STT 610: CHƯƠNG 610: THÌ RA LÀ TÊN KHỐN NHÀ NGƯƠI GIỞ TRÒ!
Hai người họ vẫn luôn canh giữ tại đại trận.
Nhiễm Vĩnh Niên thân hình gầy yếu, gầy guộc như que củi, dáng vóc hoàn toàn không vạm vỡ như Ma tộc thông thường, liên tục cười lạnh, tỏa ra khí tức âm hiểm: "Nghe nói ông ta chính là chưởng môn Thiên Cung Môn sao?"
"Ha ha, giết ông ta, Thiên Cung Môn sẽ tan đàn xẻ nghé. Đến lúc đó, đại quân chúng ta xông vào, hoàn toàn tiêu diệt nơi này, biến Thiên Cung Môn thành tế phẩm đầu tiên cho lưỡi đao của Thánh tộc ta!"
Lệnh Hồ Thời bị bốn vị Ma tộc bao vây, ngay cả ông ta cũng cảm thấy da đầu tê dại.
Trong số đó còn có hai vị Nguyên Anh tám tầng, hai người này liên thủ mạnh hơn Hình Tác và Nhan Ba gấp mười lần, thậm chí hơn thế nữa.
"Chết tiệt!"
Trong lòng Lệnh Hồ Thời thầm rủa, đã trúng mai phục.
Nhưng cũng tốt, ta có thể nhân cơ hội rời khỏi nơi này, để bọn chúng đối phó với tên tiểu tử kia.
Lệnh Hồ Thời không nhịn được cúi đầu nhìn thoáng qua chỗ Truyền Tống Trận. Vừa nhìn, đầu óc ông ta lập tức choáng váng.
Người đâu?
Hắn chạy đi đâu rồi?
Lữ Thiếu Khanh đã biến mất từ lúc nào không hay, hơn nữa, Truyền Tống Trận cũng đang vận hành vào lúc này, ánh sáng mãnh liệt chiếu rọi lên tận chân trời.
Nhà kho rất lớn, chất đầy đủ các loại vật liệu, khoáng thạch, linh dược, thậm chí cả linh cốc cũng có.
Đa số là nhị phẩm, tam phẩm.
Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi, đều là vật liệu sơ cấp chưa được gia công.
Đây là nguyên vật liệu vừa mới đào lên, hái xuống.
Nơi này nhiều vật liệu đến mức một nhẫn trữ vật bình thường không thể chứa nổi, tổng giá trị không dưới ngàn vạn linh thạch.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh vẫn không vui. Linh thạch mà hắn ngày đêm mong ngóng lại không có lấy một viên.
Lữ Thiếu Khanh thở dài, tràn đầy ưu sầu, oán khí ngập trời, vừa thu dọn vật liệu trong kho vào nhẫn trữ vật vừa lầm bầm mắng Thiên Cung Môn: "Linh thạch đâu? Không biết linh thạch mới là quý nhất sao?"
"Mấy thứ vật liệu này để ở đây có ích gì đâu? Để chúng nó mọc rêu, kết hôn sinh con với nhau à?"
"Đổi hết thành linh thạch không tốt hơn sao?"
Nhẫn trữ vật của Lữ Thiếu Khanh rất lớn, bên trong còn có tiểu đệ ma quỷ với lai lịch bất phàm, vật liệu ở đây tuy nhiều nhưng vẫn không lấp đầy được nhẫn trữ vật của hắn.
Lữ Thiếu Khanh vừa chê bai vừa cướp sạch nơi này không còn một mống, đến sợi lông cũng chẳng còn.
Chưa đến một khắc đồng hồ, Lữ Thiếu Khanh đã đi ra, để lại một nhà kho rỗng tuếch.
Vừa ra khỏi cửa, hắn liền cảm nhận được Quản Đại Ngưu đang từ đằng xa chạy tới.
Lữ Thiếu Khanh giật mình, giấu người tu sĩ đang hôn mê đi, rồi tránh sang một bên quan sát.
Quản Đại Ngưu âm thầm đắc ý đứng trước cửa kho, cười hớn hở mãi không thôi: "Vẫn là Bàn gia ta thông minh, một chiêu điệu hổ ly sơn đã đùa bỡn đám gia hỏa này xoay như chong chóng."
"Hắc hắc, ta tới đây, để xem trong này có thứ gì tốt."
"Hừ, đều do tên khốn kiếp kia, hại Bàn gia ta nghèo thế này, không biết ở đây có thứ gì tốt không."
Nói xong, Quản Đại Ngưu đẩy cửa ra, nhưng vừa bước vào hắn ta đã ngẩn tò te, dụi dụi hai mắt, nghi ngờ mình đã đi nhầm.
Nơi này sạch bong kin kít, không vương một hạt bụi, đến chuột chạy qua cũng phải chết đói. Chuyện gì xảy ra thế này?
Những thứ kia đâu?
Chẳng lẽ người bên ngoài lại đi trông coi một nhà kho rỗng tuếch thế này sao? Muốn làm gì? Rảnh rỗi sinh nông nổi à?
Lữ Thiếu Khanh vốn định đánh thức người tu sĩ đang hôn mê, nhưng nghe được Quản Đại Ngưu mắng: "Cái đám con cháu Thiên Cung Môn này, hy vọng nhà kho tiếp theo sẽ không khiến ta thất vọng."
Lữ Thiếu Khanh giật mình, cười thầm trong bụng.
Tiếp tục làm ngư ông đắc lợi vẫn hơn.
Quản Đại Ngưu hùng hổ đi ra ngoài, thận trọng liếc nhìn xung quanh, sau đó chạy theo một hướng khác.
Lữ Thiếu Khanh lẳng lặng theo sau lưng Quản Đại Ngưu, khoan thai tự đắc, bước đi nhàn nhã, vô cùng thong dong.
Có Quản Đại Ngưu quen thuộc địa hình Thiên Cung Môn ở đây, hắn tiết kiệm được rất nhiều công sức.
Quản Đại Ngưu nhanh như chuột, chẳng mấy chốc đã tìm được nhà kho thứ hai của Thiên Cung Môn.
Lần này tới tận năm người trông coi.
Khiến cho hai mắt Lữ Thiếu Khanh không khỏi sáng rực lên.
Nhà kho này còn được bảo vệ mạnh hơn cả nhà kho thứ nhất, có nghĩa là đồ vật bên trong sẽ tốt hơn, không chừng tất cả đều là linh thạch trắng bóng!
Năm người, hai Kết Đan kỳ, ba Trúc Cơ kỳ.
Quản Đại Ngưu cẩn thận dùng lại chiêu cũ khiến năm đệ tử Thiên Cung Môn căng thẳng.
Ma tộc xâm lấn, có trời mới biết chúng đã giết đến nơi này chưa.
Năm người bàn bạc một lát, quyết định phái hai người tới xem xét trước, để lại một Kết Đan kỳ và hai Trúc Cơ kỳ.
Lữ Thiếu Khanh vẫn nhẹ nhàng khiến ba người hôn mê, rồi lẻn vào nhà kho thứ hai của Thiên Cung Môn.
Vừa vào trong, Lữ Thiếu Khanh lại chửi ầm lên: "Mẹ kiếp, cái Thiên Cung Môn đáng khinh này, rốt cuộc đã giấu linh thạch ở đâu?"
"Vật liệu, vật liệu, ngoài vật liệu ra vẫn chỉ là vật liệu. Thật đáng ghét!"
Lữ Thiếu Khanh rất muốn lao ra tra khảo đệ tử Thiên Cung Môn xem rốt cuộc bọn chúng giấu linh thạch ở đâu.
Vật liệu ở nơi này không khác mấy so với nhà kho thứ nhất, nhưng đều đã được gia công sơ bộ, giá trị lớn hơn một chút, cũng có giá trị khoảng ngàn vạn linh thạch.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh lại không vui lắm.
Quá nhiều vật liệu, nếu muốn lấy ra dùng thì phải bỏ ra nhiều tiền thuê người xử lý.
Nếu không thuê người, nhiều vật liệu như thế hắn tự mình xử lý biết đến bao giờ mới xong.
Còn nếu bán với giá thấp, hắn lại không đành lòng.
Vật liệu trị giá một triệu, bán đi chỉ có sáu bảy trăm ngàn, lòng hắn đau như cắt.
Lữ Thiếu Khanh vừa thu đồ vừa đau khổ xen lẫn sung sướng: "Khó quá đi mất. Linh thạch đâu? Ta muốn linh thạch!"
Lữ Thiếu Khanh than thở, lắc đầu rời đi, rồi lẳng lặng tránh một bên chờ Quản Đại Ngưu.