STT 621: CHƯƠNG 621: CÔ NƯƠNG, NHẸ MỘT CHÚT
Hắn ta lập tức nói với Mạnh Tiêu: “Mạnh cô nương, cô đừng tin hắn, tên khốn kiếp này chắc chắn đang nói dối, mục đích là muốn đánh ta, gây ra mâu thuẫn giữa cô và sư phụ. Đây rõ ràng là kế ly gián, cô đừng tin hắn!”
Mạnh Tiêu cũng không kìm được hoài nghi, mục đích quá rõ ràng.
Đúng như tên mập nói, là vì muốn ta đánh hắn ta sao?
Quản Đại Ngưu tiếp tục lớn tiếng kêu lên: “Ngươi đừng tưởng rằng Mạnh cô nương là kẻ ngốc, Mạnh cô nương cực kì thông minh, xinh đẹp, thất khiếu linh lung, như tiên nữ giáng trần, làm sao có thể bị ngươi lừa?”
Không hổ là con chó Thiên Cơ, đúng là lắm lời khen người.
Quản Đại Ngưu không màng sĩ diện nữa, ra sức vuốt mông ngựa, chỉ sợ Mạnh Tiêu động thủ đánh hắn ta.
Mạnh Tiêu thực lực mạnh hơn hắn ta, hắn ta đánh không lại. Quan trọng nhất là, đây là đồ đệ của chỗ dựa mới của hắn, mà chỗ dựa mới lại không thể giúp hắn ta.
Mạnh Tiêu được tâng bốc đến mức mặt mày hớn hở, càng nhìn tên mập càng thấy thuận mắt.
Ánh mắt tên mập này không tệ chút nào nha, có thể phát hiện ra nhiều ưu điểm của ta đến vậy.
Lữ Thiếu Khanh không nhanh không chậm nói với Mạnh Tiêu: “Ta có thể lấy đạo tâm ra thề, cô đánh hắn, ta sẽ dẫn cô đi. Không dối gạt gì các cô đâu, lần này ta đi tìm một bảo tàng, nơi đó rất lớn, chắc có rất nhiều thứ thú vị.”
Tiêu Y và Mạnh Tiêu hai mắt sáng rực.
Tiêu Y ôm tay Mạnh Tiêu, lay lay nàng ta, nói: “Mạnh Tiêu tỷ tỷ, tỷ đi theo Nhị sư huynh đi.”
Nhị sư huynh ta muốn giáo huấn tên mập, không ai cản nổi đâu.
Chi bằng cứ thuận theo, nhanh chóng khiến Nhị sư huynh ta đồng ý.
Ánh mắt Mạnh Tiêu rơi trên người Quản Đại Ngưu, nói với Quản Đại Ngưu: “Mập à, ngại quá.”
Quản Đại Ngưu vừa sợ vừa giận: “Ngươi... ngươi...”
Hắn ta cảm thấy trời sắp sập đến nơi rồi.
Lời của tên khốn kiếp này mà cô cũng tin? Mấy câu nịnh hót của ta vừa nãy không phải cô rất thích nghe sao? Sao còn định đánh ta?
Còn có lẽ trời hay không?
Nhìn thấy Mạnh Tiêu đi tới, Quản Đại Ngưu lập tức xoay người chạy.
Giọng nói ung dung chậm rãi của Lữ Thiếu Khanh truyền đến: “Ngươi dám chạy thì đừng hòng đi theo ta nữa, ngươi còn cần tin tức lớn không?”
Quản Đại Ngưu cứng đờ, sau đó xoay người lại với vẻ mặt cầu xin nói với Mạnh Tiêu: “Mạnh cô nương, nhẹ một chút.”
Bên này Ung Y vừa trở về phòng mình, đang ngồi xếp bằng, liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Quản Đại Ngưu.
Ung Y nổi giận, hay cho ngươi, tiểu tử khốn kiếp dám không để ta vào mắt.
Giữa ban ngày ban mặt dám ức hiếp tên mập.
Không hề biết thế nào là kính già yêu trẻ.
Vừa hay ta có thể nhân cơ hội này giáo huấn ngươi một chút, cho dù là Thiều huynh cũng không thể nói gì.
Ung Y thở hồng hộc lao ra nhưng lại thấy đồ đệ ngoan của mình đang đánh tên mập rất mạnh tay.
Cái này... cái này...
Đầu óc Ung Y tức thì quá tải, chuyện gì xảy ra?
Tên mập chọc đồ đệ ngoan của ta sao?
Nếu không thì sao lại bị đánh?
Ừm, chỉ cần không phải tên tiểu tử khốn kiếp kia đánh, ta cứ coi như không thấy vậy.
Mạnh Tiêu xuất thủ mặc dù lực không mạnh bằng Lữ Thiếu Khanh nhưng cũng đủ làm Quản Đại Ngưu đau đớn.
Chủ yếu là Mạnh Tiêu biết cách đánh người hơn Lữ Thiếu Khanh.
Mạnh Tiêu là Đại sư tỷ, đối với sư đệ các sư muội, một lời không hợp là dùng nắm đấm để "thuyết phục" người khác, nên đã đánh đến mức dày dặn kinh nghiệm.
Sau vài quyền, trong lòng Quản Đại Ngưu đã thấy hối hận.
Sao mà đau thế?
“Được rồi.” Mạnh Tiêu sau khi đánh Quản Đại Ngưu xong rồi vỗ tay hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Thế nào?”
“Như vậy được chưa? Có cần thêm chút nữa không?”
Ung Y thấy cảnh này, một ngụm máu già xộc lên cổ họng, suýt chút nữa nghẹn chết.
Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Ung Y tức giận đến phát điên, dùng sức đấm vào lồng ngực.
Bản thân ngươi không dám ra tay, ngươi lại xui khiến đồ đệ ngoan của ta?
Ta sống lâu như vậy chưa từng thấy tên nào khốn kiếp như ngươi.
Đúng là Thiên hạ đệ nhất khốn kiếp.
Ung Y không nhịn được nữa, đằng đằng sát khí xuất hiện.
“Tiểu tử khốn kiếp, ngươi muốn làm gì?”
Lữ Thiếu Khanh lộ ra vẻ vô tội: “Ung tiền bối, người muốn làm gì vậy? Ta có làm gì đâu chứ?”
Ngụm máu già thứ hai của Ung Y bị tức đến mức xộc lên, khiến ngực ông ta khó chịu đến nghẹn thở.
Quá đáng ghét.
Ông ta nói với Quản Đại Ngưu: “Tiểu tử mập, ngươi có oan tình gì, ngươi cứ nói ra, ta giúp ngươi làm chủ công đạo.”
Quản Đại Ngưu nằm trên mặt đất, sống không còn gì để nói.
Đôi bàn tay trắng như phấn của mỹ nữ rất đẹp, rất kiều diễm.
Nhưng đôi bàn tay trắng như phấn của Mạnh Tiêu thì giống như nắm đấm thép, đánh cho hắn ta cảm thấy tuyệt vọng.
Đây là lần thứ hai, nó còn ác liệt hơn lần đầu, cứ như thể sợ Lữ Thiếu Khanh sẽ không dẫn nàng ta đi nếu ra tay nhẹ một chút vậy.
Quản Đại Ngưu cũng coi như bị đánh cho tỉnh ngộ, Lữ Thiếu Khanh có đủ thủ đoạn để trị hắn ta.
A, kiếp trước chắc chắn đã chọc vào tổ ong vò vẽ của thiên đạo, nếu không kiếp này ta đã không gặp phải tên khốn kiếp này.
Cho dù có chỗ dựa cũng vô ích.
Lúc này Quản Đại Ngưu đã hoàn toàn tỉnh ngộ, không thể đối nghịch với tên khốn kiếp này nếu không sẽ chỉ thảm hại hơn mà thôi.
Quản Đại Ngưu đứng lên, lắc đầu, lấy góc bốn mươi lăm độ nhìn lên bầu trời, ưu sầu không thôi.
Những ngày tháng như thế này khi nào mới kết thúc đây?
Lữ Thiếu Khanh nhắc nhở Ung Y: “Ung tiền bối, người vừa ra tới đã thấy đồ đệ người đánh tên mập rồi. Người có muốn giáo huấn đồ đệ người không?”