STT 680: CHƯƠNG 680: MA TỘC CŨNG TỚI THAM GIA NÁO NHIỆT
Ngực Liễu Xích phập phồng, hận không thể dịch chuyển tức thời trở lại tự tay đánh chết tên nhân loại khốn kiếp kia.
Nghe vậy, Thiều Thừa giật thót trong lòng, đồ đệ của mình lại gây ra chuyện gì nữa rồi?
Ông cẩn thận hỏi thăm: “Tiền bối, Thiếu Khanh hắn thế nào?”
Liễu Xích không nói lời nào, nhìn chằm chằm Thiều Thừa, có loại kích động muốn đòi lại chút lợi tức từ trên người Thiều Thừa.
Thiều Thừa bị Liễu Xích nhìn chằm chằm đến mức trong lòng sợ hãi.
Ông cũng không nhịn được thầm mắng Lữ Thiếu Khanh: “Khốn kiếp, rốt cuộc ngươi đã làm gì vậy!”
“Hắt xì!”
Lữ Thiếu Khanh hắt hơi một cái, vuốt vuốt cái mũi, lẩm bẩm: “Ai mắng ta à?”
Sau đó hắn đắc ý cười hì hì không ngớt, mặt mày hớn hở, trông y hệt một tiểu tài chủ.
Tiêu Y im lặng thật lâu, mới hỏi: “Nhị sư huynh, huynh làm như vậy không sợ Liễu tiền bối nổi giận sao?”
“Nổi giận thì sao chứ?” Lữ Thiếu Khanh chẳng hề bận tâm: “Ông ta ở Yêu giới, có thể chạy tới tìm ta gây phiền phức được sao?”
Không có Xuyên Giới bàn, sao ông ta tới đây được?
“Hơn nữa, ông ta không cần dạy con chim ngốc kia sao?”
Tiêu Y hiểu ra, lấy luôn Xuyên Giới bàn của người ta thì cũng đồng nghĩa với việc qua cầu rút ván.
“Có gây phiền phức cho sư phụ không?” Tiêu Y lo lắng, nhớ tới sư phụ, sắc mặt nàng tối sầm lại.
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi, lúc động thủ hắn đã tính toán kỹ lưỡng rồi.
Có mối quan hệ với tiểu Hồng này, mặc dù Liễu Xích có giận cũng chẳng thể làm gì Thiều Thừa.
Dù sao...
“Oan có đầu, nợ có chủ, ông ta muốn gây rắc rối, cũng sẽ tới tìm ta.”
Đến lúc đó ta trở lại Lăng Tiêu nằm lì ở đó cả đời, có đánh chết cũng không chịu xuống núi, xem ông ta tìm ta kiểu gì.
“Nhị sư huynh, vậy bây giờ chúng ta về môn phái sao?”
“Về, nhưng phải đi đường vòng.” Lữ Thiếu Khanh gãi gãi đầu, cảm thấy hơi phiền toái.
Hề Ung bỏ chạy, không biết hắn ta có chờ giữa đường không, cũng chẳng biết sẽ ở hướng nào.
Nhưng may là trong tay hắn có thần phù Lục phẩm, cho dù gặp phải Hề Ung, đánh không lại vẫn có thể chạy trốn được.
“Đi thôi, nhưng tiếc là cây ngô đồng cũng chạy theo mất rồi.”
Lữ Thiếu Khanh thoáng nhìn sang cái hố sâu cách đó không xa, đó là nơi cây ngô đồng từng ở đó chờ đợi.
Ban nãy nó đi theo sau, lợi dụng lúc mọi người không chú ý, nó đã chạy đến Yêu giới khiến Lữ Thiếu Khanh cảm thấy rất tiếc.
Nếu không thì hắn có thể đào cây ngô đồng lên rồi.
Tiêu Y cười hì hì nói: “Thần thụ chắc chắn là sợ Nhị sư huynh có ý đồ với nó.”
Úc Linh rất tán thành, gật đầu nói Tiêu Y nói rất chính xác.
Lữ Thiếu Khanh lại gõ đầu nàng một cái, bày tỏ lời Tiêu Y chẳng đúng chút nào: “Có phải muội bị ngốc không? Nhị sư huynh muội tốt như vậy, nó sợ cái quái gì! Nó là sợ lão già Hề Ung phát hiện ra nó rồi, sợ sau này hắn sẽ tới đây bứng nó đi.”
Tiêu Y một tay ôm tiểu Bạch, một tay che đầu, le lưỡi, mạnh miệng: “Nhưng ta cảm thấy nó sợ Nhị sư huynh nhiều hơn một chút.”
Những người khác còn dễ nói, nhưng đồ Nhị sư huynh đã để mắt tới có bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay huynh đâu?
Không thấy Xuyên Giới bàn của tiền bối còn bị huynh cướp mất kìa.
Vừa rồi Lữ Thiếu Khanh còn định giáo huấn sư muội một chút, để nàng ta biết được thế nào là không thể trêu chọc thì đột nhiên sắc mặt hắn biến đổi.
Không nói một lời, hắn nắm tay lại, mang theo Tiêu Y và Úc Linh rời khỏi chỗ cũ trong nháy mắt.
Tại nơi đó, một luồng năng lượng cường đại gào thét ập tới, phát ra một tiếng nổ kịch liệt.
Sóng xung kích của vụ nổ kịch liệt lan tràn, san phẳng xung quanh thành bình địa, vị trí vừa rồi của bọn Lữ Thiếu Khanh bị nổ thành một cái hố sâu.
Công kích đột nhiên xuất hiện khiến sắc mặt Úc Linh và Tiêu Y trắng bệch.
Nếu không phải Lữ Thiếu Khanh phản ứng kịp thời, dưới công kích như thế này các nàng tuyệt đối khó lòng thoát khỏi.
“Chạy nhanh thật đấy, nhân loại yếu đuối.”
Một âm thanh quen thuộc mang theo ngữ khí trêu tức vang lên, bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
Ba bóng dáng cao lớn chậm rãi hiện ra từ trong bụi mù của vụ nổ, xuất hiện trước mặt ba người Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy người tới, đau đầu.
Những ma tộc này cũng chạy tới tham gia náo nhiệt?
Sắc mặt của Úc Linh trở nên vô cùng khó coi.
Ba Ma tộc Nguyên Anh kỳ Thôi Chương Uyển, Hình Tác, Nhan Ba lạnh lùng nhìn ba người Lữ Thiếu Khanh.
Hình Tác cười khẩy: “Không ngờ lại có thể gặp người quen ở đây.”
Trong lòng Hình Tác sát ý dần nảy sinh, ánh mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh như nhìn người chết.
Lúc trước Lữ Thiếu Khanh gây ra nhiều phiền toái cho ma tộc bọn chúng như vậy nên đã sớm nằm trong danh sách phải giết của ma tộc.
Nhan Ba cũng lộ ra sát ý nồng đậm, tuy nhiên phần nhiều là nhằm vào Úc Linh.
Giết Úc Linh, đây là mệnh lệnh được Thánh chủ ngầm thừa nhận. Nhan Ba là em vợ Thánh chủ, là con chó trung thành của Thánh chủ, mệnh lệnh của Thánh chủ hắn ta sẽ tuyệt đối chấp hành.
Nhan Ba chỉ vào Úc Linh, gầm thét: “Úc Linh, ngươi quả nhiên là phản đồ Thánh tộc, sớm phản bội Thánh tộc, hại chết cháu trai ta.”
Đồng thời khí thế cường đại từ bản thân hắn ép thẳng Úc Linh khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, sắc mặt trắng bệch, khó khăn muốn nói nên lời.
Ngay vào lúc Úc Linh cảm thấy khó chịu đến mức buồn nôn thì nàng bỗng nhiên cảm thấy áp lực nhẹ đi, ngẩng đầu, Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa đứng chắn trước mặt nàng.