Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 743: Mục 744

STT 743: CHƯƠNG 743: CĂNG THẲNG VẬY, HẮN TA LÀ CHA NGƯƠI À?

Đồ nhà quê, ngươi biết quyền lực của một vị thành chủ lớn đến mức nào không?

Thống trị một tòa thành, muốn cái gì mà không có?

Lữ Thiếu Khanh thành thật gật đầu: “Không biết, cho nên ta phải hỏi rõ ràng.”

“Ha ha.” Quả nhiên là đồ nhà quê, Thái Úc cười khẩy hai tiếng, trong lòng càng thêm khinh bỉ, đồng thời cảm giác ưu việt cũng dần dần bộc lộ: “Công tử cứ nói đi, thù lao thế nào mới có thể khiến ngươi thỏa mãn?”

Tên này là con dê béo sao? Lữ Thiếu Khanh kích động, lẽ nào ông trời chết tiệt cảm thấy gần đây ta sống quá cực khổ nên cố ý ưu ái ta?

Lữ Thiếu Khanh mang theo biểu cảm đầy mong chờ, hỏi: “Một trăm triệu viên Linh thạch, có đủ không?”

“Cái..., cái gì?” Thái Úc ngẩn cả người, một lần nữa nghi ngờ mình bị thương nên thính giác có vấn đề.

Sau khi hắn ta xác nhận lại một lần nữa, liền cạn lời, trong lòng chửi ầm lên.

Đúng là đồ nhà quê chưa từng nhìn thấy linh thạch à?

Một trăm triệu viên mà ngươi cũng dám mở miệng, đến Vĩnh Ninh thành xem ta có cho ngươi biết tay không!

Cho dù cha hắn ta là thành chủ Vĩnh Ninh thành thì cũng không thể có nổi một trăm triệu viên linh thạch.

“Công tử, ngươi nói đùa rồi.” Thái Úc trong lòng mắng to, mặt ngoài cười khổ.

“Không có sao?” Lữ Thiếu Khanh thất vọng, sau đó khinh bỉ hắn ta: “Không có thì ban đầu đừng có to mồm, coi chừng bị người ta đánh chết đấy. Nhìn dáng vẻ ngươi thì mấy lời ban nãy chẳng phải cũng chỉ là lời nói suông để lừa ta sao?”

Thái Úc thấy Lữ Thiếu Khanh định bỏ mặc mình thì vội vàng kêu lên: “Công tử, ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không lừa ngươi, đến Vĩnh Ninh thành, ta tuyệt đối sẽ tạ ơn ngươi một cách hậu hĩnh. Ta, ta có thể thề.”

Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Được, ngươi thề đi, đến Vĩnh Ninh thành, ngươi cho ta hai mươi vạn viên Linh thạch.”

“Cái gì?” Thái Úc không kìm được kêu lên: “Hai mươi vạn?”

Nói đùa à, cho dù nhà ta có tiền cũng không thể chi ra nhiều như vậy.

Ngươi thấy ta là kẻ phá gia chi tử đấy à?

Trong lòng Thái Úc bắt đầu dấy lên lửa giận.

“Không đúng.” Lữ Thiếu Khanh càng thêm hoài nghi, bộ dạng này đâu giống kẻ có tiền, giáo huấn hắn ta: “Vừa nghe đã căng thẳng đến thế à, thế mà còn không biết xấu hổ nói mình là thiếu thành chủ? Hai mươi vạn viên linh thạch là nhiều lắm sao? Ngươi ngạc nhiên đến thế, chưa từng trải qua sự đời à, là đồ nhà quê à?”

Úc Linh đứng bên cũng cạn lời.

Cái tên khốn kiếp này tưởng đây là tổ địa à?

Nơi này dù xét về phương diện nào cũng đều khắc nghiệt hơn tổ địa.

Linh thạch cũng rất thưa thớt, cho dù là một vị thành chủ cũng chưa chắc đã có thể dễ dàng có được hai mươi vạn viên linh thạch, chứ đừng nói đến hắn ta chỉ là một vị thiếu thành chủ, trong tay có chút linh thạch đã là giàu có lắm rồi.

Còn nữa, vì sao cứ nhất định phải là linh thạch?

Những vật liệu khác không được sao?

Nhưng, Úc Linh nhớ đến những linh đan, vật liệu khác Lữ Thiếu Khanh đưa cho Mẫn Phiên, nàng lại cảm thấy dường như Lữ Thiếu Khanh rất thiếu linh thạch, còn những vật liệu khác hắn ta không hề thiếu.

Trong lòng Thái Úc khinh Lữ Thiếu Khanh là đồ nhà quê, không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại nói thẳng hắn ta là đồ nhà quê, hơn nữa còn dám giáo huấn hắn ta khiến hắn ta giận đến nghiến răng nghiến lợi.

Trong lòng hắn ta âm thầm quyết định, đến Vĩnh Ninh thành nhất định phải giáo huấn Lữ Thiếu Khanh một trận.

Tuy nhiên bây giờ vẫn phải ổn định hắn ta. Hắn ta cắn răng, nghĩ một chút rồi mặc cả: “Công tử, hai mươi vạn cũng nhiều quá, hay là bớt một chút nhé?”

Không ngờ Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào, đứng lên, xoay người rời đi: “Thật là, còn có tâm trạng cò kè mặc cả thì tự mình bò về Vĩnh Ninh thành đi. Uổng phí một viên linh đan Nhị phẩm của ta.”

Thái Úc luống cuống, không dám mặc cả: “Được, công tử, theo lời ngươi, đến Vĩnh Ninh thành ta sẽ hai tay dâng hai mươi vạn viên Linh thạch.”

Hừ, chờ đến Vĩnh Ninh thành ta xem ngươi còn dám mở miệng đòi hai mươi vạn viên linh thạch không.

“Thế chẳng phải tốt hơn sao.” Lữ Thiếu Khanh lập tức quay đầu lại, nụ cười chân thành, vô cùng khách khí: “Lấy đạo tâm ra thề, sau đó ta sẽ đưa ngươi về nhà.”

“Thề, thề sao?”

Thái Úc lại sửng sốt, ngươi làm thật à?

Ta đang dùng kế hoãn binh còn ngươi làm thật à?

Tuy nhiên Thái Úc nhìn thấy sắc mặt Lữ Thiếu Khanh dường như thay đổi, trong lòng liền quyết tâm, cắn răng thề.

“Được, đi thôi!” Lữ Thiếu Khanh cười rất vui vẻ, vốn còn nghĩ ra ngoài không biết kiếm tiền như thế nào, giờ lại có người đưa tiền tới cửa, thì sao mà không đắc ý cho được.

Tuy nhiên nụ cười của hắn dừng lại một chút, sau đó nhìn Thái Úc thật sâu, rồi lại tiếp tục cười.

Bên này Thái Úc đã nảy sinh sát ý với Lữ Thiếu Khanh.

Dám mượn cơ hội này bỏ đá xuống giếng, ép ta thề, đồ nhà quê, ngươi cứ chờ đấy cho ta.

Chờ đến Vĩnh Ninh thành, ta nhất định sẽ làm cho ngươi hối hận.

Lữ Thiếu Khanh nói với Úc Linh: “Còn nhìn gì nữa? Đỡ Thái công tử dậy đi.”

Thái Úc nghe xong cơn tức trong lòng lại giảm đi đôi chút.

Nếu có thể được Úc Linh đỡ về thì cũng là một đãi ngộ không tệ.

Ừm, nếu vậy, đến lúc đó ta sẽ cho tên nhà quê chết một cách thoải mái.

Úc Linh nhìn về phía Thái Úc, thấy gương mặt đầy mong chờ của Thái Úc, lúc này lại lộ ra vài phần sát ý, trường thương liền xuất hiện trong tay: “Ta có thể tiễn ngươi lên đường.”

“Cái gì?” Lữ Thiếu Khanh căng thẳng, mắng Úc Linh: “Ngươi định làm gì?”

Để đề phòng Úc Linh ra tay, hắn vội vàng chắn trước mặt Thái Úc, trừng mắt với Úc Linh: “Ngươi đừng có làm loạn, hỏng chuyện, ta sẽ cho ngươi biết tay.”

Đây là “bố đường” của mình, giết hắn ta rồi, hai mươi vạn viên linh thạch của mình biết lấy ở đâu ra?

Cho dù ngươi muốn giết hắn cũng phải chờ ta lấy được linh thạch về tay rồi hẵng nói.

Úc Linh thấy Lữ Thiếu Khanh căng thẳng cuống cuồng thì rất muốn đâm thẳng một thương vào trán Lữ Thiếu Khanh.

Cái tên khốn kiếp đáng ghét này.

Căng thẳng vậy, hắn ta là cha ngươi à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!