Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 740: Chương 740: Ngay cả nói cũng không được thì sống còn ý nghĩa gì?

STT 740: CHƯƠNG 740: NGAY CẢ NÓI CŨNG KHÔNG ĐƯỢC THÌ SỐNG C...

Đối mặt với vị huynh trưởng quan tâm muội muội như vậy, nhất thời Úc Linh cũng không biết nói gì cho phải.

Tên khốn kiếp này mặc dù đáng ghét, nhưng về khoản quan tâm sư muội thì cũng không tệ lắm.

Nhưng Úc Linh vẫn chưa thể hiểu rõ cách làm của Lữ Thiếu Khanh.

“Ngươi rời khỏi đây, ngươi có sao không?”

Ngươi ở đây dưỡng thương và ở bên ngoài dưỡng thương có gì khác biệt sao?

Lữ Thiếu Khanh một lần nữa thở dài, vẫn ra vẻ vô cùng ưu thương: “Ở đây không có linh thạch, sao có thể nhanh chóng bình phục được.”

Ra ngoài, nghĩ cách, kiếm vài vạn linh thạch đưa cho tiểu đệ Tử Quỷ, dùng linh thạch để đổi lấy thời gian.

Úc Linh cạn lời, lại chỉ muốn đánh người: “Cho ngươi linh thạch là ngươi có thể nhanh khỏi sao?”

Lữ Thiếu Khanh vẫn ăn ngay nói thật: “Đúng vậy, cho ta mười vạn, tám vạn linh thạch, giờ ta có thể khỏi ngay cho ngươi xem.”

Úc Linh không muốn nói chuyện với Lữ Thiếu Khanh nữa.

Chấp niệm đối với linh thạch của tên khốn này đúng là hết thuốc chữa.

Về phần Mẫn Phiên, ban đầu hắn định nói mình có linh thạch, nhưng khi nghe Lữ Thiếu Khanh nói mười vạn, tám vạn linh thạch thì hắn ta lập tức ngậm miệng.

Cả bộ lạc hắn ta cộng lại cũng không có được nhiều linh thạch như vậy.

Nhưng cùng lúc đó, hắn ta âm thầm ghi nhớ đặc điểm thích linh thạch này của Lữ Thiếu Khanh.

Khi đã quyết định rời đi, Lữ Thiếu Khanh không trì hoãn thêm nữa mà chỉ chuẩn bị sơ sài một chút rồi rời đi ngay trong ngày.

Mẫn Phiên và mấy người Tang Lạc dẫn đường đi thẳng về phía đông bắc.

Trên đường đi đã đi ngang qua không ít địa bàn hung thú, nhưng có mấy thổ dân như Mẫn Phiên dẫn đường nên đã tiết kiệm được rất nhiều công sức và tránh được không ít nguy hiểm.

Trên đường đi còn gặp phải một hai bộ lạc người Tang Lạc, nhưng Mẫn Phiên ra mặt chào hỏi một tiếng nên cũng tránh được phiền phức.

Điều này cũng khiến Úc Linh không kìm được mà thầm sợ hãi thán phục.

Nếu không có nhóm người Tang Lạc của Mẫn Phiên dẫn đường, nếu chỉ dựa vào nàng ta và Lữ Thiếu Khanh đi trong rừng sâu núi thẳm này, việc có thể ra ngoài được hay không cũng là một chuyện khác.

Hơn nửa tháng sau, cuối cùng nhóm Lữ Thiếu Khanh cũng đi tới biên giới khu rừng.

Bọn họ chia tay nhóm Mẫn Phiên ở đây: “Công tử, tiếp tục đi thẳng phía trước là có thể ra khỏi khu rừng, chúng ta không tiễn thêm nữa.”

Không biết vì sao Mẫn Phiên lại cảm thấy không nỡ.

Có lẽ không nỡ rời xa túi tiền của Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh thì rót vào tai Mẫn Phiên một chút dã tâm: “Lo dẫn dắt tộc nhân của ngươi tu luyện để trở nên hùng mạnh, lật đổ vương đình, tự làm Lạc vương đi.”

Trên đường đi, Lữ Thiếu Khanh cũng biết được không ít tin tức về người Tang Lạc.

Lãnh đạo cao nhất của người Tang Lạc là Vương, được xưng là Lạc vương, là chủ nhân chung của tất cả người Tang Lạc.

Người Tang Lạc có một vương đình ẩn nấp sâu trong rừng rậm Nam hoang, đó là thế lực mạnh nhất của người Tang Lạc.

Những bộ lạc rải rác như Mẫn Phiên có huyết mạch không thuần, thực lực không mạnh, phần lớn phân bố ở biên giới, là tấm chắn và tiền đồn cho vương đình người Tang Lạc.

Đương nhiên, chính vì huyết mạch và thực lực yếu kém của họ nên bên vương đình có thể nói là gần như không hề ủng hộ họ.

Đối với vương đình mà nói, họ chẳng qua chỉ như những con pháo hôi.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi Mẫn Phiên được Lữ Thiếu Khanh đầu tư thì càng ngày càng trung thành với Lữ Thiếu Khanh.

Giống như một đứa trẻ bà ngoại không thương, mẹ không yêu, ai tốt với hắn ta thì hắn ta sẽ theo người đó.

Mặc dù Mẫn Phiên cảm thấy mình có được sự giúp đỡ của Lữ Thiếu Khanh thì thực lực của họ sẽ tăng mạnh, nhưng hắn ta chưa hề nghĩ tới chuyện đối nghịch với vương đình.

Hắn ta hiểu rõ sự lợi hại của vương đình hơn người ngoài cuộc như Lữ Thiếu Khanh, cho nên, với lời nói này của Lữ Thiếu Khanh, hắn ta chỉ có thể cười khổ chứ không nói lời nào.

Đợi sau khi nhóm Mẫn Phiên rời đi, Úc Linh rất tò mò về mấy lời kia của Lữ Thiếu Khanh.

“Ngươi nói thật đấy à?”

Lữ Thiếu Khanh hỏi ngược lại: “Cái gì thật?”

Ánh mắt Úc Linh vẫn mang theo vẻ nghi ngờ, không thể tin được: “Ngươi muốn để hắn làm vương của người Tang Lạc ư?”

Lữ Thiếu Khanh “à” một tiếng rồi nhẹ nhàng nói: “Giả đấy. Làm vương của người Tang Lạc đâu có dễ như vậy.”

Mặc dù bây giờ người Tang Lạc lui về ẩn cư ở Nam Hoang, nhưng dù sao thì trước đây cũng là kẻ thống trị Hàn Tinh, đánh nhau với người Thánh tộc mấy ngàn năm, nội tình thâm hậu, thực lực cường hãn, đối với Mẫn Phiên mà nói, đó là một ngọn núi lớn không thể lật đổ được.

Lữ Thiếu Khanh vẫn chưa ngốc đến mức nghĩ rằng dạy Mẫn Phiên chút công pháp tu luyện là có thể giúp hắn lật đổ vương đình của người Tang Lạc.

Nằm mơ cũng chẳng được như vậy.

Úc Linh tức chết: “Vậy mà ngươi còn nói mấy câu này?”

Khiến cho ta còn tưởng rằng ngươi thật sự muốn làm như vậy.

Lữ Thiếu Khanh kỳ quái, lườm nàng ta một cái: “Ta cổ vũ hắn, cho hắn một chí hướng cao xa, cá ướp muối thì cũng phải có ước mơ, nếu không thành cá ướp muối thật thì sao?”

Úc Linh càng tức hơn: “Ngươi cảm thấy hắn sẽ tin sao?”

Có kiểu cổ vũ như thế này à?

Lập cho người ta một mục tiêu hư vô mờ mịt, lỡ như hắn ta tưởng thật thì sao?

Lữ Thiếu Khanh nhìn nàng ta: “Cô nương, hắn không tin nhưng ta cảm thấy hình như ngươi tin thật rồi đó.”

Úc Linh tức chết, không muốn nói chuyện.

Ngươi xem xem, cái miệng của tên khốn kiếp ngươi đáng ghét như vậy, đi ra ngoài dễ bị người ta đánh chết lắm.

Thế là, Úc Linh cắn răng nhắc nhở Lữ Thiếu Khanh một câu: “Ra ngoài gặp người Thánh tộc, ngươi ít nói thôi, để tránh bị đánh chết.”

Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, không hiểu: “Vì sao? Ma tộc các ngươi đều bá đạo như vậy sao? Ngay cả quyền lên tiếng cũng không cho người khác.”

“Chậc chậc, nếu ta là người Ma tộc, ta nói gì cũng trái ý hắn ư? Ngay cả nói cũng không được thì sống còn ý nghĩa gì?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!