STT 742: CHƯƠNG 742: KHÔNG PHẢI LÀ ĐANG ĐỊNH GẠT TA ĐẤY CHỨ
Úc Linh quay đầu lại, Lữ Thiếu Khanh đã xuất hiện bên cạnh thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành tự xưng kia.
“Ôi chao, Thiếu thành chủ à? Ngươi làm sao vậy? Mau đứng dậy đi, ôi chao, ngươi bị thương nặng quá, nào, đây là viên đan dược chữa thương nhị phẩm, uống đi.”
Lữ Thiếu Khanh nhiệt tình đỡ thiếu thành chủ tự xưng kia dậy, vẻ mặt tràn đầy lo lắng: “Không chết được đúng không?”
Lúc này, Lữ Thiếu Khanh mới phát hiện hắn ta không phải bị trọng thương, mà là trúng độc.
Thương thế chỉ có thể coi là bình thường, chỉ cần điều trị một chút, mười ngày nửa tháng là sẽ khỏi, chủ yếu là có độc trong người nên mới khiến hắn ta trông như bị trọng thương đến vậy.
Thái Úc kinh ngạc nhìn Lữ Thiếu Khanh, đầu óc nhất thời chưa kịp phản ứng.
Vừa rồi Lữ Thiếu Khanh cứ thế quay lưng bỏ đi, hắn còn tưởng mình chết chắc rồi.
Sau khi biết thân phận của mình thì lại nhiệt tình với mình đến vậy.
Thái Úc giật mình, rồi lập tức cười lạnh: “Thì ra là vậy!”
Biết thân phận của ta, muốn bợ đỡ Thái gia ta à?
Hừ, đồ nịnh bợ!
Trong lòng Thái Úc đã đóng mác cho Lữ Thiếu Khanh, ánh mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh thêm vài phần khinh thường.
Tuy nhiên, khi hắn ta nhìn thấy Úc Linh, trong mắt không khỏi lóe lên tia kinh ngạc.
Hắn ta từng gặp không ít nữ nhân rồi, nhưng không một ai có được khí chất như Úc Linh.
Úc Linh bước tới như một ngọn núi băng, mang đến cho Thái Úc một cảm giác vô cùng đặc biệt.
“Thiếu thành chủ, ngươi không sao chứ? Tại sao không nói gì? Hay đầu bị kẹp cửa rồi?”
Lữ Thiếu Khanh kéo tâm thần Thái Úc trở lại thực tại, sự chú ý của hắn ta lại quay về phía Lữ Thiếu Khanh.
Trong lòng hắn ta khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh, nhưng cũng biết giờ không nên tỏ thái độ ra mặt.
Hắn ta mỉm cười, một lần nữa nói ra thân phận của mình: “Ta tên Thái Úc, cha ta là Thái Thế An, Thành chủ Vĩnh Ninh thành.”
“Ồ!” Lữ Thiếu Khanh chỉ “ồ” một tiếng.
Vẻ mặt bình thản, ngữ khí thờ ơ khiến Thái Úc hơi hoài nghi nhân sinh.
Tên này bị làm sao vậy?
Cha ta uy danh hiển hách cả vùng này, ngươi nghe thấy mà không hề có chút biểu cảm gì sao?
Ngươi chỉ “ồ” một tiếng, ngươi đang có ý gì?
Ngươi chỉ “ồ” một tiếng là xong thì ta còn nói tiếp thế nào được?
Ngươi có phải đồ nhà quê chưa từng nghe thấy tên của cha ta không?
Vốn cứ tưởng sau khi báo ra tên tuổi và lai lịch của mình sẽ một lần nữa được Lữ Thiếu Khanh lấy lòng, không ngờ chỉ nhận được đúng một chữ “ồ”, sự tương phản đến như vậy khiến hắn ta khó chịu đến mức lại phun ra một ngụm máu tươi.
“Ôi chao, sao lại phun máu, đây là độc gì? Đừng có chết đấy nhé?” Lữ Thiếu Khanh rất lo lắng.
Trong lòng Thái Úc thầm nói: Hừ, tính ra ngươi vẫn còn chút lương tâm đấy, còn biết không thể để ta chết.
Tiếp theo, hắn ta đưa ra lời thỉnh cầu với Lữ Thiếu Khanh: “Mong rằng hai vị tiễn ta về Vĩnh Ninh thành, đến lúc đó nhất định sẽ có hậu tạ.”
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, mắt sáng rực lên, hắn muốn chính là điều này: “Hậu tạ? Hậu tạ bao nhiêu?”
“A?” Lữ Thiếu Khanh chơi bài không theo lẽ thường lại một lần nữa khiến Thái Úc không biết nói gì tiếp.
“Ngươi ‘a’ cái gì, sao, không phải là đang định gạt ta đấy chứ? Ngươi còn uống một viên linh đan nhị phẩm của ta đấy!” Lữ Thiếu Khanh lập tức đổi sắc mặt.
Lữ Thiếu Khanh đột nhiên không còn nở nụ cười, lập tức trở mặt khiến Thái Úc ngây người ra.
Tên này nói trở mặt là trở mặt ngay sao?
Là chó à?
Trong lòng hắn ta thầm mắng chửi ầm ĩ: Khốn kiếp, nếu là ở Vĩnh Ninh thành, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy, ta sẽ diệt cả nhà ngươi!
Thái Úc là Thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành, đi đến đâu cũng tiền hô hậu ủng, người đi theo bên cạnh đều là những kẻ a dua nịnh hót, bình thường toàn nghe những lời nịnh hót, làm gì có ai dám nói chuyện với hắn ta như vậy chứ?
Nhưng tình hình bây giờ đã khác, hắn ta bị trọng thương, không có ai giúp đỡ, hắn ta thật sự không đi được.
Hơn nữa kẻ địch cũng đang lùng sục tung tích hắn ta, một khi để kẻ địch tìm thấy, hắn ta sẽ chết chắc.
Cho nên, hắn ta đè nén lửa giận trong lòng, ngoài mặt ra vẻ khiêm tốn, hữu lễ, thái độ vô cùng tốt, hắn ta nặn ra một nụ cười: “Công tử, xem ngươi nói kìa, ta là Thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành, nhất ngôn cửu đỉnh, làm sao dám gạt ngươi chứ? Nếu ta dám lừa ngươi, cha ta là Thành chủ cũng sẽ đánh chết ta.”
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy sắc mặt tốt hơn một chút, nói với hắn ta: “Không biết ngươi định trả cho ta bao nhiêu thù lao đây?”
Câu hỏi trực tiếp như vậy khiến Thái Úc lại một lần nữa cạn lời, trong lòng lại càng khinh bỉ: Quả nhiên là đồ nhà quê!
Không phải đồ nhà quê thì làm sao có thể hỏi ra những câu như thế này chứ? Một nhân tình của Thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành ta mà không có sức hấp dẫn bằng thù lao ư?
Trong lòng hắn ta càng thêm khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh, nhưng cũng cảm thấy khó xử đôi chút.
Cho bao nhiêu thù lao đây, hắn ta căn bản không định trả thù lao.
Đến Vĩnh Ninh thành cứ tùy tiện đuổi đi là được rồi.
Giờ, nhất thời hắn ta khó mà nói ra được sẽ trả bao nhiêu thù lao.
Hắn ta chần chờ, nói quanh co, rồi tiếp tục trả lời nước đôi: “Đến lúc đó nhất định sẽ trả mức thù lao khiến Công tử ngươi hài lòng.”
“Hài lòng?” Lữ Thiếu Khanh lập tức không tin: “Thù lao khiến ta hài lòng, ngươi không trả nổi đâu.”
Thái Úc cũng không tin, Móa nó! Ta đường đường là Thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành, cha ta là lão đại của cả vùng này, Thái gia ta còn có cường giả Nguyên Anh kỳ khác, có thù lao gì mà không trả nổi chứ?
“Thật sao?” Thái Úc có mấy phần không phục, ngữ khí ẩn chứa sự khinh bỉ: “Công tử, hẳn là ngươi vẫn chưa biết năng lực của cha ta?”