Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 71: Mục 72

STT 71: CHƯƠNG 71: KIẾM, KIẾM Ý?

Sức mạnh khủng khiếp ập đến khiến sắc mặt Tiêu Y trắng bệch, máu tươi dâng lên cổ họng.

Dù Cung Định đã bị thương, nhưng dù sao hắn vẫn cao hơn Tiêu Y một cảnh giới.

Tiêu Y không thể dễ dàng chống đỡ công kích của Cung Định.

Hỏa cầu bị gạt sang một bên, đập mạnh xuống đất, phát ra tiếng nổ dữ dội khiến mặt đất nổ tung, tạo thành một hố sâu hoắm.

Nhiệt độ kinh khủng khiến những tảng đá xung quanh tan chảy thành bùn đất, biến thành dung nham.

Tiêu Y thở hổn hển không ngừng.

Vừa rồi để ngăn cản đòn tấn công của Cung Định, linh lực trong cơ thể nàng đã tiêu hao hơn phân nửa.

Nếu bị tấn công thêm lần nữa, chưa chắc nàng đã có thể ngăn cản được.

Tuy nhiên đúng lúc này, Tiêu Y nghe thấy một mùi khét.

Nàng đưa tay sờ ra sau gáy, chạm vào mái tóc của mình.

Tiêu Y hét lên một tiếng.

"A!"

"Tóc của ta!"

"Ngươi đi chết đi."

Mắt Tiêu Y đỏ lên, nổi trận lôi đình, trường kiếm lập tức tỏa ra ánh sáng chói lòa.

Thanh Bình Kiếm quyết.

Sau đó là từng trận dao động khiến người ta kinh hãi.

Mặc dù nhu hòa, nhưng lại khiến người ta cảm thấy nghẹt thở.

Nụ cười trên gương mặt Cung Định ngưng kết.

Hắn cũng thét lên chói tai.

"Kiếm, kiếm ý?"

Dưới kiếm ý kinh khủng, tấm chắn mà Cung Định vẫn hãnh diện trở nên mong manh như đậu hũ.

“Phụt!”

Cung Định phun ra một ngụm máu tươi, không nói thêm lời nào, xoay người bỏ chạy...

Cung Định hoảng hốt bỏ chạy, biểu hiện của Tiêu Y đã thật sự dọa sợ hắn.

Một nha đầu cảnh giới Luyện Khí kỳ lại lĩnh ngộ được kiếm ý.

Đây là thiên phú cỡ nào?

Kinh khủng cỡ nào?

Hắn đúng là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nếu Tiêu Y không có kiếm ý, ngay cả tấm chắn hắn bày ra cũng sẽ không phá nổi.

Hắn sẽ đứng ở thế bất bại.

Nhưng Tiêu Y có được kiếm ý lại có thể uy hiếp được hắn.

Nhìn thấy Tiêu Y có kiếm ý, dễ dàng phá vỡ tấm chắn bảo hộ của hắn, Cung Định đã đánh mất đấu chí.

Hắn đã không còn tự tin có thể đánh thắng được Tiêu Y.

Đó là chưa kể bên cạnh nàng còn có Lữ Thiếu Khanh, một người mà hắn không thể nhìn thấu.

Giờ hắn mà còn không trốn, e rằng sẽ phải theo gót sư đệ mất.

Lữ Thiếu Khanh không hề ngăn cản, hắn đứng trên cây, nhìn Cung Định dán Linh phù chật vật chạy trốn, rồi liếc nhìn Tiểu Hồng.

“Đi theo hắn!”

Tiểu Hồng gật đầu, quạt cánh bay theo.

Lữ Thiếu Khanh đi đến bên cạnh Tiêu Y.

Tiêu Y sờ mái tóc của mình, đau lòng không thôi.

Nàng cầm gương soi, nước mắt lưng tròng.

“Ghê tởm, ghê tởm!” Tiêu Y cắn răng mắng lớn: “Thật sự là một tên ghê tởm, dám đốt tóc ta thành ra thế này.”

Trên thực tế, sóng nhiệt chỉ chạm vào một chỏm tóc, tóc bị tổn hại cũng không nhiều, chỉ cần sửa sang một chút là không thể nhận ra.

Ngược lại, mấy vết đỏ trên tay nàng ban nãy mới chính là vết thương.

Cộng thêm trong cơ thể ít nhiều cũng chịu chút ảnh hưởng, bị chút nội thương.

Nhưng Tiêu Y không hề để ý đến chút thương thế ấy của mình.

Với một nữ nhân mà nói, tóc cũng là một trong những thứ quan trọng nhất.

Lữ Thiếu Khanh đi đến bên cạnh nàng, không quan tâm đến sự đau lòng của Tiêu Y, nói:

“Bây giờ mới đốt chút tóc trên đầu muội, lần sau mà không cẩn thận, còn chủ quan như vậy thì đầu muội sẽ bị đốt trọc cho xem.”

Tiêu Y bĩu môi, vô cùng bất mãn: “Nhị sư huynh, rõ ràng huynh có thể giết hắn sao huynh còn muốn muội ra tay?”

Lữ Thiếu Khanh dạy dỗ: “Đây là mài giũa, muội tưởng ta rảnh rỗi quá hả?”

“Trận chiến ban nãy, muội phạm bao nhiêu sai lầm hả?”

“Một kẻ địch bị thương mà muội còn không giải quyết được, nếu gặp kẻ địch không bị thương thì sao?”

Tiêu Y bị mắng trong lòng rất ấm ức: “Hắn là Trúc Cơ kỳ, muội mới Luyện Khí kỳ, sao mà đánh được?”

Lữ Thiếu Khanh khẽ nói: “Thực lực mạnh hơn muội thì muội sẽ không đánh sao?”

“Đợi lúc gặp kẻ địch, muội đi mà nói với hắn, ôi chao, thực lực của ngươi mạnh hơn ta nên ta không đánh nữa xem có được không nào?”

“Câu này muội về mà nói với Đại sư huynh của muội.”

Tiêu Y bĩu môi, lầm bầm nói: “Chẳng phải vì muội chưa kịp chuẩn bị kỹ càng sao?”

Lữ Thiếu Khanh mắng: “Không phục đúng không?”

“Muội chờ đi, sau khi quay về muội đi theo Đại sư huynh, xem Đại sư huynh thu thập muội như thế nào.”

Sắc mặt Tiêu Y tái nhợt.

Nàng vội vàng kéo áo Lữ Thiếu Khanh, cười nói: “Nhị sư huynh, huynh đừng như vậy mà, đừng giận mà.”

“Ban nãy không phải muội chỉ đùa với huynh thôi sao?”

“Muội thấy đi theo Nhị sư huynh vẫn hơn, Nhị sư huynh biết thương xót người khác nhất.”

Đại sư huynh sẽ không nuông chiều nàng, chỉ biết nghiêm khắc với nàng.

Đi theo Đại sư huynh, nói không chừng đến thời gian ngủ cũng chẳng có.

Đi theo Nhị sư huynh vẫn tốt hơn, tuy đôi lúc Nhị sư huynh hơi bựa nhưng chí ít vẫn còn thời gian để thở.

Lữ Thiếu Khanh cười ha ha, nhìn thấu những tính toán nhỏ của Tiêu Y: “Muội tưởng nịnh bợ vậy là được à? Ta không nói đùa với muội, mang theo thứ vướng víu như muội, ta còn không thể nhớ được lần cuối ngủ nướng là khi nào nữa rồi.”

Tiêu Y ấm ức, nước mắt rưng rưng: “Nhị sư huynh, huynh không cần muội nữa sao?”

Lữ Thiếu Khanh nói: “Đúng vậy, giờ ta muốn đá muội bay trở về Thiên Ngự Phong, thích đi với ai thì đi.”

Tiêu Y tiếp tục ra vẻ dễ thương, kéo áo Lữ Thiếu Khanh, chớp chớp đôi mắt to, nũng nịu: “Nhị sư huynh, muội sai rồi, muội sai thật rồi.”

“Không phải chỉ là tên đó sao? Muội cam đoan với huynh nhất định sẽ giết hắn.”

Tiêu Y đằng đằng sát khí.

Dám đốt tóc của nàng, giờ còn làm Nhị sư huynh ghét bỏ nàng nữa.

Nhất định phải giết hắn.

Lữ Thiếu Khanh nói: “Đây là muội nói đấy nhé!”

Tiêu Y nghiêm túc gật đầu: “Đương nhiên, muội sẽ tự tay giết chết hắn.”

Lữ Thiếu Khanh hỏi: “Muội có biết hắn đi đâu rồi không?”

Tiêu Y nghẹn lời, nàng thoáng nhìn sang hướng Cung Định biến mất, nhất thời buồn rầu.

Trong chốc lát, không biết Cung Định đã trốn đi đâu mất rồi.

Muốn tìm được hắn, nói thì dễ dàng quá sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!