Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 70: Mục 71

STT 70: CHƯƠNG 70: LÊN ĐI, TRƯƠNG TIỂU LỤC

Con ngươi Cung Định đột nhiên co rút, hoảng hốt kêu lên: “Sư đệ!”

“Kêu gào cái gì, sư đệ ngươi chết rồi, chuyện này mà ngươi cũng không biết sao?”

Trong làn khói đặc quánh, giọng Lữ Thiếu Khanh truyền đến, mang theo giọng điệu tự đắc nồng nặc: “Không ai có thể sống sót dưới công kích của Trương Chính ta.”

Khói đặc dần dần tan đi, Lữ Thiếu Khanh cùng Tiêu Y xuất hiện trước mặt Cung Định.

Cung Định bi phẫn gào lên: “Ngươi, ngươi đã làm gì sư đệ ta?”

Lữ Thiếu Khanh giả vờ ngạc nhiên nói: “Chết rồi, ngươi không thấy sao?”

“Thật sự cho rằng Trương Chính ta dễ bắt nạt sao? Ca ca ta là Trương Tòng Long, ngươi cho rằng là đệ đệ của huynh ấy mà không có chút bản lĩnh nào à?”

“Ngươi, ngươi...”

Cung Định vừa sợ vừa giận.

Nhưng phần lớn là sợ hãi.

Hắn ta nhìn sư đệ đổ gục bên cạnh.

Đến bây giờ hắn ta còn chưa biết sư đệ Ba Hào đã chết như thế nào.

Đây mới là nguyên nhân khiến hắn ta sợ hãi.

Thực lực của đối thủ trước mặt vượt xa sự tưởng tượng của hắn ta.

Chắc chắn không phải là Trúc Cơ sơ kỳ.

Nếu như là Trúc Cơ sơ kỳ, không thể dễ dàng phá giải công kích của hắn ta, giết chết sư đệ của hắn ta được.

Lữ Thiếu Khanh nói với Tiêu Y: “Đi, giết hắn.”

Tiêu Y đang đứng xem trò vui sững sờ, sau đó tê cả da đầu.

“Sư huynh, huynh, không phải huynh đang nói đùa đấy chứ?”

Mặc dù đối phương bị trọng thương nhưng dù sao thực lực cũng là Trúc Cơ sơ kỳ, mạnh hơn rất nhiều so với một Luyện Khí kỳ như nàng ta.

Bảo nàng ta đối phó với Cung Định, vậy không phải muốn nàng ta đi chịu chết sao?

Lữ Thiếu Khanh khinh thường nói: “Sợ cái gì? Hắn bị trọng thương, thực lực phát huy còn không được một phần mười, như vậy mà muội còn không giải quyết nổi hắn, vậy thì còn là muội muội của Trương Tòng Long cái nỗi gì?”

“Thân là muội muội của Trương Tòng Long thì phải không sợ nguy hiểm, không ngại khó khăn, phải dũng cảm tiến tới.”

“Tuyệt đối không thể lâm trận lùi bước, làm mất mặt huynh trưởng mình.”

“Lên đi, Trương Tiểu Lục.”

Lữ Thiếu Khanh nói mấy lời hiên ngang lẫm liệt khiến Tiêu Y chỉ muốn òa khóc.

Muội đâu phải muội muội của tên kia.

Cung Định nghe thấy lời của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng càng thêm hoảng sợ: “Ngươi định làm gì?”

Lữ Thiếu Khanh nói với Cung Định: “Rất đơn giản, ngươi đấu với muội muội ta một trận, đánh thắng muội ấy, ta sẽ thả ngươi.”

“Đánh không thắng, ta sẽ giết ngươi.”

Tiêu Y càng luống cuống, thế này là chơi thật à.

Cung Định vốn đã tuyệt vọng, nghe thấy lời của Lữ Thiếu Khanh thì trong mắt lại dấy lên hi vọng.

“Thật, thật sao?”

Ánh mắt hắn ta nhìn về phía Tiêu Y.

Trong nháy mắt đôi mắt hắn ta đã tràn ngập sát ý.

Ngay từ đầu trong mắt hắn ta Tiêu Y là một thiếu nữ xinh đẹp nhưng có cái tên nghe rất quê mùa.

Thậm chí ban nãy lúc tấn công, hắn ta còn cảm thấy hơi tiếc.

Giờ, Tiêu Y lại chính là cọng rơm cứu mạng của hắn ta.

Hắn ta nhìn sang Lữ Thiếu Khanh: “Lỡ ta không cẩn thận giết chết nàng ấy thì sao?”

Lữ Thiếu Khanh nói: “Giết muội ấy càng tốt, ta cũng hơi ghét kẻ vướng víu này.”

“Giết chết muội ấy chỉ trách muội ấy tài nghệ kém cỏi, phế vật thì không xứng làm muội muội của Trương Tòng Long.”

Tiêu Y thật sự rất muốn khóc.

Hắn đang sợ mình chết chưa đủ nhanh hay sao còn muốn đào hố chôn mình?

Tiêu Y nhìn Nhị sư huynh của mình, hi vọng Nhị sư huynh đang đùa với mình.

Dù sao trong mười câu nói của Nhị sư huynh thì cũng chẳng mấy câu là thật lòng, huống hồ là làm ra loại chuyện thế này.

Tuy nhiên nàng ta nhìn thấy biểu cảm của Nhị sư huynh rất nghiêm túc.

Lữ Thiếu Khanh dùng ngữ khí không thể nghi ngờ nói với nàng ta: “Đi đi, dùng sở học cả đời của muội để đối phó với hắn.”

“Nhị sư huynh, huynh nói thật sao?”

Tiêu Y khiếp đảm e sợ hỏi.

Lữ Thiếu Khanh xụ mặt: “Muội thấy ta giống đùa giỡn hay sao?”

Sau khi nói xong, Lữ Thiếu Khanh nhẹ nhàng lui ra, nhường chỗ cho hai người.

Lữ Thiếu Khanh nhảy lên một cây khô, ở trên cao nhìn xuống.

"Bắt đầu đi!"

Cung Định lộ vẻ dữ tợn: “Nếu vậy đừng trách ta không khách khí.”

Mặc dù hắn ta bị Linh phù phản phệ, bị trọng thương, linh lực trong cơ thể vận chuyển đứt quãng, không thông suốt, thực lực còn chưa được một nửa so với bình thường.

Nhưng hắn ta nghĩ, đối phó với tu sĩ Luyện Khí cảnh như Tiêu Y thì vẫn thừa sức.

Tục ngữ nói, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo.

Sát ý trong lòng Cung Định tăng vọt, hắn ta phải dùng hành động để cho kẻ địch trước mặt thấy. Cho dù hắn ta bị thương cũng không phải người mà kẻ Luyện Khí cảnh như Tiêu Y có thể đối phó được.

"Giết!"

Cung Định hét lớn một tiếng.

Trong tay hắn ta xuất hiện một tờ linh phù.

Sau khi hắn ta miễn cưỡng rót linh lực vào đó, Linh phù bùng lên ánh sáng.

Tiêu Y cực kỳ cảnh giác.

Nhưng nàng ta phát hiện Linh phù trong tay Cung Định không tấn công nàng ta mà tạo thành một tấm chắn trước người hắn ta.

Giọng Lữ Thiếu Khanh truyền tới.

“Muội ngốc à, còn không nhân cơ hội công kích?”

“Đực mặt ra xem kịch à?”

Tiêu Y hơi đỏ mặt, vội vàng tiến lên tấn công.

Trường kiếm trong tay hội tụ linh lực đâm thẳng về phía Cung Định.

Tưởng chừng mọi việc đều thuận lợi, trường kiếm mang theo phong mang sắc bén đâm vào tấm chắn trước mặt Cung Định, phát ra một âm thanh chói tai.

Nhưng nó như đâm vào thiết giáp, không thể nào tiến lên nửa phần.

Cung Định cười lạnh: “Ngây thơ, ngươi cho rằng như vậy là có thể làm ta bị thương sao?”

Sau đó hắn ta lại vung ra một tờ Linh phù.

Một quả hỏa cầu cực lớn đánh về phía Tiêu Y.

Hỏa cầu cuồn cuộn bốc lên, sóng nhiệt mãnh liệt ập tới trước mặt.

Thảm thực vật xanh tươi xung quanh dưới làn sóng nhiệt này lập tức khô héo, úa tàn.

Tiêu Y vội vàng lui ra sau.

Đồng thời nàng ta giơ trường kiếm lên, chém mạnh về phía hỏa cầu đang hung hăng lao tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!