STT 551: CHƯƠNG 551: NGHIỀN XƯƠNG THÀNH TRO
Lữ Thiếu Khanh từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng dõi theo Cừu Lang đang quỳ rên rỉ dưới đất, ngữ khí lạnh lẽo như băng hàn cửu thiên: “Nói cho ta, sư huynh ta đang ở đâu?”
Cái tên sư huynh này, cả ngày không khi nào khiến người ta bớt lo, phiền chết đi được.
“Haha, haha.”
Cừu Lang thống khổ vạn phần, nhưng khi nghe đến câu hỏi này, hắn ta vẫn không kìm được bật cười ha hả, dù nhìn thế nào cũng như vừa khóc vừa cười.
Hắn ta đường đường là đặc sứ của Thánh chủ, thuộc Thánh tộc, ngay cả những đại tộc trong Thánh tộc nhìn thấy hắn ta cũng phải cung kính, khách khí. Giờ lại thành ra bộ dạng này khiến hắn ta hận ý ngút trời.
“Nhân loại yếu đuối, ngươi muốn tìm sư huynh ngươi về sao? Không chừng lúc này hắn ta đã bị không gian loạn lưu nghiền nát thành cặn bã rồi, haha.”
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày, không nói thêm lời nào, Mặc Quân kiếm xẹt qua.
Đầu Cừu Lang bay lên cao mang theo tia kinh ngạc.
Hắn ta không thể nào ngờ được Lữ Thiếu Khanh lại kiên quyết như vậy, nói giết là giết.
Lữ Thiếu Khanh không hề có ý định giữ lại tính mạng Cừu Lang. Ngay từ khoảnh khắc hắn ta lấy Di Thần Đại kia ra, hắn ta đã nằm trong danh sách những kẻ phải chết của Lữ Thiếu Khanh.
Cho tới giờ vẫn còn mạnh miệng? Vậy thì giết thôi.
Hắn diệt đi hồn phách Cừu Lang, sau đó dùng kiếm mang mãnh liệt nghiền nát thi thể Cừu Lang thành bã vụn bay đầy trời. Tiếp đó, hắn dùng một mồi lửa, thiêu rụi hoàn toàn thành tro, thực sự đã chém thi thể thành muôn mảnh, hủy thi diệt tích.
Quản Đại Ngưu ở phía xa xa suýt chút nữa tè ra quần, thật đáng sợ.
Giết người không tính, còn muốn hủy thi diệt tích, nghiền xương thành tro, rốt cuộc là có thù oán gì?
Không phải chỉ đưa sư huynh ngươi đến một nơi nào đó sao? Hắn đã chết đâu, hơn nữa, cũng đâu phải giết chết vợ ngươi, cần gì phải thế?
Sau khi xử lý Cừu Lang xong, ánh mắt Lữ Thiếu Khanh rơi lên người Úc Linh cách đó không xa.
Cơ thể Úc Linh không thể động đậy, nàng ta trơ mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh hủy thi diệt tích, nghiền xương thành tro Cừu Lang.
Trên đời này không còn lại chút vết tích gì của Cừu Lang nữa.
Da đầu Úc Linh tê rần, vô cùng hoảng sợ.
Nàng ta thấy Lữ Thiếu Khanh đi tới, tim đập mạnh thịch thịch, trái tim của nàng ta như muốn nhảy lên tới cổ họng.
“Ngươi, ngươi...”
Lữ Thiếu Khanh triệu hồi phi thuyền ra, mang theo Úc Linh lên phi chu, đồng thời hừ lạnh một tiếng về phía Quản Đại Ngưu: “Mập, tới đây!”
Quản Đại Ngưu giật nảy mình, vội vàng rụt cái thân hình mập mạp của mình lại, trốn trong hố, trong lòng không ngừng kêu gào.
Không thể nào, không thể nào, tên khốn kiếp kia sẽ không phát hiện ra ta chứ?
Ta trốn kỹ vậy mà, không thể lại bị phát hiện.
Mình đã ẩn nấp kỹ đến thế, lại còn có pháp khí tứ phẩm hỗ trợ, hắn là Nguyên Anh kỳ sao có thể phát hiện được?
Ngồi yên ngồi yên, tuyệt đối không thể để bị hắn lừa.
Quản Đại Ngưu không thể tin được Lữ Thiếu Khanh sẽ phát hiện ra mình, nên co cơ thể béo ị lại như quả cầu, đè nén khí tức, có đánh chết cũng không định ra ngoài.
Nhưng, giọng Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa truyền đến: “Còn muốn trốn đúng không?”
“Ra!”
Quản Đại Ngưu không động đậy, hừ, ngươi cho rằng ta đần như vậy sao?
Loại thủ đoạn dọa người này, mập ta chưa thấy qua một ngàn lần cũng có một trăm lần rồi.
Bình tĩnh, bình tĩnh, tên khốn kiếp kia tuyệt đối không phát hiện được ta.
Bỗng nhiên!
“Chít chít tra!”
Một tiếng chim kêu, một đốm đỏ tươi rơi xuống trước mặt tên mập. Một con chim nhỏ màu đỏ nghiêng đầu nhìn y.
Toàn thân Quản Đại Ngưu cứng ngắc, con chim này y gặp rồi.
Là sủng vật của tên khốn kiếp kia!
Quả nhiên mình lại bị phát hiện rồi.
Quản Đại Ngưu khóc không ra nước mắt, mình đã trốn kỹ như vậy, lẫn đi xa như vậy, tại sao lại bị phát hiện chứ?
Thảm, lần này thảm rồi.
“Chúc mừng công tử, chúc mừng công tử.” Quản Đại Ngưu vừa đến phi chu, không nói thêm lời nào liền nở nụ cười tươi rói, liên tục chúc mừng.
“Chúc mừng công tử đánh bại Ma tộc, cứu vớt Nhân tộc trong lúc nước sôi lửa bỏng! Công tử anh minh thần võ, tính toán không chút sai sót. Nhân tộc chúng ta có công tử thật đúng là phúc, là may mắn của Nhân tộc!”
“Công tử uy vũ, công tử vạn tuế...”
Quản Đại Ngưu bất chấp tất cả, sau một tràng “thải hồng thí” liền vỗ mông ngựa rung trời.
(1) Tâng bốc - Ý chỉ fan thổi phồng idol một cách khoa trương, ngay cả đánh rắm cũng như cầu vồng.
Không còn cách nào khác, chuyện lúc trước đã khiến hắn ta hối hận vạn phần. Ai mà có thể đoán được tên hỗn đản này lại giả bộ bị thương để lừa người chứ?
Nhưng Quản Đại Ngưu cũng cảm thấy có vài phần may mắn. May mắn lúc ấy hắn ta không bị váng đầu, không nổi lên sát ý với Lữ Thiếu Khanh, bằng không lúc này hắn ta đã sớm biến thành một thi thể rồi.
Lữ Thiếu Khanh ngồi ở đầu phi chu, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống Quản Đại Ngưu.
Tên mập chết tiệt này, không dạy dỗ ngươi một trận, ngươi thật sự cho rằng ta là thiện nam tín nữ sao?
Lữ Thiếu Khanh mắng to: “Có phải ngươi rất vui vẻ đúng không?”
Quản Đại Ngưu lắc đầu, nhưng rất nhanh lại gật đầu.
Mẹ nó, ta vui cái rắm ấy, hiện tại ta đang rất muốn khóc đây.
“Vui hay không vui?”
Quản Đại Ngưu thăm dò hỏi: “Vui vẻ thì làm sao? Mà không vui thì làm sao?”
“Ngươi vui, ta sẽ không vui, ngươi không vui, ta sẽ càng không vui.”
Trong mắt Lữ Thiếu Khanh tản ra sự nguy hiểm, hắn thành thật nói với Quản Đại Ngưu: “Tóm lại, nếu không trừng trị ngươi, ta cũng không vui.”
Quản Đại Ngưu khóc, quỳ gối trước mặt Lữ Thiếu Khanh: “Công tử, ta, lúc trước ta chỉ đùa với công tử mà thôi.”
“Nói đùa? Ngươi muốn cướp linh thạch của ta, vậy mà còn gọi là nói đùa sao?”
Trên mặt Lữ Thiếu Khanh có thêm vài phần sát khí: “Người cướp linh thạch của ta, phải chết!”
Sát khí giống như gió lạnh gào thét thổi qua, suýt chút nữa làm linh hồn Quản Đại Ngưu bị đóng băng.
Quản Đại Ngưu run rẩy, trong lòng càng thêm sợ hãi.
Vừa rồi tên hỗn đản này nghiền xương một Ma tộc thành tro ở ngay trước mặt hắn ta, quá kinh khủng.