STT 622: CHƯƠNG 622: NẾU ĐÃ KHÔNG ĐI THÌ LÀM TRIỆU HOÁN THÚ...
Mạnh Tiêu tức điên lên, tên vô lại này!
Nàng ta thở phì phò nói: “Không phải ngươi bảo ta sao?”
“Ta chỉ đưa cho cô lựa chọn, việc đánh hay không là do cô tự quyết định, ta không thể khống chế được.”
Mạnh Tiêu càng tức giận hơn, quơ nắm đấm: “Giảo hoạt! Ta đã nói rồi, nếu ngươi dám không mang ta đi, ta sẽ xử lý ngươi!”
Ung Y lập tức trở nên sốt sắng, móa, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Ông ta căng thẳng hỏi: “Đồ nhi ngoan, con muốn đi đâu?”
Bỏ trốn à?
Khốn kiếp, ta đưa đồ đệ đi ra ngoài là để giải sầu một chút chứ không phải để dâng đồ đệ vào miệng ngươi!
Đường đường là Đại sư tỷ Ngọc Đỉnh phái, vừa ra cửa đã bị dụ dỗ đi mất, Ngọc Đỉnh phái còn mặt mũi nào nữa không?
Ta làm sư phụ còn mặt mũi nào nữa không?
Ung Y hận không thể dùng ánh mắt giết chết Lữ Thiếu Khanh.
Quả nhiên, tên khốn kiếp này chỉ cần không để ý một lát là sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế dụ dỗ đồ nhi ngoan của ta đi mất.
Mạnh Tiêu nói: “Sư phụ, hắn nói muốn đi thăm dò một bảo tàng, con muốn đi chơi cùng.”
Chơi?
Con lớn chừng nào rồi?
Còn chơi?
Ung Y muốn mắng người, nhưng ngẫm lại, cảm thấy đây tuyệt đối là Lữ Thiếu Khanh đã làm hư đồ nhi ngoan của ông ta.
Lữ Thiếu Khanh đối mặt với ánh mắt muốn giết người của Ung Y liền chủ động hỏi ông ta: “Ung tiền bối, có cùng đi không?”
“Ta đi cái quái gì!” Ung Y xù lông: “Ai muốn đi cùng ngươi!”
Lữ Thiếu Khanh nhún vai, nhắc nhở hắn ta: “Ta đã bảo người đưa Mạnh cô nương trở về, ông không nghe, cứ nhất quyết tụ tập chúng ta lại với nhau, vậy thì cùng đi luôn thôi.”
Lữ Thiếu Khanh cũng rất thực tế: “Nếu ông không đi (với Mạnh Tiêu), vậy thì đi cùng ta đi, trở thành Triệu Hoán Thú của ta, phì, tay chân chứ.”
Nguyên Anh kỳ tầng chín, thực lực bày ra rõ ràng, gặp nguy hiểm cũng có thể phát huy tác dụng lớn.
Cáo già cỡ Ung Y lẽ nào lại không hiểu lời của Lữ Thiếu Khanh?
Tiểu tử khốn kiếp này đang tính kế mình.
Đồng thời trong lòng ông ta thầm giật mình trước sự giảo hoạt của Lữ Thiếu Khanh, có lẽ ngay từ lúc bắt đầu khi ông ta đuổi tới đã nằm trong tính toán của hắn rồi.
Ung Y hừ một tiếng, cảm giác bị tính kế thật khó chịu: “Tiểu tử, ngươi muốn làm gì? Ngươi nói đi cùng là sẽ đi cùng sao?”
Quá đáng! Ta là Chưởng môn Ngọc Đỉnh phái, đường đường là tồn tại Nguyên Anh kỳ tầng chín, một đại lão phương nào đó, chứ không phải tiểu đệ của ngươi để ngươi muốn nói gì thì nói đó!
Lữ Thiếu Khanh nói với Mạnh Tiêu: “Cô nương, cô nhìn đi, sư phụ cô không đồng ý, ta cũng không còn cách nào khác.”
Ung Y thấy thế, một đại lão phương nào đó cũng phải thốt lên một tiếng bất lực.
Lữ Thiếu Khanh tóm lấy điểm yếu của ông ta, ngay cả một đại lão như ông ta cũng không còn cách nào khác.
Ung Y trong lòng bỗng nhiên có chút hối hận, sớm biết thế thì ban nãy đã nghe lời, tranh thủ dẫn đồ nhi ngoan rời đi, rời xa tên khốn kiếp này.
Giờ thì bị dắt mũi rồi, muốn đi thì không giữ được thể diện, quan trọng là đồ đệ ngoan cũng không vui.
Tiểu tử hèn hạ khốn kiếp.
“Tiểu tử ngươi rốt cuộc muốn đi đâu vậy?” Ung Y rất khó chịu: “Nói cho ngươi biết, gặp phải nguy hiểm đừng hòng ta ra tay cứu ngươi.”
“Không sao, không sao.” Lữ Thiếu Khanh cười khì khì không ngớt, hết sức hài lòng: “Chỉ cần ông cứu Mạnh cô nương là được.”
Đến lúc đó Mạnh cô nương gặp phải nguy hiểm, không tin ông không ra tay.
Có một tay chân như Ung Y, trong lòng Lữ Thiếu Khanh tràn đầy tự tin.
Có Mạnh Tiêu đi theo bên cạnh, không lo Ung Y không dốc hết sức, ông ta còn đáng tin cậy hơn Đại sư huynh Kế Ngôn nhiều.
Về phẩm chất làm người của Ung Y, Lữ Thiếu Khanh cũng rất tin tưởng.
Đến lúc đó dù đến tàng bảo địa, tìm được bảo bối, Ung Y muốn trở mặt, hắn cũng không sợ.
Trong tay có mộc điêu tổ sư cho, đủ để trấn áp được Ung Y.
Lữ Thiếu Khanh không có ý định ở lại đây tiếp tục làm trạch nam.
Thiên Cung môn bị ma tộc công kích, chịu thiệt hại lớn như vậy, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Mặc dù Lữ Thiếu Khanh tự nhận bản thân làm rất tốt, không để lại chứng cứ gì nhưng Thiên Cung môn là đại môn phái, vẫn sẽ có thủ đoạn.
Hơn nữa Lệnh Hồ Thời mang đến cho hắn một cảm giác nguy hiểm. Thêm vào đó, khả năng Thiên Cung môn nghi ngờ bọn hắn là rất lớn.
Ung Y là Nguyên Anh kỳ tầng chín không sợ sự trả thù của Thiên Cung môn nhưng hắn thì sợ.
Cho nên sớm rời khỏi Hướng thành, đi lấy đồ của mình, tranh thủ trở về Lăng Tiêu Phái mới là thượng sách.
“Xuất phát.”
Tù Hồn sơn mạch!
Đó là dãy núi lớn nhất Yến Châu, phạm vi cụ thể không ai biết rõ, cũng không biết hình thành như thế nào.
Dãy núi bắc từ Trung Châu, Đông Châu sang Yến Châu, kéo dài mãi về phía bắc.
Ra khỏi Hướng thành, đi thẳng về phía bắc sẽ không gặp được bất kỳ thành trì nào, phàm nhân cũng ngày càng ít đi.
Lúc tới gần Tù Hồn sơn mạch vài vạn dặm thì đã ít người lui tới, thỉnh thoảng sẽ có một hai bóng người lướt qua, đó là những tu sĩ tự kiềm chế thực lực đôi chút dám đến Tù Hồn sơn mạch thăm dò.
Phần lớn Tù Hồn sơn mạch quanh năm bao phủ trong sương trắng, nguy hiểm trùng điệp.
Ghi chép về nó rất ít, tu sĩ chỉ dám thăm dò ở phạm vi biên giới, những người dám tiến sâu hơn vào Tù Hồn sơn mạch mà còn có thể trở về thì càng ngày càng ít.
Truyền thuyết về Tù Hồn sơn mạch có rất nhiều, có người nói là do kiếm gãy của tiên nhân mà thành, có người nói là thân thể Thần Ma, cũng có người nói là một phần của thiên đạo.
Các loại truyền thuyết kỳ quái tầng tầng lớp lớp.
Trên phi chu, khi biết mục tiêu của Lữ Thiếu Khanh là Tù Hồn sơn mạch, sắc mặt Ung Y thay đổi.
Ông ta không kìm được mà gầm lên: “Tiểu tử, ngươi muốn chết sao?”
Sự đáng sợ của Tù Hồn sơn mạch, những người như Ung Y đã được nghe từ nhỏ tới lớn.
Tu luyện tới giờ, ông ta từng đi thăm dò Tù Hồn sơn mạch, cũng chính vì vậy, ông ta hiểu rõ sự đáng sợ của Tù Hồn sơn mạch hơn tất cả mọi người ở đây.