Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 744: Chương 744: Nam Hoang này là phạm vi hoạt động chủ yếu của phản nghịch

STT 744: CHƯƠNG 744: NAM HOANG NÀY LÀ PHẠM VI HOẠT ĐỘNG CHỦ...

Cuối cùng, Lữ Thiếu Khanh đành phải lấy ra một chiếc phi thuyền nhỏ, để Úc Linh lái, mang theo hai thương binh là hắn và Thái Úc bay thẳng về phía Vĩnh Ninh thành.

Úc Linh ngồi xếp bằng ở mũi thuyền, điều khiển phi thuyền xuyên qua rừng rậm.

Nơi này là biên giới của rừng rậm nên không có quá nhiều hiểm nguy.

Thái Úc dựa lưng vào phi thuyền, nhìn bóng lưng uyển chuyển của Úc Linh.

Mỹ nhân lạnh lùng, tính cách cứng cỏi khơi dậy dục vọng chinh phục mãnh liệt trong lòng Thái Úc.

Nhìn dáng người uyển chuyển ẩn hiện dưới bộ y phục đen của Úc Linh, trong mắt Thái Úc lộ rõ tia tham lam.

Hắn liếm môi một cái, rồi hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Trương Chính công tử, không biết vị cô nương này là ai?”

“Tỷ tỷ của ta đó, sao nào?” Trong mắt Lữ Thiếu Khanh lóe lên vẻ tinh quái, vẻ mặt tươi cười, thái độ vô cùng niềm nở, hỏi gì đáp nấy: “Xinh đẹp không?”

Thái Úc gật đầu, trong mắt hắn, Úc Linh quả là một mỹ nhân.

Lữ Thiếu Khanh cười híp mắt nói: “Thích không? Đưa sính lễ đây, ta đưa tỷ ấy đến tận giường ngươi.”

Phi thuyền dừng lại một chút.

Tim Thái Úc thót tim, cái tên này thấy linh thạch là sáng mắt lên, chắc chắn lại muốn đòi một khoản lớn rồi.

Hừ, đến Vĩnh Ninh thành, ta không cần sính lễ cũng có thể có được nàng ta.

Hắn khoát tay, ra hiệu không có ý định này.

Lữ Thiếu Khanh nói: “Ấy, đừng mà, ta là người không thích đòi sính lễ quá cao, có điều đây là tỷ tỷ ta, ngươi đưa ta mười vạn hay tám vạn linh thạch gì đó là được.”

Mười vạn, tám vạn ư? Còn nói không đòi sính lễ cao?

Trong lòng Thái Úc cười lạnh.

Đến Vĩnh Ninh thành, mười viên hay tám viên ta đều không đưa cho ngươi.

Lữ Thiếu Khanh thấy Thái Úc vẫn từ chối liền thở dài, tiếc hận vô cùng, nói với Úc Linh: “Tỷ thấy chưa, chẳng ai thèm rước tỷ cả. Sau này không gả đi được thì biết phải làm sao đây?”

Giọng Úc Linh vang lên, lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông: “Ngươi nói nhảm thêm một câu nữa ta sẽ giết hắn ngay!”

Khốn kiếp, còn định đem ta đi đổi linh thạch!

Chờ thực lực ta đủ rồi, ta nhất định phải giết chết tên khốn kiếp nhà ngươi!

Thái Úc căng thẳng. Móa nó, chuyện này liên quan gì đến ta?

Ngươi muốn giết, ngươi đi giết hắn đi, gây sự với ta thì tính là anh hùng gì?

Lữ Thiếu Khanh cũng thấy căng thẳng, một lần nữa cảnh cáo: “Đừng kiếm chuyện với ta!”

Thái Úc có thể chết, ít nhất là trước khi hắn cầm được linh thạch thì không được chết.

Linh thạch hắn chưa lấy được sao có thể để cái ‘nguồn linh thạch’ này chết được chứ.

“Hừ!”

Úc Linh hừ lạnh một tiếng. Không hiểu vì sao, nàng ta chẳng có chút hảo cảm nào với Thái Úc.

Nàng ta luôn cảm thấy nụ cười của hắn rất dối trá, hơn nữa, đôi mắt kia thật đáng ghét, hận không thể móc ra giẫm nát.

“Ai, gia môn bất hạnh.” Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, thở dài, nói với Thái Úc: “Để Thiếu thành chủ chê cười rồi.”

Trong lòng Thái Úc cười lạnh, ngoài mặt lại nói: “Không sao, tính tình cô nương này thẳng thắn, trong Thánh tộc khó tìm được một cô nương như vậy.”

Trong lòng hắn thầm bổ sung một câu: so với những nữ nhân Thánh tộc khác, nàng cũng là mỹ nữ đỉnh cấp.

Đối với kẻ quen thói muốn gì được nấy như hắn, đây là lần đầu hắn gặp được nữ nhân có cá tính như vậy, hơn nữa còn là đại mỹ nữ nên đã kích thích dục vọng chinh phục trong lòng hắn.

Tuy nhiên bây giờ hắn không dám để lộ chút ý đồ nào.

Giờ ngay cả động một ngón tay hắn còn cảm thấy khó khăn.

Trước khi trở về Vĩnh Ninh thành, hắn vẫn phải duy trì dáng vẻ công tử lịch sự khiêm nhường.

Lúc này, Lữ Thiếu Khanh bắt đầu hỏi Thái Úc vì sao lại bị trọng thương đến mức này: “Thiếu thành chủ, sao ngươi lại bị thương? Nếu không phải gặp được người tốt như ta, nói không chừng giờ ngươi đã xong đời rồi.”

Móa nó, ngươi có biết nói chuyện không vậy?

Ngươi mới là người xấu đấy.

Nếu không phải vì ta sợ kẻ địch tìm được ta thì ta chẳng thèm để ngươi cứu ta đâu.

Còn nữa, ngươi mà tính là người tốt gì chứ?

Có người tốt nào lại nhân lúc cháy nhà đi hôi của không?

Trong lòng Thái Úc thầm mắng Lữ Thiếu Khanh một trận nhưng ngoài mặt vẫn nở nụ cười, rồi nụ cười nhanh chóng tắt ngấm, hắn nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta gặp phản nghịch.”

“Phản nghịch?”

Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, Úc Linh đang lái phi thuyền cũng giật mình, thậm chí tốc độ phi thuyền cũng vì thế mà chậm lại.

“Đúng vậy, phản nghịch.”

Nhắc đến phản nghịch, trên mặt Thái Úc hiện rõ vẻ lo lắng.

Vốn dĩ hắn mang theo người rời khỏi Vĩnh Ninh thành, định vào rừng săn vài con thú dữ để tiêu khiển.

Kết quả gặp phản nghịch mai phục, sau một đợt kịch chiến, người dưới trướng hắn đã liều mạng tranh thủ cơ hội để hắn chạy trốn.

Nếu không phải gặp được Lữ Thiếu Khanh, không biết lúc này hắn còn sống hay đã chết nữa.

Phản nghịch trong miệng hắn là tổ chức phản kháng trên Hàn Tinh, chuyên đối nghịch với Thánh địa.

Quan điểm của Thánh địa là Thánh tộc là chủng tộc cao quý nhất thế gian, không phải nhân loại, mà nhân loại chỉ xứng làm nô lệ của Thánh tộc.

Sau khi Thánh tộc bị trục xuất tới Hàn Tinh, theo thời gian, một bộ phận người Thánh tộc bị trục xuất đã bắt đầu suy nghĩ lại, cho rằng cách làm của họ đã sai.

Họ cho rằng mình không phải người Thánh tộc mà là nhân loại.

Họ quyết chiến với Thánh địa, phản kháng cách làm của Thánh địa.

Người Thánh tộc gọi họ là phản nghịch, còn họ tự xưng là Phản Thánh quân.

Thánh địa đối xử với họ là đuổi tận giết tuyệt, cho nên tình cảnh của họ còn bi thảm hơn cả người Tang Lạc.

Họ trở thành kẻ địch của Thánh tộc, một lần nữa bị giết đến mức mai danh ẩn tích.

Tuy nhiên những năm gần đây, họ lại ngóc đầu trở lại, gây ra không ít rắc rối cho Thánh địa.

Và Nam Hoang này chính là phạm vi hoạt động chủ yếu của phản nghịch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!