STT 676: CHƯƠNG 676: SAO SỢ VẬY, VỀ BÚ SỮA MẸ ĐI
Chẳng lẽ Hóa Thần vừa ra tay, những Nguyên Anh kỳ như bọn họ liền không thể phản kháng được, chỉ có thể đứng đây chờ chết sao?
Lữ Thiếu Khanh tuyệt không lo lắng.
Sau khi Hề Ung ra tay, hắn liền nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, sẵn sàng ứng phó bất cứ lúc nào.
Nếu như Liễu Xích muốn ra tay, hắn ta cũng có thể lập tức ngăn cản, rồi bỏ chạy ngay lập tức.
Trong mắt Hề Ung, Lữ Thiếu Khanh không hề có ý định ra tay ngăn cản, ngược lại còn ung dung đưa tay đón lấy một con chim nhỏ màu đỏ từ trên đầu Tiêu Y.
Làm gì vậy?
Trong lòng Hề Ung khó hiểu.
Đây là từ bỏ rồi sao?
Muốn cáo biệt với linh sủng sao?
Nếu vậy thì cũng không tệ, nếu có thể đánh chết ở đây mọi chuyện coi như kết thúc.
Nhưng chỉ một khắc sau, Hề Ung đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một chưởng hung ác của Hề Ung khi sắp sửa giáng xuống người Lữ Thiếu Khanh thì chợt biến mất, không một chút dấu hiệu.
Như một cơn gió, thoáng chốc đã không còn tăm hơi.
Hề Ung hơi không kịp phản ứng.
Là tên tiểu tử kia có thủ đoạn gì sao?
Sao công kích của hắn ta có thể biến mất lặng lẽ không một tiếng động được?
Quả nhiên kẻ có thể tiêu diệt hai Nguyên Anh kỳ của Quy Nguyên Các ta quả nhiên không tầm thường.
Nhưng mà!
“Tên tiểu tử nhân loại kia, ngươi đừng có quá đáng!”
Giọng Liễu Xích vang lên, trong giọng nói mang theo sự phẫn nộ.
Hề Ung theo tiếng nhìn lại, nhìn thấy Liễu Xích mặt mũi tràn đầy nộ khí, giận dữ trừng mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh, biểu cảm ấy cứ như hận không thể nuốt chửng Lữ Thiếu Khanh vậy.
Mọe.
Hề Ung hiểu ngay ra, là Liễu Xích đã ra tay hóa giải công kích của hắn ta.
Trong lòng mắng to: “Loại tiền bối này đều chó má thế sao?
Đã nói trước không ra tay, kết quả vẫn ra tay.
Mặt mũi đâu?
Còn biết xấu hổ hay không?”
Hắn ta không dám lên tiếng chỉ trích, chỉ có thể im lặng kháng nghị trong lòng.
Ánh mắt u oán như một tiểu quả phụ khiến Liễu Xích hận đến mức nghiến răng.
Liễu Xích cũng không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại đê tiện như vậy, cũng hiểu vì sao hắn luôn dẫn theo Tiểu Hồng, hóa ra mục đích cuối cùng là đây.
Tiểu tử nhân loại đáng chết, thật đáng chết.
Lữ Thiếu Khanh mỉm cười để Tiểu Hồng đứng trên vai hắn, nói với Liễu Xích: “Tiền bối, lại giúp một tay nữa chứ, giết chết hắn.”
Liễu Xích hừ một tiếng: “Ta từ chối.”
Ngươi là cái thá gì? Muốn ta ra tay thì ta sẽ ra tay sao?
Ngươi là cha ta à? Ngươi là cha ta cũng không thể ra lệnh cho ta ra tay.
Lữ Thiếu Khanh cười rất vui. Kể cả “triệu hồi thú” Ung Y đã chạy mất, hắn vẫn còn một “triệu hồi thú” cao cấp hơn là ông đây.
Lữ Thiếu Khanh nói với Tiểu Hồng: “Đi đi, mời ông ấy ra tay. Ngươi cũng đâu muốn ta bị người ta ức hiếp ở đây đúng không?”
Sau khi nói xong hắn còn lột cho Tiểu Hồng một viên linh đậu.
Tiểu Hồng nuốt xuống liền lộ vẻ hài lòng.
Nó kêu lên hai tiếng với Liễu Xích.
Giúp lão đại ta đi mà.
Liễu Xích tức chết, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà trừng mắt nhìn Tiểu Hồng.
Tên nhóc không tiền đồ này, ngươi là yêu thú mà chẳng khác gì nhân loại.
Đừng biến mình thành kẻ ham ăn, biến thành sủng vật của người ta chứ.
Cho dù có tình cảm thì đã sao?
Thân là yêu tu, tình cảm là thứ yếu đuối nhất, rẻ rúng nhất, là thứ có thể vứt bỏ.
Liễu Xích hừ một tiếng: “Ta không có công phu rảnh rỗi đó, tự hắn rước lấy rắc rối thì tự giải quyết đi.”
Lữ Thiếu Khanh nghe xong nói với Hề Ung: “Không phải ngươi muốn cây ngô đồng sao? Ông ta là chủ nhân của cây ngô đồng đấy, đi đi, giải quyết ông ta, cây ngô đồng sẽ là của ngươi.”
Trong lòng Hề Ung mắng thầm: “Nếu ta có thể đánh được hắn, ta đã ra tay lâu rồi, còn cần đứng đây run sợ sao?”
Hắn ta chú ý thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của Liễu Xích thì vội vàng nói, suýt nữa thì thề thốt: “Tiền bối, vãn bối không có ý định này.”
Biết thực lực của ngươi rồi, đầu ta có bị úng nước thì mới dám có ý định với cây ngô đồng.
Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ: “Còn tự xưng là Hóa Thần, sao mà nhát gan thế?”
“Không thể nào chứ? Hóa Thần như ngươi mà cũng biết sợ sao? Cái uy phong vừa rồi đâu rồi? Sợ hãi như vậy còn bước ra đây làm gì? Về bú sữa mẹ đi.”
Lời lẽ của Lữ Thiếu Khanh nhẹ nhàng nhưng lại khiến nộ khí trong lòng Hề Ung dâng trào, khiến hắn ta căm hận vô cùng.
Hắn ta nhìn chòng chọc Lữ Thiếu Khanh, đôi mắt phẫn nộ bắn ra sát ý ngập tràn khiến người ta kinh hãi run rẩy.
Tiêu Y đứng bên cạnh Lữ Thiếu Khanh hãi hùng khiếp vía, sắc mặt trắng bệch. Dưới áp bức của Hóa Thần, nàng ta cảm thấy tim mình đập rất nhanh, tiếng đập rất lớn, cứ như bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.
Nhưng nàng ta lại chăm chú lắng nghe lời của Nhị sư huynh mình, trong đầu ghi nhớ kỹ càng.
Quả nhiên mình so với Nhị sư huynh vẫn còn kém một chút.
Công phu mắng chửi người của Nhị sư huynh là hình thành một cách tự nhiên, không cần cố gắng mà vẫn mắng được.
Chỉ một câu nói bình thường bất chợt cũng có thể khiến đối phương tức giận đến mức muốn giết người.
Quá lợi hại, ta còn phải cố gắng học tập.
Đối mặt với ánh mắt bén nhọn của Hề Ung, người bình thường sớm đã không thể chống đỡ nổi, Lữ Thiếu Khanh thì chẳng hề hấn gì cả. Hắn tiếp tục nói: “Động thủ đi, nhìn cái gì? Ngươi cho rằng nhìn ông ta sẽ ngoan ngoãn dùng hai tay dâng cây ngô đồng lên cho ngươi sao? Loại bảo bối này, không đánh nhau một trận, không chết vài người thì sao có thể chiếm được chứ?”
Tính toán của Lữ Thiếu Khanh ai nấy đều hiểu rất rõ, chính là muốn Hề Ung ra tay với Liễu Xích, sau đó bị Liễu Xích đánh chết.
Nhưng sau khi Hề Ung biết được thực lực của Liễu Xích thì sao còn dám động thủ?
Dù có cho hắn ta một trăm lá gan, hắn ta cũng không dám.
Giờ trong đầu hắn ta chỉ có một ý niệm duy nhất, đó là mau chóng rời khỏi nơi này, chạy càng xa càng tốt.
Còn về nhóm Lữ Thiếu Khanh, sau này còn rất nhiều cơ hội để giết.