Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 681: Mục 682

STT 681: CHƯƠNG 681: ĐỐI PHÓ HẮN TA MỘT MÌNH TA LÀ ĐƯỢC RỒI

Đối mặt với ba ma tộc, trong đó còn có một tồn tại là Nguyên Anh kỳ tầng chín, nhưng Lữ Thiếu Khanh không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu. Trong lòng hắn thầm mắng: “Các ngươi đến đây xem náo nhiệt làm gì? Chuyện của các ngươi đã xong chưa? Thay vì lãng phí thời gian ở đây, chi bằng đi chiếm thêm vài nơi, mở rộng địa bàn đi. Đến lúc đó mà làm lỡ đại sự của Thánh chủ các ngươi thì có gánh nổi trách nhiệm không?”

Ngôn từ của hắn vô cùng không khách khí, thậm chí có thể nói là đang quát lớn ba người Thôi Chương Uyển, khiến bọn họ hơi sửng sốt, mãi mới hoàn hồn.

Giọng điệu của Lữ Thiếu Khanh khiến bọn họ một lần nữa theo bản năng coi hắn là người của Thánh tộc, thậm chí là đặc sứ Thánh tộc.

Nếu không thì hắn lấy đâu ra tự tin mà dám nói với bọn họ như vậy chứ?

Ngay cả Úc Linh cũng sửng sốt hồi lâu, thầm nghĩ: Chẳng lẽ tên khốn kiếp này là nội ứng mà Thánh chủ đã phái đến tiềm phục trong nhân tộc từ sớm sao?

Giờ cuối cùng hắn cũng khôi phục thân phận ban đầu và trở về Thánh tộc rồi sao?

“Tiểu tử, ngươi đang nói cái gì đó?” Nhan Ba tính tình nóng nảy dậm chân, gầm thét: “Ngươi cho rằng ngươi là ai? Dám nói chuyện với chúng ta như thế sao?”

“Ta là gia gia ngươi!” Lữ Thiếu Khanh cũng không khách khí, mắng Nhan Ba một tiếng, rồi chỉ vào Thôi Chương Uyển và Hình Tác: “Cũng là gia gia của các ngươi. Gặp gia gia các ngươi mà còn chưa lăn ra quỳ xuống dập đầu vấn an à? Các ngươi phản hết rồi sao, một đám nghịch tôn!”

Tiêu Y thấp giọng thầm thì: “Nhị sư huynh hình như đang tức giận bất thường.”

Sau đó nàng suy đoán: “Không phải vì sư phụ đi Yêu giới, trong lòng Nhị sư huynh không vui đấy chứ?”

Úc Linh kinh ngạc nhìn sang, nàng không tin lắm.

Tên khốn kiếp này có thể là người như thế sao?

Tiêu Y nói với Úc Linh: “Úc Linh tỷ tỷ, hiện tại Nhị sư huynh tính tình không được tốt lắm, tốt nhất đừng chọc hắn. Nếu không ta sợ đến lúc đó hắn giải quyết tỷ ngay tại chỗ, rồi sinh con đẻ cái luôn đấy.”

Mặc dù biểu cảm của Tiêu Y nghiêm túc nhưng lại ngầm mang theo vài phần chờ mong.

“Phi!”

Úc Linh sắc mặt đỏ bừng, không kìm được mà gắt lên một tiếng.

Nha đầu này cả ngày đầu óc chỉ nghĩ đến những chuyện đó.

Mặc dù Thôi Chương Uyển cũng rất tức giận, nhưng hắn ta không bực tức đến mức giậm chân đùng đùng như Nhan Ba.

Từ khoảnh khắc hắn ta xuất hiện, ánh mắt vẫn luôn thăm dò qua lại trên người Lữ Thiếu Khanh và Úc Linh.

Rất lâu sau, hắn ta bỗng nhiên mở miệng: “Truyền tống trận là ngươi bố trí à?”

“Truyền tống trận gì?” Lữ Thiếu Khanh biết Thôi Chương Uyển đang nói chuyện gì.

Nhưng, chuyện này, đương nhiên là có chết cũng không thể thừa nhận.

Lữ Thiếu Khanh cố ý giả vờ ngạc nhiên, dáng vẻ vô tội khiến Thôi Chương Uyển theo bản năng hơi hoang mang, tự nghi ngờ bản thân: “Chẳng lẽ mình đoán sai rồi?”

Nhưng mà, dù sao hắn ta cũng là Nguyên Anh kỳ tầng chín, là người đứng đầu dưới Hóa Thần của ma tộc, nên tố chất tâm lý của Thôi Chương Uyển rất cường đại.

Hắn ta nhanh chóng kiên định với suy đoán trong lòng mình, đồng thời nói:

“Ngươi am hiểu trận pháp, đồng thời còn cường đại hơn cả thiên tài Thánh tộc Khu Tình, bố trí truyền tống trận đối với ngươi mà nói không phải việc gì khó. Nàng ta là phản đồ Thánh tộc chúng ta, lại đi cùng với ngươi, hai người các ngươi cấu kết với nhau làm việc xấu, cố ý dẫn dụ Thánh tộc chúng ta đối phó với Thiên Cung môn.”

Lữ Thiếu Khanh bất mãn, lại mắng lớn: “Có biết nói chuyện hay không? Cái gì gọi là cấu kết với nhau làm việc xấu? Cái đó gọi là cùng chung chí hướng, cùng đối phó với những tên ma tộc không được ưa chuộng như các ngươi. Còn nói là Thị vệ trưởng, ngay cả thành ngữ cũng không biết dùng, ta vô cùng nghi ngờ ngươi dựa vào nịnh hót để ngồi lên vị trí Thị vệ trưởng này. Mục nát, suy đồi, ma tộc các ngươi đã thối nát đến mức này rồi sao?”

Tiêu Y đứng bên cạnh nhìn rất nghiêm túc, cũng học hỏi rất chăm chú.

Quả nhiên vẫn là Nhị sư huynh mắng chửi người lợi hại.

Ta kém xa.

Thôi Chương Uyển không thể kìm được, bị một tên tiểu bối chỉ thẳng mặt mắng chửi như vậy thật khó mà nhịn được.

“Nhân loại đáng ghét, vốn còn muốn mời chào ngươi cống hiến sức lực cho Thánh tộc ta, giờ xem ra chỉ có giết chết ngươi mới có thể giải mối hận trong lòng ta.”

Thôi Chương Uyển vừa định động thủ, Nhan Ba liền đứng ra, hắn ta nói với Thôi Chương Uyển: “Thị vệ trưởng, để ta, ta muốn tự tay đạp nát từng khúc xương của hắn.”

Từng mạch máu trên gương mặt hắn ta giật giật theo lời nói, khuôn mặt vặn vẹo, vô cùng kinh khủng.

Thôi Chương Uyển gật đầu, trầm giọng nói: “Để lại cái mạng chó của hắn để hỏi rõ chuyện nơi đây trước đã.”

Thôi Chương Uyển không quên mục đích tới nơi này của bọn hắn, cột sáng kinh thiên kia rốt cuộc là chuyện gì?

Có phải có bảo bối, thần khí gì xuất thế không?

Hình Tác lại hơi lo lắng, hắn ta từng đích thân giao thủ với Lữ Thiếu Khanh, biết hắn không phải kẻ vô hại như vẻ ngoài.

Hình Tác nói với Thôi Chương Uyển: “Thị vệ trưởng, cẩn thận, hắn không đơn giản. Không bằng chúng ta cùng lên?”

Thôi Chương Uyển nhíu mày, Nhan Ba cũng không vui.

Nhan Ba hét lên với Hình Tác: “Ngươi trở nên nhát gan như vậy từ khi nào? Hắn chẳng qua chỉ là một tên Nguyên Anh kỳ tầng ba, đối phó hắn còn cần ngươi giúp ta sao?”

Gương mặt Nhan Ba dữ tợn như một con chó hung tợn nhìn chằm chằm Hình Tác, như muốn cho Hình Tác một đấm.

Hình Tác đề nghị liên thủ, hắn ta cảm thấy đó là sự vũ nhục đối với hắn, là không tin vào thực lực của Nhan Ba hắn ta.

Hình Tác biết lời nói của mình khiến Nhan Ba không thích nhưng hắn ta vẫn nói ra quan điểm của mình: “Người này rất tà môn, vô cùng giảo hoạt, hai người chúng ta liên thủ, mới không cho hắn cơ hội đào thoát.”

Lữ Thiếu Khanh có nhục thân cường hãn, không kém gì Thánh tộc bọn họ, thực lực mạnh hơn tu sĩ nhân tộc bình thường rất nhiều.

Nhan Ba bĩu môi, bày tỏ sự coi thường: “Hừ, trước đó là có lão già kia hỗ trợ, hắn mới có thể hủy được nhục thân của đám Khu Tình. Nếu không có người ngăn cản, ta đã giết hắn lâu rồi.”

✧ Dòng chữ ẩn hiện: "Thiêη‧L0ι‧Trúc đã đi qua đây..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!