STT 741: CHƯƠNG 741: THIẾU THÀNH CHỦ
Úc Linh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Ý ta là cái miệng của ngươi quá đáng ghét, nói chuyện dễ đắc tội với người khác lắm. Tình trạng của ngươi bây giờ tự ngươi hiểu rõ, nếu rước họa lớn vào thân, ta sẽ không ra tay giúp ngươi đâu.”
Lữ Thiếu Khanh càng thêm bất phục, phẫn nộ nói: “Cô gái, ngươi nói vậy là có ý gì? Miệng của ta sao lại đáng ghét chứ? Ta toàn nói lời thật lòng có được không hả? Đều là lời từ tận đáy lòng có biết không hả? Kẻ cảm thấy miệng ta đáng ghét, nói chuyện không dễ nghe đều là những kẻ không có bản lĩnh mà còn nóng tính, là những kẻ không chịu tiếp thu ý kiến của người khác.”
Ý ngươi là ta cũng là loại người đó sao? Úc Linh tức giận đến mức cắn chặt răng: “Cái miệng của ngươi thật sự là thối hoắc!”
“Không thể nào.” Lữ Thiếu Khanh đưa tay lên trước mặt hà hơi: “Ta không phải Mẫn Phiên, miệng ta không thối. Sao ngươi biết miệng ta thối?”
Lữ Thiếu Khanh trừng mắt nhìn Úc Linh: “Ngày đó lúc chúng ta vừa tới thế giới này hình như ta đã hôn mê một lúc, có phải lúc đó ngươi đã làm gì ta không? Nói cho ngươi biết, ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu, ngươi phải đền bù sự trong sạch cho ta.”
“Ngươi đi chết đi!” Úc Linh cũng không nhịn được nữa, bạch quang trong tay lóe lên, trường thương xuất hiện: “Ta giết ngươi!”
Tên khốn kiếp này chọc tức người ta quá đáng rồi!
Ngươi vu khống sự trong sạch của ta như vậy ta còn chưa so đo với ngươi, vậy mà ngươi còn mặt mũi bắt ta bồi thường sự trong sạch của ngươi?
Cuộc đời Úc Linh ta chưa từng gặp tên khốn kiếp nào vô sỉ đến thế!
“Mưu sát thân phu à?” Lữ Thiếu Khanh xoay người bỏ chạy.
“Ngươi đừng chạy!” Úc Linh rống to, âm thanh quanh quẩn trong rừng: “Hôm nay ta nhất định phải giết ngươi!”
Lữ Thiếu Khanh chạy mấy bước, bỗng nhiên khựng lại: “Khoan đã, có biến!”
Ngây thơ, ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?
Úc Linh sát khí đằng đằng, quyết định nhất định phải cho Lữ Thiếu Khanh một bài học.
Nắm đấm của ta không đánh được ngươi, nhưng trường thương của ta thì có thể chứ?
Ta đâm chết tên khốn kiếp số một thiên hạ như ngươi!
Lữ Thiếu Khanh giữ lấy trường thương của Úc Linh, chỉ vào hướng bên cạnh: “Đừng làm rộn nữa, ngươi nhìn đi!”
Úc Linh thuận theo hướng Lữ Thiếu Khanh chỉ nhìn sang, lập tức giật mình.
Một người nằm rạp trên mặt đất, bất động.
Thân thể người đó bị lùm cây rậm rạp che khuất, nếu không có Lữ Thiếu Khanh nhắc nhở chắc chắn nàng sẽ không thể lập tức phát hiện ra.
Việc xuất hiện một người đồng loại ở nơi này khiến sự cảnh giác trong lòng Úc Linh trong nháy mắt dâng cao.
Gặp đồng tộc bên ngoài, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.
“Hắn là ai?” Úc Linh không nhịn được hỏi.
Tuy nhiên sau khi hỏi xong câu này, trong nháy mắt Úc Linh thấy hối hận, lại sắp bị tên khốn này châm chọc rồi.
Quả nhiên, Lữ Thiếu Khanh khinh thường nàng: “Đây là đồng loại của ngươi, ngươi cũng không biết, ta làm sao biết được?”
“Hắn ngất rồi.”
Thần thức của Lữ Thiếu Khanh cường đại, chỉ cần quét qua liền biết tình hình chung của người kia.
Trên người có nhiều vết thương, máu me đầm đìa, hô hấp yếu ớt, khí tức trong người hỗn loạn.
Chắc hẳn đã gặp phải cường địch, bị trọng thương, chạy trốn tới nơi này, cuối cùng không chống đỡ nổi mà ngất lịm.
Úc Linh hỏi: “Mau đến xem sao?”
Lữ Thiếu Khanh xoay người rời đi: “Ngươi ngốc à? Mau đi nhanh đi, trên người hắn có viết hai chữ, ngươi không thấy được sao?”
Có chữ viết sao?
Úc Linh lấy làm lạ, nghi hoặc nhìn kỹ người kia thêm lần nữa.
Nhưng nàng nhìn đi nhìn lại vẫn không thấy chữ nào, ngoại trừ vết máu trên bộ cẩm y xanh thẫm ra thì không còn gì khác.
Úc Linh rất kỳ quái: “Tên khốn kiếp nhà ngươi nhìn ra chữ đó bằng cách nào vậy?” Nàng hiếu kỳ hỏi: “Chữ gì?”
“Hai chữ ‘phiền phức lớn’ chình ình ra đó mà ngươi cũng không thấy sao?” Lữ Thiếu Khanh cũng không quay đầu lại, thúc giục Úc Linh: “Mau chóng rời khỏi nơi này, đợi khi người đuổi giết hắn tìm được đến đây, chúng ta có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi đâu. Ngươi đừng mong làm người tốt, giờ chúng ta ốc còn chưa mang nỗi mình ốc.”
Úc Linh hiểu ra, tên này đang sợ phiền phức.
Đúng là đồ hèn nhát.
Nhưng nghĩ lại, nàng cảm thấy Lữ Thiếu Khanh nói cũng có lý.
Hai người bọn họ đều là thương binh, tự bảo vệ mình còn khó khăn, nói gì đến chuyện hăng hái làm việc nghĩa.
Úc Linh đành nhìn người kia một cái rồi quay người rời đi.
Tuy nhiên chưa đi được bao xa, phía sau truyền đến một tiếng kêu yếu ớt.
“Đừng, đừng đi, cứu, mau cứu ta!”
Lữ Thiếu Khanh cũng không quay đầu lại, thậm chí còn bước nhanh hơn, giọng hắn truyền vào trong tai Úc Linh: “Coi như không nghe thấy, coi như hắn chết rồi.”
“Đừng quay đầu làm gì? Cứu người, ngươi cứu được sao?”
“Hắn tốt hay xấu, ngươi cũng không biết, đi nhanh lên, đừng rước họa vào người.”
“Hơn nữa, cứu hắn có thể có linh thạch sao?”
Úc Linh cũng chỉ đành quay đầu, đồng thời trong lòng thầm chửi thề: Câu sau cùng của ngươi mới là suy nghĩ thật sự của ngươi đúng không?
Không có linh thạch, ngươi ngay cả nhìn cũng chẳng muốn nhìn hắn ta thêm một cái.
Cũng coi như tên này xui xẻo, gặp phải kẻ lãnh huyết vô tình như ngươi.
Người nằm trên mặt đất thấy Lữ Thiếu Khanh và Úc Linh không quay đầu lại, mắt thấy cứu tinh khó khăn lắm mới gặp được cứ thế bỏ đi, hắn ta bất chấp đau đớn, gắng sức kêu lớn: “Ta, ta là thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành, ngươi, các ngươi cứu ta, nhất định, nhất định sẽ có hậu báo!”
“Vĩnh Ninh Thành? Thiếu thành chủ?” Lữ Thiếu Khanh dừng lại, hỏi Úc Linh: “Có tiếng tăm lắm sao?”
Úc Linh lắc đầu bày tỏ mình cũng không rõ, nàng nói: “Nhưng ở Hàn Tinh, thu nhập của mỗi thành trì đều do thành chủ kiểm soát, cho nên...”
Lời còn chưa nói hết, Úc Linh cảm thấy một làn gió lướt qua, khi định thần nhìn lại, Lữ Thiếu Khanh đã biến mất tăm.