STT 675: CHƯƠNG 675: CHIM GIÀ, ÔNG ĐỊNH LÀM GÌ?
Lữ Thiếu Khanh tiếp tục châm chọc: “Ra tay đi, đánh chết hắn. Đừng sợ hãi như tên nhát gan đó.”
Liễu Xích bị hắn chọc tức đến phiền lòng: “Ồn ào quá, câm miệng!”
So với đánh chết hắn ta, ta còn muốn đánh chết ngươi hơn.
“Vãn bối sẽ không quấy rầy tiền bối nữa.” Hề Ung tiếp tục chắp tay định chuồn đi.
Liễu Xích hừ lạnh một tiếng khiến cơ thể Hề Ung cứng đờ, không dám động đậy.
“Tiền bối...”
Trong lòng Hề Ung vừa sợ hãi vừa hối hận, sớm biết thế này đừng trêu chọc lão già này thì đã tốt.
Hoặc là, chạy trốn thật xa trước còn tốt hơn.
Thiên Cung môn đáng ghét.
Trong lòng Hề Ung thầm mắng Quách Bùi Nguy không coi trọng nghĩa khí.
“Ra tay đi.” Liễu Xích lạnh nhạt nói một câu khiến Hề Ung càng thêm sợ hãi.
Thực lực Liễu Xích mạnh như vậy, hắn ta sao còn dám ra tay, là chán sống rồi sao?
“Tiền bối, vãn bối...”
Hề Ung muốn giải thích, Liễu Xích lại chỉ thẳng vào Lữ Thiếu Khanh, nói: “Không phải ngươi muốn giết hắn sao? Ra tay đi, giết hắn.”
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Hề Ung sửng sốt hồi lâu, các ngươi không phải cùng một phe sao?
Lữ Thiếu Khanh khó tin kêu lên: “Chim già, ông định làm gì?”
Chim già?
Liễu Xích càng thêm nổi giận, ông ta quát lên với Hề Ung: “Ra tay đi, hôm nay ngươi không giết chết hắn, ta sẽ giết chết ngươi.”
Liễu Xích phẫn nộ, không che giấu bản thân nữa, khí tức cường đại bùng phát khiến Hề Ung hô hấp trì trệ, trái tim đập thình thịch, cảm giác trước mắt hắn ta là một con yêu thú mang theo hung diễm ngập trời đang gầm thét.
Trong lòng hắn ta sợ hãi, vô thức lui lại mấy bước, hận không thể quay người bỏ chạy thật xa khỏi nơi này.
Sớm biết nơi này có một vị đại năng như vậy thì đánh chết hắn ta cũng không dám bén mảng tới đây.
Giờ thì hay rồi đó, đến đây rồi mình cũng bị liên lụy.
Trong lòng Hề Ung vô cùng hối hận.
Biết trước như vậy đã không nghe theo đề nghị của Nghiêm Thuần kia.
Cái gì mà diệt trừ họa lớn của Quy Nguyên Các, tránh hoàn toàn trở mặt với Lăng Tiêu Phái, để che mắt thiên hạ nên mới chạy tới đây đợi lâu như vậy.
Người thì chờ được rồi đó, nhưng thế cục bây giờ cũng khiến mình dính vào rắc rối lớn.
Liễu Xích bảo hắn ta ra tay với Lữ Thiếu Khanh, trong lòng hắn ta thầm nhủ: Ta có ngu mới tin.
Hắn ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói với Liễu Xích: “Tiền bối nói đùa, vãn bối tới đây không có ý định động thủ với các vị. Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm.”
Bên này Liễu Xích chán ghét Lữ Thiếu Khanh đến tận xương tủy, cả ngày cứ "chim già, chim già", không chút tôn kính nào.
Phải dạy bảo hắn một trận.
Liễu Xích căm tức nhìn Hề Ung, ánh mắt sắc lạnh khiến Hề Ung càng thêm sợ hãi, Liễu Xích cắn răng nói rành rọt từng chữ: “Ta nói rồi, ngươi giết hắn đi, nếu không ngươi sẽ chết.”
Ngay sau đó, một cỗ sức mạnh cường đại ập thẳng về phía Hề Ung.
Sắc mặt Hề Ung thay đổi, sức mạnh cường đại vọt tới khiến hắn ta cảm nhận được một sự bất lực tột cùng, giống như một con kiến cái dế đang đối mặt với sóng to gió lớn.
Tuy nhiên Liễu Xích chỉ cảnh cáo hắn ta một chút, chỉ khiến Hề Ung chịu một đòn chứ không định giết hắn ta.
Hề Ung một lần nữa chật vật nuốt ngụm máu tươi đang trào ngược xuống, cố gắng đè nén huyết khí cuồn cuộn trong cơ thể.
Hề Ung một lần nữa cảm nhận được thực lực cường đại của Liễu Xích, trong lòng càng thêm tuyệt vọng.
Đây chính là thực lực cảnh giới Luyện Hư sao?
Với thực lực của hắn ta bây giờ căn bản không thể chống đỡ nổi.
Trong đường cùng, hắn ta chỉ có thể làm theo ý Liễu Xích, cắn răng hỏi: “Thật sự phải giết hắn?”
Liễu Xích hừ lạnh một tiếng: “Ngươi nghĩ rằng ta đang nói đùa với ngươi sao?”
Bên này Lữ Thiếu Khanh đang thầm chửi thề, con chim già xấu xa này.
Hắn hỏi: “Chim già, ông muốn làm gì? Ta có đắc tội ông đâu?”
Liễu Xích cảm giác được lông vũ hóa hình của mình suýt nữa thì dựng đứng lên rồi.
Tiểu tử nhân loại khốn kiếp ngươi, còn dám nói không đắc tội ta?
Chưa kể những chuyện khác, chỉ riêng cái từ "chim già" kia của ngươi cũng đủ để đắc tội ta sâu sắc rồi.
Cả đời ta chưa từng bị người ta gọi như thế bao giờ đâu.
Kêu ta chim già, chim già, ta không cần mặt mũi nữa sao?
Mẹ nó, ta vẫn đang ở giai đoạn tráng niên, tuổi còn rất trẻ, đang ở thời kỳ sung mãn, khỏe mạnh cường tráng nhất, là chim già lúc nào chứ?
Ông ta chẳng thèm trả lời loại câu hỏi vô tri này của Lữ Thiếu Khanh mà chỉ trừng mắt với Hề Ung.
Còn chưa ra tay, chờ chết à?
Ngươi còn không ra tay thì ngươi chờ bị ta giết chết đi.
Hề Ung đối mặt với sự uy hiếp của Liễu Xích liền cắn răng nói: “Chỉ sợ ta giết hắn, tiền bối sẽ báo thù cho hắn.
Loại chuyện này ta gặp nhiều, ta giết hắn, ngươi sẽ có lý do ra tay.”
Liễu Xích cười lạnh: “Ngươi có thể giết hắn, ta sẽ thả ngươi rời đi, ta không ra tay can thiệp, cũng không ra tay ngăn cản. Nhưng ngươi không giết được hắn, hậu quả tự ngươi cân nhắc.”
Hề Ung không còn bất kỳ cách nào khác liền tung một chưởng về phía Lữ Thiếu Khanh.
Hết cách rồi, đây là mục tiêu của mình, cũng bị ép phải ra tay rồi, vậy thì giết thôi.
Là cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, mặc dù Hề Ung chỉ đánh ra một chưởng, bề ngoài nhìn có vẻ bình thường không chút kỳ lạ nhưng theo Lữ Thiếu Khanh thấy, mây đen trên trời dày đặc, trời đất tối sầm, xung quanh hắn như bị ngăn cách, trở thành một không gian riêng biệt.
Còn Lữ Thiếu Khanh thì bị hắn ta đẩy vào không gian độc lập này, không còn nơi có thể trốn.
Áp lực cường đại làm chấn động toàn bộ không gian, như xảy ra một trận địa chấn không gian mãnh liệt.
Một cỗ sức mạnh kinh khủng đang điên cuồng phóng thích, tràn ngập toàn bộ không gian, hung hăng ập xuống Lữ Thiếu Khanh, như muốn xé Lữ Thiếu Khanh thành từng mảnh vụn.
Thiều Thừa muốn đi ngăn cản, Lữ Thiếu Khanh lại khoát tay về phía Thiều Thừa, ngăn ông lại: “Sư phụ, người ra tay cũng vô ích.”
Thiều Thừa không hiểu Lữ Thiếu Khanh định làm gì: “Khốn kiếp, chẳng lẽ ngồi không chờ chết à?”