STT 682: CHƯƠNG 682: ĐỐI PHÓ HẮN TA MỘT MÌNH TA LÀ ĐƯỢC RỒI
Thôi Chương Uyển cũng cảm thấy việc hai người liên thủ đối phó Lữ Thiếu Khanh là quá lãng phí và khoa trương. Nếu việc người Thánh tộc liên thủ đối phó với một nhân loại thấp hơn mình một cảnh giới truyền ra ngoài, cả ba bọn họ đều sẽ trở thành trò cười.
Hắn ta nói với Hình Tác: “Ngươi cứ yểm trợ, đợi khi Nhan Ba không thể đánh bại hắn thì ra tay, đừng để hắn đào tẩu là được rồi.”
Nhan Ba cười khẩy: “Hắn không có cơ hội ra tay đâu, kẻ nhân tộc yếu đuối này là của ta.”
Úc Linh nhìn thấy Nhan Ba muốn ra tay với Lữ Thiếu Khanh, lòng căng thẳng.
Lữ Thiếu Khanh rất mạnh, nhưng hắn chỉ ở cảnh giới tầng ba, còn Nhan Ba đã là tầng năm, làm sao có thể đánh thắng được?
Nếu Lữ Thiếu Khanh thất bại, nàng ta cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng thực lực của nàng ta lúc này không giúp ích được gì, ngược lại còn là một kẻ vướng víu.
Tuy nhiên, bên cạnh nàng ta còn có một kẻ vướng víu khác.
Úc Linh nhìn Tiêu Y bên cạnh đang trầm mặc, nàng ta thở dài, nắm chặt tay Tiêu Y.
Thế cục chỉ trong chốc lát đã chuyển biến xấu đến mức này, đây là chuyện không ai ngờ tới.
Ba tên cao thủ ma tộc đột nhiên xuất hiện khiến ba người họ không kịp rời đi.
Trong lòng Tiểu Y muội muội chắc hẳn đang rất khó chịu, lo lắng và tuyệt vọng?
Úc Linh an ủi Tiêu Y: “Không sao đâu, có ta ở đây cùng với muội.”
Tiêu Y kinh ngạc, ngẩng đầu, nhìn Úc Linh với ánh mắt khó hiểu.
Ta đang nghiêm túc học hành sao tỷ lại thành ra thế này vậy?
Mà vẻ mặt kinh ngạc của Tiêu Y khiến Úc Linh càng thêm đau lòng, cực kỳ giống muội muội mình.
“Cho dù bọn chúng muốn giết muội, ta cũng sẽ bảo vệ muội đến cùng.” Trong đôi mắt màu tím của Úc Linh lộ ra ánh nhìn kiên định.
Tiêu Y hì hì cười một tiếng, nắm ngược lại tay Úc Linh, đồng thời cảm thán: “Úc Linh tỷ tỷ, tay của tỷ thật mịn màng.”
Sau đó nàng ta lại nói: “Yên tâm đi, dù ba tên ma tộc đó có tới cũng không làm gì được Nhị sư huynh đâu, Nhị sư huynh đã có cách giải quyết rồi.”
Đây là lòng tin của Tiêu Y đối với Lữ Thiếu Khanh.
Úc Linh trong lòng một lần nữa thầm thở dài: "Trúng độc quá nặng."
“Ba Nguyên Anh kỳ, còn có một Nguyên Anh kỳ mạnh nhất Thánh tộc, hắn có thể có cách gì chứ?”
Mà vào lúc này, Nhan Ba cũng phát động công kích, hét lớn, thân hình tựa một viên đạn pháo, lao thẳng về phía Lữ Thiếu Khanh.
Gương mặt Nhan Ba lộ vẻ dữ tợn, trong mắt mang theo hung ác, tựa một con ác khuyển đang vồ lấy Lữ Thiếu Khanh.
“Ta muốn xem nhục thể của ngươi cường hãn đến mức nào!”
Nhan Ba gầm thét, hắn ta không tin có ai sở hữu nhục thân còn mạnh hơn Thánh tộc.
Đúng như Tiêu Y suy đoán, tâm trạng của Lữ Thiếu Khanh bây giờ đang rất không vui.
Mặc dù cướp được một Xuyên Giới Bàn nhưng vẫn không thể xoa dịu được cảm giác khó chịu trong lòng.
Sư phụ đi Yêu giới, chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Nhưng đây là quyết định của sư phụ, hắn không thể không tuân theo.
Lo lắng thì vẫn cứ lo lắng.
Tâm trạng đã không tốt, sau đó bọn ma tộc còn dám nhảy ra.
Thật sự cho rằng có thể nuốt chửng Lữ Thiếu Khanh sao?
Lữ Thiếu Khanh đối mặt với Nhan Ba tựa một viên đạn pháo hung bạo lao đến nhưng vẫn không hề né tránh, đứng nguyên tại chỗ.
Hắn chậm rãi giơ nắm đấm lên, đón lấy Nhan Ba đang hung hăng lao đến.
“Ầm!”
Nắm đấm của hai người va chạm, một luồng sóng khí vô hình, cường đại bùng phát ngay lập tức, hung hăng xung kích ra bốn phía.
Mặt đất cuộn lên một trận bão cát, cát bay đá lở, cây cối chung quanh bị thổi đến mức phát ra tiếng rắc rắc, thậm chí có cây bị thổi bay cả gốc.
Sóng âm từ tiếng nổ lớn hình thành, nước hồ cuộn lên từng tầng gợn sóng, khiến vô số chim chóc hoảng sợ bay tán loạn.
Bóng dáng hai người vẫn lù lù bất động, sức mạnh cường đại đang phát tiết điên cuồng, lan tràn khắp nơi.
Mặt đất dưới chân hai người đầu tiên xuất hiện vết nứt, sau đó vết nứt điên cuồng mở rộng, lan ra phía sau hai người, nuốt chửng toàn bộ mặt đất, tạo thành những khe nứt lớn.
Chỉ một quyền của hai người mà đất đai dưới chân đã nứt toác, hiện đầy vô số vết nứt.
Trên mặt Nhan Ba lộ vẻ khó tin, hắn ta không thể tin được cảnh tượng này là thật.
Một quyền này của hắn ta gần như ẩn chứa toàn bộ sức mạnh của hắn. Dưới một quyền này, một tu sĩ Nguyên Anh kỳ nhân tộc cùng cảnh giới sẽ bị hắn một quyền đánh nát.
Một quyền này của hắn ta có thể đánh nát một ngọn núi lớn nhưng trước mặt Lữ Thiếu Khanh lại không hề có chút hiệu quả nào?
Càng khiến hắn ta cảm thấy giống như đang nằm mơ chính là, hắn ta lại cảm thấy nắm đấm của mình truyền đến một cơn đau nhức.
Nói đùa cái gì vậy.
Hắn ta là người Thánh tộc, là em vợ Thánh chủ, công pháp tu luyện đều là loại tốt nhất trong Thánh tộc.
Trong Thánh tộc, nhắc đến đại danh Nhan Ba, ai mà không biết, không rõ?
Từ lúc hắn ta tu luyện và xuất đạo đến nay, kẻ chết dưới tay hắn không đến một vạn cũng có tám ngàn.
Đôi nắm đấm của hắn ta đã tạo nên uy danh hiển hách, khiến kẻ địch nghe danh đã sợ mất mật.
Hôm nay, ở đây, lại có người có thể ngăn cản được nắm đấm của hắn ta?
Hơn nữa còn là một nhân tộc, nói đùa cái gì vậy?
Nơi xa, từ đầu, Thôi Chương Uyển nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh không né tránh mà còn duỗi nắm đấm ra định cứng đối cứng với Nhan Ba. Hắn ta không kìm được mà muốn cười nhạo một câu:
“Nhân tộc vô tri, muốn chết!”
Hoàn cảnh ở Hàn Tinh ác liệt, mỗi tu sĩ Thánh tộc muốn sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó nhất định phải rèn luyện nhục thân trước.
Rèn luyện nhục thân đến mức không gì có thể phá hủy.