, ta sẽ ban cái chết cho ngươi. Hô hố…"

Sau khi nói xong, hắn ta lại tấn công Lữ Thiếu Khanh một lần nữa.

Hình như Lữ Thiếu Khanh không chống đỡ nổi, bị hắn ta đánh trúng, rơi thẳng từ trên trời xuống đất.

Sau một lúc lâu, vẫn không thấy Lữ Thiếu Khanh nằm dưới đất có động tĩnh gì.

Nguyễn Thuấn đi tới trước mặt Lữ Thiếu Khanh, nhìn Lữ Thiếu Khanh đang nằm bất động dưới đất từ trên cao, khinh miệt vô cùng: "Đồ vô dụng!"

Hắn ta giơ tay lên, định triệt để tiêu diệt Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên mở to mắt.

Ánh mắt hắn chợt trở nên thanh minh, mang theo vẻ trào phúng. Nguyễn Thuấn hoảng sợ, không đợi Nguyễn Thuấn kịp phản ứng, Lữ Thiếu Khanh lập tức nâng tay huy kiếm, ánh lửa đỏ sậm bùng lên, bao trùm thế gian.

Ánh lửa phủ kín cả mặt đất, che giấu tầm mắt của Úc Linh và Cừu Lang, cắt đứt linh thức của bọn họ.

Giờ khắc này, sắc mặt Nguyễn Thuấn lập tức thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!