STT 546: CHƯƠNG 546: MỘT QUYỀN ĐÁNH NÁT
Nguyễn Thuấn cực hận, nhưng giờ đây, hắn ta không còn đủ tinh thần để tập trung, không thể phát huy toàn bộ thực lực.
Đối mặt với Lữ Thiếu Khanh đang ập đến tấn công, hắn ta chỉ còn cách vội vàng chống đỡ.
"Thình thịch!"
Dù cách rất xa, dù bị ngọn núi chắn ngang, Úc Linh và Cừu Lang vẫn có thể nghe thấy một tiếng nổ cực lớn.
Tựa như một cây búa khổng lồ vừa giáng thẳng từ trời cao xuống đất, một luồng sóng xung kích cường đại, vô hình lan tỏa từ đằng xa, cuốn tung vô số bụi đất, tạo thành một trận bão cát dữ dội.
Nguyên Anh của Nguyễn Thuấn tức khắc thoát ra khỏi nhục thể, gương mặt nhỏ bé của nó tràn ngập vẻ kinh hãi tột độ.
Trong tầm mắt kinh hoàng của hắn ta, nhục thể của chính mình nổ tung thành từng mảnh, huyết nhục và xương cốt tan biến thành bụi phấn.
Nhục thể mà hắn vẫn luôn tự hào bị Lữ Thiếu Khanh dùng một quyền đánh nát tan tành, dù cho Tiên Đế giáng thế cũng không thể phục hồi nguyên trạng.
Nguyễn Thuấn không thể tin nổi, nhưng hiện thực buộc hắn phải chấp nhận, hắn ta đã đá phải ván sắt. Điều duy nhất hắn có thể làm lúc này là chạy trốn, chạy càng xa càng tốt.
Hắn ta oán hận liếc nhìn Lữ Thiếu Khanh một cái, Nguyên Anh tức khắc biến mất khỏi tầm mắt.
Lữ Thiếu Khanh hừ một tiếng, Nguyên Anh nghịch tử của hắn xuất hiện, cũng biến mất ngay tại chỗ.
Đối với Nguyên Anh mà nói, khoảng cách ngàn dặm chỉ là một lần thuấn di mà thôi.
Nguyễn Thuấn không dám dừng lại, thuấn di một lần vạn dặm, giờ đây hắn ta chỉ biết cố gắng thoát khỏi tên khốn kia càng xa càng tốt.
Khi hắn ta chuẩn bị thuấn di lần thứ hai, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại.
Không gian xung quanh bị phong tỏa, hắn ta thuấn di thất bại.
"Chạy nhanh như vậy làm gì?"
Giọng nói của Lữ Thiếu Khanh vang lên sau lưng hắn ta.
Nguyễn Thuấn thiếu chút nữa tè ra quần. Nguyên Anh của hắn ta đã nhanh đến vậy, lẽ nào đối phương dùng nhục thể mà cũng có tốc độ này sao?
Khi hắn ta quay đầu nhìn thấy Nguyên Anh màu đen kia, sự hoảng sợ tột cùng ập đến.
Nguyên Anh của Lữ Thiếu Khanh thậm chí có thể ngửi được hương vị của sự sợ hãi đang lan tỏa trong không khí.
"Đọa, đọa, sa đọa…"
Nguyên Anh Nguyễn Thuấn run rẩy bần bật, toàn thân không ngừng run lên, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp.
Đồng thời, hắn ta cũng từ bỏ mọi sự chống cự, dường như vì quá sợ hãi mà quên mất cách phản kháng.
Tuy Lữ Thiếu Khanh thấy lạ, nhưng không nghĩ nhiều, bắt lấy Nguyên Anh Nguyễn Thuấn, xóa đi ý thức, tức tốc cắn nuốt.
Hắn chậc lưỡi, có chút thất vọng: "Chẳng có gì khác biệt cả, hương vị giống nhau như đúc mà."
Sau khi Nguyên Anh trở lại cơ thể, Lữ Thiếu Khanh đứng lên, khó chịu nói: "Sa đọa? Chết đến nơi rồi còn dám mắng người, đúng là khốn nạn!"
Sau đó, hắn lắc đầu, nhìn về phía đại trận.
Lữ Thiếu Khanh cúi đầu nhìn thân thể của mình, nói thầm: “Phải tạo ra chút thương tích mới được.”
Hắn cải trang một lượt, khí tức trở nên suy yếu, thoi thóp.
Sau đó hắn đi tìm Quản Đại Ngưu, truyền âm gọi Quản Đại Ngưu tới.
Lần này Quản Đại Ngưu lại lẩn trốn rất xa, vừa sợ chết nhưng lại vừa muốn tiếp tục theo dõi, đào bới tin tức.
Nếu y không phải Thiên Cơ Giả e là y đã bỏ chạy sớm rồi.
Nhưng y là Thiên Cơ Giả, chuyện lớn ở đây y không muốn bỏ lỡ.
Y vừa trốn tránh vừa đè ép khí tức của mình xuống mức thấp nhất, vốn tưởng sẽ không bị ai phát hiện.
Nhưng giọng của Lữ Thiếu Khanh truyền đến trong tai y khiến cơ thể y cứng đờ.
Hoảng sợ trước sự kinh khủng của Lữ Thiếu Khanh, y đành phải ngoan ngoãn làm theo lời hắn, đến tìm hắn.
Tuy nhiên, khi tìm thấy Lữ Thiếu Khanh, y phát hiện hắn khí tức suy yếu, vết thương chồng chất nằm trên mặt đất, dáng vẻ như có thể chết bất cứ lúc nào.
Sắc mặt Quản Đại Ngưu mang theo vài phần nghi hoặc: “Công tử, ngươi sao vậy?”
Tên khốn này mạnh vậy? Hắn đã xử lý xong một Nguyên Anh kỳ ma tộc rồi sao?
Tuy nhiên, nhìn dáng vẻ hắn thế này, e là bị thương không nhẹ.
“Không thấy ta đang bị thương sao? Còn nhìn cái gì?” Lữ Thiếu Khanh ra vẻ suy yếu, nhưng vẫn vênh váo hung hăng, giận dữ nói: “Nhanh, đến dìu ta, bằng không ta sẽ thu thập ngươi đấy.”
Tâm tư Quản Đại Ngưu nhanh chóng xoay chuyển, lộ ra vẻ ý vị thâm trường. Sống lưng y thẳng tắp, chậm rãi bước đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh, đôi mắt nhỏ lóe lên tia sáng khó hiểu: “Công tử, ngươi bây giờ đã bị thương, đừng tức giận như vậy, dễ tức giận hại sức khỏe đấy.”
Quản Đại Ngưu không lập tức đến đỡ Lữ Thiếu Khanh mà nhìn chằm chằm hắn, lộ ra nụ cười bỉ ổi.
Cơ hội tới rồi.
Tên khốn này đã ức hiếp ta, giờ không phải là cơ hội tốt để báo thù sao?
Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy nụ cười lộ ra trên gương mặt béo ị của Quản Đại Ngưu thì trong lòng đã hiểu.
Tên mập chết bầm này còn định bỏ đá xuống giếng?
“Ngươi định không nghe lời sao?” Lữ Thiếu Khanh không hề có chút hoảng hốt, vô cùng bình tĩnh. Hắn muốn thu thập tên mập này lúc nào cũng được.
“Ngô công tử, ngươi nói đùa, sao ta có thể không giúp đỡ chứ? Thế nhưng ta ra tay cũng cần có thù lao.” Quản Đại Ngưu muốn nhân cơ hội này đòi lại linh thạch của mình.
Dù y có tiền nhưng một lần tiêu hết ba mươi vạn viên linh thạch cũng đủ khiến tim y đau đớn.
Quản Đại Ngưu không định lấy lại toàn bộ, nhưng nếu lấy lại được một chút, dù chỉ là một phần nhỏ, trong lòng y cũng sẽ dễ chịu hơn.
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu: “Một viên linh thạch ta cũng sẽ không cho ngươi. Ngươi thức thời thì tốt nhất đưa mười vạn linh thạch cho ta, bằng không ngươi sẽ phải hối hận đấy.”
Ôi trời, đến lúc này ngươi còn không thấy rõ thế cục, còn dám uy hiếp ta sao?
Quả nhiên là một tên khốn kiếp! Hôm nay ta phải thu thập ngươi, phải cho ngươi biết Mập gia ta không phải dễ trêu chọc.
Quản Đại Ngưu tức giận tái mặt, ngữ khí mang theo vài phần uy hiếp: “Công tử, ngươi còn không thấy rõ thế cục sao?”
“Ta cảm thấy ngươi mới là người không thấy rõ thế cục thì có.” Thậm chí Lữ Thiếu Khanh còn nhàn nhã xích mông qua một chút: “Ngươi quên sư huynh ta rồi sao?”