Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 611: Chương 611: Thì ra là tên hỗn đản nhà ngươi giở trò (tt)

STT 611: CHƯƠNG 611: THÌ RA LÀ TÊN HỖN ĐẢN NHÀ NGƯƠI GIỞ TR...

Quản Đại Ngưu như một con chuột từ đằng xa chạy tới, nhưng khi vừa bước vào nhà kho.

Hắn ta lại sững sờ.

Sao vẫn sạch bách như thế này?

Chẳng lẽ chuột ở Thiên Cung môn cũng thảm đến mức này sao?

Quản Đại Ngưu chỉ muốn cào tường. "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Sao cả hai cái nhà kho đều trống trơn? Chuyện gì đã xảy ra vậy?"

Quản Đại Ngưu cảm thấy có chút kỳ lạ.

Nếu nhà kho đã trống rỗng thì đâu cần phái người đến canh giữ tử thủ.

"Đáng ghét. Ta không tin tà môn đến vậy." Quản Đại Ngưu nghiến răng rời đi, đi thẳng đến một nhà kho khác cách đó khá xa.

Nhà kho thứ ba này được xây dựa lưng vào núi, là một hang động được đào rỗng bên trong ngọn núi.

Nơi này không có nhiều thủ vệ, chỉ có hai người, nhưng trận pháp tỏa sáng lấp lánh rực rỡ, chói mắt, còn có không ít trận pháp ẩn chưa kích hoạt.

Xem ra người của Thiên Cung môn cho rằng nơi này có trận pháp bảo vệ nên không cần quá nhiều người canh giữ.

Vẫn là chiêu cũ, cố ý tạo ra động tĩnh thu hút tu sĩ trông coi rời đi.

Mà lần này cả hai tu sĩ đều rời đi, vừa vặn tiết kiệm chút công sức cho Lữ Thiếu Khanh.

Vào trong nhà kho, Lữ Thiếu Khanh lại lắc đầu. Vẫn là vật liệu, nhưng vật liệu ở đây cũng không quá nhiều, được cái đều là đồ cao cấp hơn một chút, thậm chí có cả vật liệu tứ phẩm, dù không nhiều nhưng thắng ở giá trị lớn.

Đương nhiên, nhờ vào số lượng, giá trị hai nhà kho vừa rồi cộng lại còn cao hơn nơi này.

Lữ Thiếu Khanh vẫn buồn bực thu số vật liệu này lại, không thấy linh thạch đâu, trong lòng hắn vẫn không thể vui nổi.

Mặc dù vật liệu này quý giá thật đấy, nhưng so ra hắn vẫn thấy linh thạch đáng yêu hơn nhiều.

Ít nhất, đem đi cho tiểu đệ ma quỷ dùng cũng tiết kiệm được rất nhiều công sức và phiền phức.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh vừa ra đến cửa thì một giọng nói vang lên: "Bà nó chứ, ta còn đang thắc mắc không biết là ai, thì ra là tên hỗn đản nhà ngươi!"

Lữ Thiếu Khanh ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Quản Đại Ngưu đang nghiến răng ken két đứng ngoài cửa, hai mắt phun lửa, chỉ hận không thể thiêu chết Lữ Thiếu Khanh ngay lập tức.

Thấy Quản Đại Ngưu, Lữ Thiếu Khanh thầm tự kiểm điểm. Quả thật quá chủ quan rồi, không ngờ tên mập này lại quay lại nhanh như thế.

Ừm, nhất định là vì quá đau lòng mà không để ý đến hắn ta.

Sau đó, hắn thẳng thừng hỏi: "Sao ngươi dám quay lại nhanh như vậy?"

Thấy Lữ Thiếu Khanh bực bội trách móc mình quay lại quá nhanh.

Hoàn toàn không che giấu.

Quản Đại Ngưu tức đến mức muốn hộc máu mà chết. Hỗn đản! Cái tên này là đại hỗn đản tuyệt thế!

"Đồ đáng ghét, ngươi... ngươi..."

Quản Đại Ngưu run rẩy chỉ vào Lữ Thiếu Khanh, mỗi một lỗ chân lông trong cơ thể đều đang phát tiết cơn lửa giận của mình.

Bảo sao hắn ta liên tục xông vào hai cái nhà kho mà bên trong đều sạch bách, đến chuột cũng phải rơi lệ.

Hết thảy đều là cái tên hỗn đản này giở trò quỷ sau lưng.

Lữ Thiếu Khanh cười hắc hắc không ngừng: "Ngươi cái gì mà ngươi? Ngươi muốn làm gì?"

Sau đó, hắn còn chỉ trích ngược lại Quản Đại Ngưu: "Phía trước Thiên Cung môn đang ngăn cản Ma tộc xâm lấn, vì Nhân tộc, đệ tử Thiên Cung môn ném đầu lâu, đổ máu nóng."

"Ngươi thì hay rồi, lại muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao? Nói đi, có phải ngươi là gian tế không?"

Quản Đại Ngưu tiếp tục hộc máu. Cái tên hỗn đản nhà ngươi đã được lợi còn dài mồm sao?

Hắn ta không nhịn nữa, cơn giận bốc thẳng lên đầu, lý trí bị nuốt chửng, chỉ gầm lên với Lữ Thiếu Khanh: "Trả đồ cho ta!"

Nói xong, thân thể mập mạp lao tới Lữ Thiếu Khanh như một con cóc muốn đè bẹp Lữ Thiếu Khanh.

Nhưng chỉ phí công, hắn ta bị Lữ Thiếu Khanh đè xuống đất đánh cho một trận tơi bời.

"Làm sao? Bị vạch trần thẹn quá hóa giận à?"

"Thật lớn mật, dám ra tay với ta?"

"Xem ta xử lý ngươi thế nào. Ẩn Danh à? Cái tên này nghe cũng hay đấy."

Nói một hồi Lữ Thiếu Khanh lại bùng lửa giận, ra sức đánh cho Quản Đại Ngưu kêu oai oái.

Quản Đại Ngưu bị đánh, bi phẫn vô cùng, hai mắt rưng rưng nước.

Thật là không may.

Rốt cuộc kiếp trước mình đã làm chuyện thương thiên hại lý gì mà kiếp này gặp phải tên hỗn đản này chứ?

Quản Đại Ngưu không chịu nổi, đang muốn lên tiếng cầu xin tha thứ thì chợt cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng.

Hắn ta mở mắt ra nhìn, không thấy Lữ Thiếu Khanh đâu.

Khi Quản Đại Ngưu còn đang ngơ ngác thì đột nhiên có tiếng tu sĩ Thiên Cung môn vang lên.

Hắn ta biến sắc, lập tức vận chuyển pháp khí giấu đi khí tức của mình.

Hắn ta nằm sấp từ xa quan sát tu sĩ canh gác cửa kho Thiên Cung môn, hoàn toàn không phát hiện ra dấu hiệu nhà kho đã bị trộm.

Hắn ta yếu ớt thở dài. Thật xui xẻo!

Xem chừng lát nữa phải tranh thủ về Trung Châu một chuyến, tìm Huyền gia gia làm phép rửa hết vận xui trên người mới được.

Nghĩ tới ba nhà kho đều bị Lữ Thiếu Khanh làm chim sẻ núp sau lưng hưởng lợi, Quản Đại Ngưu nổi giận nghiến răng ken két, đau thấu tâm can.

"Tên hỗn đản, đừng để ta tìm được cơ hội, nếu không nhất định sẽ xử lý ngươi!"

Quản Đại Ngưu cắn răng thì thầm rên rỉ, tay phải siết chặt nghiền nát một tảng đá.

Như thể tảng đá kia là Lữ Thiếu Khanh vậy.

"Ngươi định trừng trị ta thế nào?" Giọng nói của Lữ Thiếu Khanh đột nhiên vang lên bên tai hắn ta dọa cho hắn ta run bắn người, suýt nữa đái dầm.

Tên hỗn đản này là quỷ à?

Xuất quỷ nhập thần.

Hắn ta quay đầu lại, chỉ thấy Lữ Thiếu Khanh đang cười cười nhìn mình.

Mặc dù hắn đang cười nhưng Quản Đại Ngưu có thể nhìn ra ánh mắt Lữ Thiếu Khanh không hề cười, ngược lại còn lấp lóe ý muốn đánh mình nữa.

Hắn ta lại run lên, tên hỗn đản này lúc nào cũng tìm cơ hội đánh mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!