STT 620: CHƯƠNG 620: CÔ NƯƠNG, NHẸ MỘT CHÚT
Ung Y tâm tình thoải mái, ông ta nói với Quản Đại Ngưu: "Tiểu tử mập, nhớ kỹ, nếu tên nhóc kia dám đánh ngươi, ngươi cứ phát tín hiệu, ta sẽ đến giúp ngươi. Hừ, ta không tin, có ta ở đây mà hắn còn có thể càn rỡ?"
Ung Y tự tin và khí phách vô cùng.
Những việc khác ta có thể không làm được, nhưng ta không tin mình không gánh nổi tên mập này.
Được Ung Y hứa hẹn, Quản Đại Ngưu càng yên tâm.
Hừ, đây là nhà của ta.
Tiêu Y lắc đầu, với sự hiểu biết của nàng đối với Nhị sư huynh, Nhị sư huynh chắc chắn đang tìm cách trừng trị tên mập này.
Thôi bỏ đi, ta đi xem Nhị sư huynh thế nào rồi tính sau.
Tiêu Y đi tìm Lữ Thiếu Khanh, Mạnh Tiêu vội vàng đi theo: "Ta đi cùng ngươi."
"Hắc hắc..." Quản Đại Ngưu đắc ý nhanh chân đuổi theo, kẻ thắng cuộc tự nhiên muốn xem kẻ thất bại chật vật.
Lúc tìm được Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh đang nằm trên nóc nhà, bắt chéo chân, vẻ mặt vô cùng nhàn nhã.
"Nhị sư huynh, huynh không sao chứ?"
Tiêu Y đi đến bên dưới, quan tâm hỏi.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu nhìn, Tiêu Y đội Tiểu Hồng trên đỉnh đầu đứng bên dưới, Mạnh Tiêu đi theo bên cạnh Tiêu Y, còn Quản Đại Ngưu thì cười khẩy, vẻ mặt đắc ý đi theo sau.
Chú ý tới ánh mắt Lữ Thiếu Khanh, Quản Đại Ngưu thậm chí còn đắc ý khiêu khích.
Lữ Thiếu Khanh bình thản nói với Mạnh Tiêu: "Cô nàng, ngươi còn tới làm gì? Đi đi, đi đi..."
Mạnh Tiêu lập tức bĩu môi, dậm chân, tên này thật đáng ghét.
Ta tới đây quan tâm ngươi, ngươi vừa thấy mặt đã muốn đuổi ta đi, quá đáng ghét.
Mạnh Tiêu quơ nắm đấm, hung tợn nói với Lữ Thiếu Khanh: “Có phải muốn ta đánh ngươi không?”
Tiêu Y thấy thế âm thầm nói, Đại sư huynh, huynh có thể yên tâm ngao du khắp nơi rồi.
Bộ dạng này của Mạnh Tiêu tỷ tỷ sẽ không được Nhị sư huynh thích đâu.
Quản Đại Ngưu thêm mắm thêm muối, nói với Mạnh Tiêu: “Mạnh cô nương, tên này chính là một tên khốn kiếp, không dạy dỗ không được.”
Y ước gì Mạnh Tiêu đi dạy dỗ Lữ Thiếu Khanh, sau đó Ung Y có lý do tới dạy dỗ Lữ Thiếu Khanh một trận.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu lại: “Chả lẽ lại sợ cô?”
Tiêu Y thấy thế, vội vàng nhảy ra hòa giải: “Nhị sư huynh, Mạnh Tiêu tỷ tỷ, được rồi, được rồi.”
“Dù sao mọi người cũng ở cùng với nhau, nơi này phòng ốc cũng nhiều mà.”
Lữ Thiếu Khanh bắt chéo chân: “Ai muốn tiếp tục ở chỗ này?”
Quản Đại Ngưu lập tức xông tới, chỉ vào Lữ Thiếu Khanh quát: “Ngươi không muốn ở thì ngươi cút ra ngoài đi, đừng ở đây nữa. Đây là phòng của ta.”
Quản Đại Ngưu có chỗ dựa, càng thêm phách lối, gương mặt mập mạp vô cùng đắc ý.
Lữ Thiếu Khanh ngồi xuống, dường như rất tức giận, hừ một tiếng: “Nói như thể có gì ghê gớm lắm vậy, sư muội, đi tìm sư phụ, bây giờ chúng ta rời đi ngay lập tức.”
Tình hình Ma tộc đang căng thẳng, tên này lại muốn đi sao?
Trước đó không từ giã, giờ lại thản nhiên rời đi như vậy sao?
Mạnh Tiêu vội vàng hỏi: “Ngươi, ngươi muốn đi đâu?”
Mặc dù biết hai bên sớm muộn cũng sẽ chia tay, nhưng Mạnh Tiêu cũng không muốn phải chia tay sớm như vậy.
“Trở về.” Lữ Thiếu Khanh giả vờ tức giận bất bình: “Nơi này đã không còn việc của ta, không quay về, chẳng lẽ còn ở đây chờ Thiên Cung Môn trả thù sao?”
Tiêu Y tò mò hỏi một câu: “Nhị sư huynh, chuyện của huynh đã làm xong rồi sao?”
Tiêu Y biết Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn vượt ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này, là để làm chuyện gì đó.
Tốt lắm, trong lòng Lữ Thiếu Khanh thầm khen một câu.
Thật không hổ là sư muội của mình, mình còn chưa nghĩ ra nên dẫn dắt câu chuyện sang chủ đề này thế nào.
Lữ Thiếu Khanh cố nén ý cười, nói: “Giờ thì đi làm, sau khi hoàn thành xong sẽ trở về.”
“Là đi làm cái gì?” Trong lòng Tiêu Y vừa phấn khích vừa tò mò.
Không ngờ còn có thể theo chân, vốn cho rằng tới đây sẽ không còn chuyện gì hấp dẫn thú vị nữa.
Việc Nhị sư huynh cần làm chắc chắn sẽ rất kích thích đến nghiện.
Lòng hiếu kỳ của Mạnh Tiêu cũng bị khơi gợi, nàng ta vội vàng hỏi: “Đi làm việc gì vậy? Nói cho ta biết với? Ta cũng muốn đi cùng.”
Chuyện náo nhiệt không đi góp vui thì ngủ cũng mất ngon.
Cô nàng này hình như đơn thuần quá mức rồi?
Câu cá không cần mồi mà cũng câu được sao?
Tuy nhiên khi Lữ Thiếu Khanh chú ý đến Quản Đại Ngưu thì hắn ngớ người ra, tên mập chết tiệt cũng cắn câu luôn rồi sao?
Quản Đại Ngưu đứng huýt sáo, ánh mắt lảng đi nơi khác, ra vẻ không để tâm.
Đôi tai to lớn của y thì dựng thẳng đứng, hướng về phía hắn, chú ý mọi động tĩnh từ phía hắn.
Lữ Thiếu Khanh thấy thế, trong lòng cười thầm không ngớt, tên mập, lần này còn không dạy dỗ được ngươi sao?
Lữ Thiếu Khanh nói với Mạnh Tiêu: “Cô đi cùng làm gì? Đi để gây sự với ta, gây thêm phiền phức cho ta sao?”
Lúc này Mạnh Tiêu gật đầu, hai búi tóc trên đầu lắc lư, cam đoan với Lữ Thiếu Khanh: “Sẽ không đâu, ta tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho ngươi, càng sẽ không đối nghịch với ngươi. Ngươi bảo ta đi hướng đông ta chắc chắn không đi hướng tây. Ngươi nói gì ta nghe nấy.”
Vì đi cùng, Mạnh Tiêu không màng đến gì nữa.
Nàng ta liên tục cam đoan với Lữ Thiếu Khanh, thậm chí cuối cùng còn nói thế này: “Ngươi không tin, ta có thể dùng đạo tâm thề.”
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi, cô nàng này đã nắm được thóp rồi đấy.
“Lấy đạo tâm ra để đùa à? Ta ghét nhất là những người hở chút là đòi đem đạo tâm ra thề. Coi đạo tâm là gì? Là đồ chơi à?”
Tiêu Y nghẹn họng, mặt đỏ bừng, Nhị sư huynh, chính huynh thường xuyên đem cái này ra đùa đấy, huynh nói mấy lời này mà không ngại à?
Mạnh Tiêu thấy Lữ Thiếu Khanh không tin mình thì sốt ruột đến mức muốn dậm chân: “Vậy ngươi muốn thế nào mới tin tưởng ta?”
Con cá này đã càng lúc càng cắn câu sâu rồi, Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm không ngớt, không giấu giếm mục đích của mình nữa, chỉ vào Quản Đại Ngưu nói: “Đánh cho hắn một trận ta sẽ tin cô, sẽ dẫn các cô đi cùng.”
Tiêu Y bừng tỉnh, nhìn xem, đây chính là Nhị sư huynh.
Đắc tội Nhị sư huynh, thì làm sao còn thấy được mặt trời ngày hôm sau?
Quản Đại Ngưu kinh ngạc, khốn kiếp, dụ dỗ muội tử đi chơi là giả, trừng trị ta mới là thật à?