Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 550: Mục 551

STT 550: CHƯƠNG 550: ĐẦU ÓC ĐẠI SƯ HUYNH BỊ HỎNG RỒI (TT)

Cừu Lang không có suy nghĩ như Úc Linh, bởi hắn ta chưa từng trực tiếp nhận thức được sự lợi hại của Lữ Thiếu Khanh.

Lúc này, hắn ta đang vô cùng hưng phấn, nhìn khung cảnh tan hoang, hỗn độn xung quanh, lại cảm thấy nơi đây thật đẹp đẽ.

Hắn ta nói với Úc Linh: “Đội trưởng Úc Linh, đi thôi, khống chế hắn ta lại để hỏi rõ tình báo. Ha ha, cứ tưởng nhân loại Nguyên Anh kỳ lợi hại đến mức nào, cuối cùng vẫn chỉ là bại tướng dưới tay ta mà thôi.”

Trong lòng Úc Linh thầm lắc đầu, ngươi không xấu hổ à?

Bàn về công lao, Nguyễn Thuấn đại nhân mới là công thần lớn nhất. Không có hắn ta công kích tên khốn nạn này, thì đến lượt ngươi ở đây diễu võ giương oai sao?

Cừu Lang thấy Úc Linh vẫn không động thủ thì tỏ vẻ không vui, ỷ vào thân phận đặc sứ, hắn ta đã vô thức tự cho mình đứng trên Úc Linh, mọi chuyện ở đây đều do hắn ta định đoạt.

“Đội trưởng Úc Linh, ngươi định làm gì? Mau khống chế hắn ta lại, hỏi rõ tình hình nơi này rồi nghĩ cách kéo dài thời gian, chờ đợt viện binh tiếp theo.”

Úc Linh lấy lại tinh thần, chấn chỉnh lại bản thân. Đúng như lời Cừu Lang nói, phải hỏi rõ tình báo, nghĩ cách kéo dài thời gian.

Nàng ta cẩn trọng từng bước tiến lên, định khống chế Lữ Thiếu Khanh.

Nhưng càng đến gần Lữ Thiếu Khanh, cảm giác nguy hiểm trong lòng nàng ta càng trở nên mãnh liệt, khiến nàng ta cảm thấy như đang tự đưa mình đến miệng hổ vậy.

Sắc mặt Úc Linh nghiêm túc nhìn Lữ Thiếu Khanh đang hôn mê, trong lòng nàng ta đã quyết định: người này quá nguy hiểm, tốt nhất là giết hắn đi.

Một thanh thiết thương xuất hiện trong tay Úc Linh, cán thương màu đỏ sậm như ngâm trong máu tươi ngàn vạn năm, mũi thương sắc bén lộ rõ, tản ra sát khí kinh hoàng.

Mũi thương lóe lên một vòng hồng quang, xé rách không khí, lưu lại một đạo thương ảnh hư ảo, gần như trong chớp mắt đã lao đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh.

Cừu Lang nhìn thấy Úc Linh làm vậy, càng cảm thấy khinh miệt, châm biếm phun ra hai chữ: “Nhu nhược!”

Nhưng mà...

Lữ Thiếu Khanh đang hôn mê bỗng nhiên mở to mắt, lớn tiếng hô: “Cô nàng, ngươi độc ác quá!”

Úc Linh và Cừu Lang đều chấn kinh.

Úc Linh hoảng sợ, nàng ta không thể ngờ rằng Lữ Thiếu Khanh lại đang giả chết.

Nhưng thời khắc này, nàng ta không còn đường lui, điều duy nhất có thể làm chính là tiếp tục tấn công.

Đôi mắt Úc Linh bộc phát ra ánh nhìn kiên định đầy sát khí: “Đi chết đi!”

Thiết thương trên không trung một lần nữa phát ra âm thanh bạo liệt, khí thế càng lúc càng tăng, như một con giao long màu đỏ giương nanh múa vuốt nhào về phía con mồi.

Nhưng mà, chênh lệch giữa Kết Đan kỳ tầng chín và Nguyên Anh kỳ tầng hai không thể dựa vào ý chí và dũng khí mà bù đắp được.

Lữ Thiếu Khanh trừng nàng ta một cái, Úc Linh lập tức như bị thi triển thuật định thân, đứng im ngay tại chỗ, thiết thương chỉ thẳng Lữ Thiếu Khanh từ xa, nhưng vẫn còn thiếu một chút khoảng cách nữa mới chạm tới.

Tiếp theo, một cỗ thần thức cường đại đánh tới, thức hải của Úc Linh bị phá hủy, cả người chấn động như bị sét đánh, miệng phun máu tươi bay ngược trở lại với tốc độ nhanh hơn.

Nàng ta phun ra máu tươi, tạo thành một màn sương máu trên không trung.

Nàng ta vô cùng thê thảm, sau khi ngã vật xuống đất thì bị một cỗ linh lực của Lữ Thiếu Khanh cuốn lấy, khống chế nàng ta.

Sau đó, hắn lại đưa mắt nhìn về phía Cừu Lang.

Lúc này sắc mặt Cừu Lang trắng bệch, toàn thân cứng ngắc.

Hắn ta không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại giảo hoạt như vậy, hơn nữa còn giả vờ quá giống thật.

Bị lừa rồi.

Trong lòng Cừu Lang vừa tức vừa kinh ngạc, hắn ta nhìn hằm hằm Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi, ngươi...”

“Ngươi ngươi cái gì?”

Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào, đánh ra một tát.

Trên mặt Cừu Lang lập tức bị một bàn tay vô hình tát vào, máu tươi phun ra, cả người lăn hai vòng như một quả bóng da.

“Đáng, đáng chết!”

Cừu Lang nổi giận, khí tức bạo tăng. Lúc hắn ta đang muốn liều mạng với Lữ Thiếu Khanh thì Lữ Thiếu Khanh đã đi tới trước mặt hắn ta, ánh mắt lạnh lẽo, tựa như tử thần giáng lâm.

“A!”

Cừu Lang không có cách nào ngăn cản, Lữ Thiếu Khanh một kiếm chặt đứt một cánh tay của hắn ta, máu tươi văng tung tóe.

Cừu Lang ôm lấy cánh tay hét thảm lên, một cỗ kiếm ý thuận theo vết thương tiến vào trong cơ thể hắn ta, phá hoại một cách trắng trợn.

Đan điền, thức hải, kinh mạch, huyết nhục, xương cốt đều bị kiếm ý công kích và phá hủy.

Cừu Lang giãy dụa muốn phản kháng nhưng Lữ Thiếu Khanh không cho hắn ta cơ hội.

“Rắc!” một tiếng như tiếng trứng gà vỡ vụn.

Cừu Lang kêu rên thảm thiết, đau đớn tột cùng khiến hắn ta không chịu nổi.

Kiếm ý chẳng những phá hủy đan điền của hắn ta, ngay cả nội đan của hắn ta cũng bị phá hủy.

Cừu Lang tuyệt vọng, đan điền bị hủy, nội đan tan nát.

Nhục thể cùng tinh thần chịu hai tầng đả kích nặng nề khiến hắn ta như một con dã thú bị dồn vào đường cùng, kêu rên bi thảm, tuyệt vọng.

Lữ Thiếu Khanh lạnh lùng nhìn hắn, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm gì.

Lãnh khốc, tàn nhẫn, tuyệt tình.

Quản Đại Ngưu ở xa lén nấp một bên nhìn thấy cảnh này, thân thể khẽ run rẩy, y sợ đến tè ra quần rồi.

Thật là đáng sợ.

Người này thật là đáng sợ.

Sau khi y bỏ rơi Lữ Thiếu Khanh rồi bỏ chạy, thì lại lén lút quay lại.

Trên người y có pháp khí có thể che giấu khí tức bản thân.

Nơi này có tin tức lớn, y không muốn bỏ lỡ cơ hội.

Nhưng khi y lén lút quay về, lại nhìn thấy cảnh tượng khủng bố này.

Quả nhiên là kẻ đáng sợ nhất.

Tim Quản Đại Ngưu đập thình thịch, y hơi muốn khóc.

Tên khốn kiếp này vừa nãy vẫn còn giả vờ, buồn cười là mình còn định cháy nhà hôi của.

Mình đang tự tìm cái chết rồi.

Quản Đại Ngưu nhìn Lữ Thiếu Khanh như một sát thần lại một lần nữa chặt đứt cánh tay còn lại của Cừu Lang.

Da đầu y tê dại, trong lòng âm thầm quyết định: được rồi, đợi chút nữa vẫn nên lén lút chạy đi thật xa.

Càng xa tên đó càng tốt, thật là đáng sợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!