STT 739: CHƯƠNG 739: ĐẾN LÚC ĐÓ SẼ BỊ BAO VÂY ĐÁNH CHẾT
Sau phát hiện này, hắn có thể biến toàn bộ Tốn Ma thạch trong tay thành loại bom đặc biệt, chỉ cần kẻ địch rót linh lực vào, chúng sẽ nổ tung. Điều này có thể tạo ra hiệu ứng bất ngờ cho kẻ địch.
Hiện tại, hắn đang muốn thử xem liệu người khác rót linh lực vào có kích nổ được không. Dựa trên kết quả hiện tại, xem ra hắn đã thành công.
“Thử cả mấy viên này đi.”
Lữ Thiếu Khanh lấy ra vài viên Tốn Ma thạch xếp chồng lên nhau, nhờ Úc Linh rót linh lực vào. Lần này, chỉ cần rót linh lực vào một viên, những viên còn lại cũng nổ theo.
Lữ Thiếu Khanh càng cười khoái trá.
Bom liên hoàn, đã hoàn thành.
Nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh cười gian xảo như vậy, Úc Linh chỉ muốn đánh cho hắn một trận. Nàng ta ghét bỏ vô cùng: “Bớt cười kiểu này trước mặt ta đi, ghê tởm.”
“Ngươi thì biết cái gì.” Lữ Thiếu Khanh thu lại nụ cười, liếc nhìn những người Tang Lạc xung quanh, hỏi Úc Linh: “Bọn họ tu luyện thế nào rồi?”
Huyết mạch của những người Tang Lạc như Mẫn Phiên không thuần, năng lực có hạn. Trong cả bộ lạc Tang Lạc, chỉ có Mẫn Phiên đạt thực lực Kết Đan hậu kỳ, những người khác kém xa. Thêm hai đời nữa, bộ lạc này e rằng sẽ không thể có thêm người Tang Lạc đạt Kết Đan kỳ.
Dạy bọn họ tu luyện, không biết bọn họ có thể tiến xa đến đâu, Lữ Thiếu Khanh không biết, Úc Linh cũng không rõ. Nhưng có một điều có thể khẳng định là người Tang Lạc có thể tu luyện. Hơn nữa, vì bọn họ có sức mạnh huyết mạch nên giai đoạn tu luyện ban đầu tiến bộ rất nhanh.
Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi đã có bảy, tám người chính thức bước vào cảnh giới Luyện Khí kỳ. Đây đều là những thiếu niên trẻ trong bộ lạc, thiên phú hơn người.
Nhắc đến nhóm học trò do mình dạy dỗ, Úc Linh không khỏi lộ ra vài phần kiêu ngạo: “Bọn họ tiến bộ rất nhanh, cứ thế này, chỉ cần kiên trì, Kết Đan kỳ không phải là mơ.”
Đương nhiên có người nhanh, cũng có người chậm. Mấy người Tang Lạc đã thành niên vẫn mãi chưa nhập môn.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh tìm hiểu, hắn không khỏi cảm thán, tu luyện từ nhỏ đúng là có ưu thế hơn.
Dạy người Tang Lạc tu luyện, Lữ Thiếu Khanh không biết tương lai của bọn họ sẽ ra sao, liệu có trở nên mạnh hơn hay yếu đi, hắn hoàn toàn không biết. Điều hắn có thể làm là ẩn mình ở đây, truyền bá chút hạt giống. Còn chuyện sau này những hạt giống này sẽ thối rữa trong đất hay phát triển thành đại thụ che trời, phải xem tạo hóa của bọn họ.
Việc có thể làm, hắn đã làm rồi. Cũng đến lúc nên rời đi rồi.
“Công tử, muốn rời đi sao?” Mẫn Phiên lại có chút không nỡ.
Mặc dù Lữ Thiếu Khanh đã chọc tức hắn ta đến điên người và cũng khiến hắn ta dẫn tộc nhân đến nhận Lữ Thiếu Khanh làm chủ. Nhưng không thể phủ nhận rằng, Lữ Thiếu Khanh đã mang đến rất nhiều thứ cho bộ lạc của hắn ta.
Đầu tiên là không cần lo lắng thiếu lương thực, vài chiếc giới chỉ trữ vật chứa lương thực đủ để tộc nhân của hắn ta không cần mạo hiểm ra ngoài săn bắn trong một thời gian dài. Tiếp theo, Lữ Thiếu Khanh còn truyền thụ công pháp tu luyện cho tộc nhân của hắn ta.
Người Thánh tộc thông qua tu luyện mà dần dần trở thành chủ nhân Hàn Tinh, còn người Tang Lạc, vốn là chủ nhân cũ, lại trở thành chó nhà có tang. Về sau này, người Tang Lạc cũng đã sưu tầm công pháp tu luyện. Nhưng phần lớn công pháp tập trung trong tay vương tộc tại vương đình, bộ lạc Mẫn Phiên là bộ lạc nhỏ, huyết mạch tộc nhân không thuần nên không được coi trọng. Có thể nói là họ không có công pháp tu luyện hoàn chỉnh.
Còn Lữ Thiếu Khanh lại cho bọn họ công pháp hoàn chỉnh, tương lai khi tộc nhân tu luyện có thành tựu rồi, chắc chắn bộ tộc của hắn ta sẽ quật khởi. Đúng như Lữ Thiếu Khanh đã nói, có thể trở nên lớn mạnh hơn.
‘Đúng rồi, nơi đây của các ngươi chẳng có mấy linh thạch, ta ở đây làm gì?”
Lúc nói, Lữ Thiếu Khanh liếc nhìn giới chỉ trong tay mình. Giới chỉ có thể tiến vào được rồi. Giờ hắn không đủ linh thạch, có vào cũng chẳng ích gì. Hắn phải nghĩ cách rời khỏi nơi này, đến thành trì của người ma tộc kiếm ít linh thạch mới được. Bằng không với thương thế của hắn bây giờ, không tốn một hai năm thì không thể khỏi được.
Điều khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là nhu cầu của người Tang Lạc với linh thạch không lớn, cho nên trong bộ tộc không có nhiều linh thạch.
Lời của Lữ Thiếu Khanh khiến Úc Linh không khỏi liếc hắn một cái. Cái tên khốn kiếp này có chấp niệm không thể cứu vãn nổi đối với linh thạch.
Nàng ta không khỏi nói: “Ở đây dưỡng thương không được sao?”
Mẫn Phiên và đám người Tang Lạc đều tôn Lữ Thiếu Khanh làm chủ, ở đây dù không an toàn tuyệt đối nhưng ít nhất cũng an toàn hơn so với bên ngoài. Thực lực Lữ Thiếu Khanh chỉ còn chưa đến một phần mười mà Úc Linh nàng ta cũng chưa khôi phục hoàn toàn. Hai người đều là thương binh, Thánh tộc bên ngoài đều không phải hạng người dễ nói chuyện. Một lời không hợp, giết người cướp của là chuyện thường.
Còn nữa, với tính cách của Lữ Thiếu Khanh vừa mở miệng đã đắc tội người khác, Úc Linh cảm thấy nếu ra ngoài chưa được vài ngày, hắn chắc chắn sẽ chọc phải một đống thù oán. Đến lúc đó sẽ bị bao vây đánh chết.
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, lộ vẻ ưu tư: “Ta cũng muốn lắm.”
Đương nhiên hắn biết ở lại đây dưỡng thương an toàn hơn bên ngoài, nếu có thể, hắn cũng muốn ở lại đây cho tới khi dưỡng khỏi thương thế. Nhưng mà hắn nhìn lên trời, thần sắc càng thêm ưu tư: “Sư muội ngốc kia của ta không biết lạc đi đâu.”
Không biết sư muội lạc đi đâu, lỡ như gặp phải nguy hiểm, trong khi thương thế của hắn lại chưa khỏi thì đúng là kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay. Hắn không muốn đến lúc đó sư muội gặp nguy hiểm mà hắn thì không làm được gì.
Úc Linh khẽ giật mình, sau đó hiểu ra. Ánh mắt nàng ta nhìn Lữ Thiếu Khanh hơi phức tạp, tên khốn kiếp này lại quan tâm đến Tiểu Y muội muội đến thế sao?