Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 545: Mục 546

STT 545: CHƯƠNG 545: MỘT QUYỀN ĐÁNH NÁT

"Ngươi... ngươi..."

Nguyễn Thuấn cảm thấy vô cùng nguy hiểm.

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh hết sức tỉnh táo, chẳng có vẻ gì là bị thương.

Dù Nguyễn Thuấn có ngốc đến mấy cũng nhận ra mình đã bị lừa.

Kiếm vừa rồi Lữ Thiếu Khanh tung ra, đáng sợ hơn bất kỳ chiêu kiếm nào từ trước đến nay. Hắn ta đã tu luyện trên trăm năm, đây là lần đầu tiên đối mặt với kiếm ý khủng khiếp đến nhường này.

Giờ đây, hắn ta có muốn trốn cũng không kịp, chỉ đành liều mạng thôi.

Hắn ta gầm thét: "Ta... ta sẽ liều mạng với ngươi!"

Nhưng Lữ Thiếu Khanh lại gào lên trước hắn ta một tiếng, giọng điệu bi tráng tột cùng, nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ đắc ý.

"Ngươi..."

Nguyễn Thuấn nổi giận, ngay cả lời nói cũng muốn giành với ta sao?

Đồng thời, hắn ta cũng hiểu ra vì sao Lữ Thiếu Khanh lại không ngừng kêu gào như vậy.

Hắn đang diễn trò, nhưng vì sao hắn lại làm vậy, hắn ta không tài nào biết được.

Hắn ta không rõ, không thể hiểu nổi, cũng chẳng còn cơ hội để suy nghĩ kỹ càng.

Kiếm quang đáng sợ đã nuốt chửng hắn ta.

Nguyễn Thuấn không còn đường chạy trốn, nhưng cũng không có ý định trốn.

Một kiếm này mang đến cho hắn ta mối nguy khổng lồ, nhưng hắn ta lại vô cùng tự tin.

Ta là Thánh tộc, ta là Nguyên Anh, nhục thể của ta mạnh mẽ hơn nhân loại rất nhiều.

Mặc dù một kiếm này có đáng sợ đến mấy, ta cũng có thể chống đỡ được. Chỉ cần ta ngăn cản được chiêu kiếm này, ngay sau đó sẽ là tử kỳ của tên khốn kia.

Nguyễn Thuấn cắn răng, gầm lên một tiếng, khí tức bỗng tăng vọt.

Thân thể hắn ta phình to lên một vòng, bắp thịt gồ ghề, cơ bắp căng tràn lực lượng.

Huyết quản bên ngoài không ngừng cuồn cuộn như Cầu Long, khiến người nhìn thấy không khỏi khiếp sợ.

"A!"

Kiếm quang khủng khiếp hóa thành biển lửa ngập trời, như muốn thiêu rụi vạn vật thế gian, lập tức nuốt chửng Nguyễn Thuấn.

"Keng keng keng..."

Bề ngoài cơ thể Nguyễn Thuấn cứng như sắt thép, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai.

Nhưng rốt cuộc, kiếm của Lữ Thiếu Khanh vẫn quá lợi hại. Cơ thể Nguyễn Thuấn bắt đầu vỡ vụn, vô số vết thương nhỏ li ti xuất hiện, máu tươi văng tung tóe.

Nhìn từ xa, Nguyễn Thuấn như bị một lớp sương máu bao phủ, lớp sương máu kia che kín cơ thể hắn ta, trông hết sức thê thảm.

Không chỉ như thế, kiếm ý khủng khiếp còn không ngừng xé rách, cắn nuốt huyết nhục của hắn ta. Chỉ trong tích tắc, cơ thể Nguyễn Thuấn đã teo nhỏ một vòng, dường như huyết nhục của hắn ta đã bốc hơi trong chớp mắt.

Nếu chỉ có thế này, Nguyễn Thuấn còn có thể chịu đựng được, nhưng một kiếm này chẳng những xé rách thân thể hắn ta, mà còn tấn công thẳng vào linh hồn hắn ta.

Nguyễn Thuấn kêu thảm thiết, giọng nói phẫn nộ, hoảng sợ như dã thú gần chết đang liều mạng gầm rống, khiến người nghe phải biến sắc.

Nguyễn Thuấn không ngờ chiêu kiếm này lại mạnh đến vậy, phải biết rằng hắn ta đang ở cảnh giới Nguyên Anh tầng hai.

So với tu sĩ nhân loại, nhục thân hắn ta cường đại hơn rất nhiều, ngay cả tu sĩ nhân loại tầng ba cũng khó lòng làm gì được hắn ta.

Ngay cả kiếm tu cũng không thể làm được như vậy.

Hắn tuyệt đối không phải kiếm tu bình thường, kiếm quyết của hắn tuyệt đối không phải kiếm quyết tầm thường.

Trong lòng Nguyễn Thuấn lập tức hiểu ra rất nhiều điều.

Đến khoảnh khắc này, Nguyễn Thuấn mới biết mình đã coi thường Lữ Thiếu Khanh, đã quá xem thường người này.

Nhưng mà đã quá muộn.

Ly Hỏa Phần Thiên, đây chính là kiếm quyết mạnh nhất mà Lữ Thiếu Khanh có thể thi triển hiện tại.

Tu sĩ nhân loại bình thường, sẽ bị diệt trong một kiếm.

Sau một kiếm này, Nguyễn Thuấn miễn cưỡng sống sót, khí tức hắn ta vô cùng suy yếu, như ngọn nến trước gió, chẳng khác gì Lữ Thiếu Khanh lúc trước.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh giả vờ, còn hắn ta thì suy yếu thật sự.

Thân thể hắn ta tan nát, như bị vô số lợi kiếm đâm xuyên, lộ ra xương cốt trắng bóng, khiến người ta rợn người.

"Ha ha..."

Khuôn mặt Nguyễn Thuấn hung tợn, cơ thể hắn ta không ngừng lung lay, như một chiếc cọc gỗ, có thể đổ sập bất cứ lúc nào.

Sự đau đớn về thể xác chỉ càng làm sát ý trong lòng hắn ta bùng cháy dữ dội hơn.

Hắn ta nhận ra khí tức của Lữ Thiếu Khanh, cười phá lên: "Trong thời gian ngắn, ngươi không thể sử dụng lại chiêu kiếm vừa rồi nữa đúng không?"

Ánh mắt Nguyễn Thuấn vô cùng tinh tường. Lữ Thiếu Khanh đánh với hắn ta đến tận bây giờ, không thể nào không tổn hao gì.

Ngoài dự liệu của hắn ta, Lữ Thiếu Khanh thu trường kiếm Mặc Quân vào vỏ, nắm chặt nắm đấm, nói với Nguyễn Thuấn: "Nghe nói nhục thể của Ma tộc các ngươi cực kỳ cường đại, vô địch thiên hạ.

Vào thời kỳ Tiên Ma đại chiến, các ngươi chỉ dựa vào nhục thể thôi đã gây ra tổn thất khổng lồ cho nhân loại chúng ta. Hôm nay ta phải lãnh giáo một phen mới được.”

Sau đó, Lữ Thiếu Khanh lao ra như một viên đạn pháo, hắn giơ nắm đấm lên, lao thẳng về phía Nguyễn Thuấn.

Nguyễn Thuấn nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh dám cất vũ khí đi, muốn đấu tay đôi với hắn ta.

Hắn ta lộ ra nụ cười tàn nhẫn.

Mặc dù ta bị thương rất nghiêm trọng, nhưng thân thể ta không phải thứ mà tu sĩ nhân loại các ngươi có thể ngăn cản.

"Không biết trời cao đất rộng, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết tay!”

Nguyễn Thuấn gầm thét một tiếng, điều động chút lực lượng cuối cùng trong cơ thể, muốn quyết thắng bại với Lữ Thiếu Khanh.

Ngay lúc hai người sắp va chạm vào nhau, một luồng thần thức cường đại tràn ra.

"Không biết tự lượng sức mình." Nguyễn Thuấn cười lạnh một tiếng: "Thần thức mà thôi, ai mà chẳng có?"

Nhưng ngay sau đó!

"A!"

Nguyễn Thuấn kêu thảm một tiếng. Thần thức của đối phương vượt xa tưởng tượng của hắn ta, còn thần thức của hắn ta lại vô cùng yếu ớt, bị đánh tan dễ dàng.

Lữ Thiếu Khanh vội vàng hô: "Đừng kêu nữa, đừng kêu nữa, ngoan ngoãn nằm xuống đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!