STT 679: CHƯƠNG 679: TIỀN BỐI, TA THỪA NHẬN BAN NÃY TA NÓI ...
Quả nhiên là pháp khí lục phẩm.
Nước bọt của Lữ Thiếu Khanh ứa ra không ngừng.
Lữ Thiếu Khanh nuốt ực một ngụm nước bọt, mặt dạn mày dày hỏi: “Còn nữa không? Cho ta một cái đi.”
Thiều Thừa ở bên cạnh che mặt, la hét: “Khốn kiếp, bớt làm mấy chuyện mất mặt này đi.”
Úc Linh cũng vô cùng cạn lời.
Rốt cuộc ngươi lấy đâu ra tự tin mà cảm thấy người ta sẽ cho ngươi một pháp khí lục phẩm vậy?
Ban nãy vừa mở miệng đã gọi người ta chim già.
Ông ta không đánh chết ngươi, đó là bởi vì nể mặt sủng vật của ngươi mà thôi.
Tiêu Y cũng vô cùng cảm thán.
Độ dày da mặt còn cao hơn so với Thủ Tiên sơn sau lưng.
Liễu Xích cười lạnh, quả nhiên, đoán không lầm.
Chẳng trách thái độ lại tốt vậy.
Hóa ra là muốn bảo bối của ta.
Liễu Xích cười lạnh một tiếng, sau đó kiên quyết cự tuyệt: “Không cho. Ta có đập nó cũng không cho ngươi.”
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Hẹp hòi. Tiền bối mà còn nói, sống lâu như vậy, tâm nhãn chẳng lớn lên chút nào sao? Nhỏ mọn thế làm gì?”
Lữ Thiếu Khanh nhìn Xuyên Giới bàn, thật sự rất muốn.
Đây là món pháp khí có thể mang lại sự an toàn cực lớn cho bản thân.
“Haha.”
Liễu Xích cười ha hả, có thể làm cho Lữ Thiếu Khanh không vui, với ông ta mà nói chính là chuyện vui.
Cười vài tiếng, ông ta nói với Thiều Thừa: “Đi thôi.”
Thiều Thừa lộ vẻ không nỡ, chuyến đi này, không biết lúc nào mới có thể trở về.
Nhưng, đây là vì không thua kém đồ đệ, không để mình trở thành một kẻ vô dụng, ông nhất định phải đi.
Dù là cơ hội xa vời, dù là vô cùng nguy hiểm, ông cũng phải đi.
Ông không muốn lúc đồ đệ mình gặp nguy hiểm mà ông lại ở bên trở thành kẻ vướng víu, chỉ có thể nhìn chứ không thể làm được gì.
Thiều Thừa vỗ vai Lữ Thiếu Khanh, cười nói: “Ta đi một lát rồi về.”
Lữ Thiếu Khanh mặt không thay đổi nói: “Đừng chết đấy, con không muốn đi Yêu giới báo thù cho người đâu.”
Thiều Thừa không nhịn được mắng: “Khốn kiếp, có thể nói lời gì tốt đẹp chút không?”
Sau khi nói xong, ông sợ mình sẽ đánh Lữ Thiếu Khanh, không nói thêm gì nữa.
Trong lòng ông không dễ chịu, cũng biết trong lòng Lữ Thiếu Khanh không dễ chịu.
Tuy nhiên tất cả mọi người đều không muốn thể hiện ra ngoài mà thôi.
Sau đó Thiều Thừa quay sang Tiêu Y, lúc này Tiêu Y đã rưng rưng nước mắt, đôi mắt hồng hồng như mắt thỏ.
“Sư phụ...”
Tiêu Y kêu lên, nước mắt ào ào chảy xuống.
Trong lòng Thiều Thừa cũng không dễ chịu, ông xoa đầu Tiêu Y như xoa một con cún con: “Ngoan, ở nhà đi theo Nhị sư huynh ngoan ngoãn tu luyện, tiện thể trông chừng Nhị sư huynh con, đừng để nó gây chuyện.”
Lữ Thiếu Khanh ở bên cạnh bất mãn kháng nghị: “Muội ấy mới là chuyên gia gây chuyện, con xưa nay không gây chuyện.”
Thiều Thừa không phản ứng: “Nếu phát hiện Nhị sư huynh con gây chuyện thì đi tìm chưởng môn, tìm tổ sư.”
Lữ Thiếu Khanh càng thêm không vui, ở nhà người đâu có đối xử với con như vậy.
Giờ ra ngoài chơi còn muốn đeo vòng kim cô cho con?
“Đi đi, đi đi.” Lữ Thiếu Khanh ở bên cạnh hùng hổ: “Đi nhanh lên, người đến Yêu giới chơi, đừng có mà tìm về cho con một sư mẫu yêu thú đấy.”
“Khốn kiếp!” Thiều Thừa làm bộ muốn đánh Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh né sang một bên, chạy tới nói với Tiểu Hồng: “Chim ngốc, ép khô vốn liếng của lão chim, lấy sạch đi. Về ta tìm chim mẹ cho ngươi.”
Tiểu Hồng kêu chi chi tra tra, biểu thị: “Chim mẹ ta tự tìm!”
Liễu Xích tức đến chết: “Cái tên tiểu tử nhân loại khốn kiếp này!”
“Đi!” Liễu Xích không muốn tiếp tục ở đây nữa, ngại trở mặt với Tiểu Hồng, ông ta không thể động thủ với Lữ Thiếu Khanh nên trong lòng ông ta vô cùng khó chịu.
Mau chóng rời đi, nhắm mắt làm ngơ mới là cách chính xác.
“Chim già, chăm sóc hộ sư phụ ta nhé.”
Lữ Thiếu Khanh vẫy tay với Liễu Xích ra vẻ tiễn biệt bằng hữu.
Liễu Xích bĩu môi, mang theo Tiểu Hồng dẫn đầu tiến vào truyền tống môn, thân ảnh vèo một cái đã biến mất.
“Trở về cẩn thận một chút!”
Sau khi Thiều Thừa để lại một câu rồi cũng bước vào truyền tống môn.
Ngay vào lúc truyền tống môn sắp đóng lại, bỗng nhiên một đạo bạch quang hiện lên, một cái bóng lao thẳng vào truyền tống môn.
Xuyên Giới bàn đang đóng truyền tống môn, nó khẽ rung lên một cái, khi cái bóng dần dần mờ đi, bóng dáng Lữ Thiếu Khanh cũng nhanh chóng lóe lên, thuấn di xuất hiện trước mặt Xuyên Giới bàn.
Hai tay dang ra, ôm chặt không gian xung quanh, cái bóng hư ảo của Xuyên Giới bàn dần dần hiện rõ hình hài thực thể, bị hắn cưỡng ép lôi ra khỏi không gian.
“Tiểu bảo bối, đừng chạy, đến đây, đi theo ta ăn sung mặc sướng.”
Xuyên Giới bàn là pháp khí lục phẩm, đã có khí linh, có ý thức tự chủ.
Hiển nhiên nó không cam lòng bị giữ lại, chỉ thấy bạch quang quanh nó lấp lóe, bộc phát một cỗ khí tức cường đại, đâm sầm vào ngực Lữ Thiếu Khanh, tả xung hữu đột hòng thoát thân, khiến Lữ Thiếu Khanh thổ huyết.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh dù thổ huyết, vẫn giữ chặt Xuyên Giới bàn, có chết cũng không buông tay.
Thần thức điên cuồng tràn vào Xuyên Giới bàn đấu tranh với khí linh.
Dù sao pháp khí tính phụ trợ không phải pháp khí chiến đấu, sau một phen đấu tranh, hắn cuối cùng đã khống chế được nó, đương nhiên, muốn để nhận chủ, còn phải cần một khoảng thời gian nữa.
Lữ Thiếu Khanh dương dương đắc ý thu Xuyên Giới bàn lại, mạng nhỏ +10086.
Tiêu Y và Úc Linh thấy cảnh này vô cùng cạn lời.
Ăn cướp.
May mà Liễu Xích tiền bối không ở đây, nếu không chắc chắn sẽ đánh chết ngươi.
Yêu giới!
Liễu Xích vừa đáp xuống đất, sau lưng Thiều Thừa, cây ngô đồng cũng theo đó xuất hiện.
Vừa đáp xuống đất chưa lâu, Liễu Xích trợn tròn hai mắt, lập tức nổi giận đùng đùng, chửi ầm lên: “Tiểu tử nhân loại khốn kiếp, ngươi chờ đó cho ta.”
Liễu Xích tức đến chết, mắt ông ta cứ như muốn biến thành mắt chim thật rồi.
Lần đầu tiên gặp phải cái tên tiểu khốn kiếp vô sỉ đáng ghét như thế này.
Hắn còn dám ra tay cướp Xuyên Giới bàn của ông ta.
Má nó, đây là pháp khí lục phẩm của ta đấy.