STT 745: CHƯƠNG 745: LÀ HÒN ĐÁ HAY LÀ PHÁP KHÍ?
Sau khi nghe xong, Lữ Thiếu Khanh đã hiểu ra, bên Ma tộc này cũng không hề vững chắc như thép.
Tuy nhiên, ngẫm lại thì cũng phải. Dù Ma tộc bọn họ tự xưng là Thánh tộc nhân, cực lực muốn phủi sạch quan hệ với Nhân tộc, nhưng dù bọn họ có làm thế nào đi nữa, xét cho cùng vẫn là con người, bản tính nhân loại không cách nào rũ bỏ được.
Mà con người, thích nhất chính là nội đấu.
Việc xuất hiện một tổ chức phản nghịch cũng không phải chuyện gì kỳ lạ.
Đương nhiên, việc bên Ma tộc có tổ chức phản kháng hay không không liên quan gì đến Lữ Thiếu Khanh.
Đây là chuyện của Ma tộc, không liên quan gì đến hắn.
Hắn không có ý định nhúng tay vào, giờ việc chủ yếu hắn cần làm là đến Vĩnh Ninh thành, lấy linh thạch để khôi phục bản thân.
Tuy nhiên, đúng lúc này, phi thuyền ngừng lại.
Úc Linh nhìn chằm chằm phía trước, lạnh lùng nói: “Phía trước có chuyện, nếu đoán không nhầm có lẽ là Phản Thánh quân.”
Thái Úc căng thẳng, sắc mặt càng trở nên tái nhợt.
Với dáng vẻ hiện tại, hắn ta không thể phát huy được chút thực lực nào.
Hắn ta căng thẳng nói với Lữ Thiếu Khanh: “Trương Chính công tử, ngươi, ngươi có cách ứng phó không?”
Giờ hắn ta đang đặt hy vọng vào hai người Lữ Thiếu Khanh và Úc Linh, nếu như hai người kia đánh không lại Phản Thánh quân, hắn ta thật sự chết chắc.
Thần thức Lữ Thiếu Khanh quét qua, lập tức biết phía trước có bao nhiêu người.
Có năm người, thần thái cảnh giác đứng ở phía trước, hơn nữa nhìn vị trí đứng của bọn họ, trước sau trái phải đều giữ khoảng cách, rõ ràng là đang chờ nhóm mình đi qua.
Tuy nhiên, từ khí tức của bọn họ có thể thấy rõ, thực lực cũng không mạnh.
Lữ Thiếu Khanh nói với Úc Linh: “Trực tiếp vượt qua.”
Thực lực của đối phương không mạnh, rất có thể là quân tiên phong.
Dây dưa ở đây với đối phương, quân đội của bọn chúng kéo đến thì họ sẽ không thể đi được.
Cho nên, Lữ Thiếu Khanh quyết định nhanh chóng, trực tiếp xông qua, không có ý định ở đây dây dưa với đối phương.
Úc Linh nghe vậy, lập tức khống chế phi thuyền vọt thẳng qua.
Lữ Thiếu Khanh đi đến bên cạnh Úc Linh, đưa cho nàng một viên Tốn Ma thạch to cỡ đầu người: “Đợi lát nữa ném ra.”
Viên Tốn Ma thạch này có uy lực tương đương với một đòn của Kế Đan kỳ, mà năm người đối phương khí tức không mạnh, chỉ có một Kế Đan kỳ, những người khác đều là Trúc Cơ kỳ.
Ở phía xa, năm thành viên Phản Thánh quân nhìn thấy phi thuyền không có dấu hiệu dừng lại, đang lao thẳng về phía bọn chúng thì tên cầm đầu cười lạnh: “Muốn chết!”
“Mọi người chuẩn bị, đánh bại bọn chúng.”
“Cẩn thận một chút, đừng đánh chết Thái Úc, hắn còn sống rơi vào trong tay chúng ta, trở thành con tin mới có tác dụng lớn hơn.”
Bốn thành viên Phản Thánh quân còn lại đồng thanh hô to đồng ý.
Phi thuyền Úc Linh khống chế càng ngày càng gần, hai bên đã có thể nhìn rõ mặt mũi của đối phương.
Lữ Thiếu Khanh rót linh lực vào trong Tốn Ma thạch, nói: “Ném!”
Tay ngọc của Úc Linh khẽ động, Tốn Ma thạch như một viên đạn pháo xé rách hư không, phát ra tiếng rít gió, lao thẳng về phía năm người Phản Thánh quân.
Ném đá vào người ta?
Thái Úc ở phía sau nhíu chặt mày, cách làm như vậy theo hắn ta thấy là không hề đáng tin cậy chút nào.
Đối phương là tu sĩ, dù thực lực có kém đến mấy cũng là tu sĩ, không phải phàm nhân.
Một hòn đá thì có thể làm được gì?
Hù dọa bọn chúng sao?
Năm người Phản Thánh quân thấy thế, kẻ cầm đầu thậm chí cười ha hả: “Thái Úc, ngươi đừng chỉ dựa vào địa thế hiểm yếu mà chống cự nữa. Ngươi không thoát khỏi tay Phản Thánh quân chúng ta đâu. Nhanh chóng đầu hàng đi, để tránh chịu đau khổ. Chất độc trên người ngươi mà không được giải, ngươi không chống đỡ được bao lâu nữa đâu, tranh thủ đầu hàng đi.”
Sau khi Thái Úc nghe xong càng căng thẳng hơn, hắn ta không kìm được mở miệng: “Trương Chính công tử, ngươi, ngươi có được không?”
Vừa dứt lời, từ xa Tốn Ma thạch ầm ầm nổ tung.
Một cơn sóng xung kích cường đại kéo đến từ vụ nổ, phá hủy tất cả mọi thứ xung quanh, biến chúng thành tro tàn.
Sóng xung kích cường đại khiến năm người Phản Thánh quân không kịp trở tay, đều bị bao phủ bên trong.
Cú nổ có thể so với một kích của Kế Đan kỳ.
Cho dù là kẻ cầm đầu tu sĩ Phản Thánh quân cũng không thể chống đỡ được uy lực của vụ nổ, thổ huyết, trọng thương, dưới quán tính cường đại, cơ thể bị đánh bay đi.
Bốn tên khác thì thảm hại hơn, mặc dù không bị nổ chết nhưng tất cả đều phun máu tươi, hôn mê bất tỉnh, thân thể ngã vật trong khu rừng.
Sóng xung kích khuếch tán, phi thuyền cũng bị tác động, tuy nhiên Úc Linh đã sớm có sự chuẩn bị, khống chế phi thuyền, tránh khỏi tác động của vụ nổ.
Phi thuyền như ánh sáng xẹt qua, biến mất ở chân trời, để lại năm tu sĩ Phản Thánh quân hôn mê bất tỉnh.
Thái Úc ngây dại, khó có thể tin nổi cảnh tượng một khối đá nổ tung khiến năm tu sĩ Phản Thánh quân sống chết không rõ.
Là hòn đá hay là pháp khí?
Sao lại có thể có tác dụng như vậy được chứ.
Lữ Thiếu Khanh một lần nữa quay trở lại ngồi xuống bên cạnh Thái Úc, hỏi: “Sao bọn chúng lại muốn bắt ngươi?”
Thái Úc nở nụ cười khổ, hắn ta không hề giấu giếm, thành thật khai báo: “Ta là thiếu thành chủ Vĩnh Ninh thành, bọn chúng bắt ta là muốn tống tiền phụ thân ta.”
“Tống tiền?”
Thái Úc gật đầu, không biết dùng biểu cảm gì để diễn tả tâm trạng của mình: “Đúng vậy, bọn phản nghịch không thể hoạt động trong các thành thị lớn, bọn chúng rất thiếu vật tư, cho nên bọn chúng bắt ta làm con tin là muốn phụ thân ta giao tiền chuộc.”
“Phụ thân ngươi sẽ đưa sao?” Lữ Thiếu Khanh hiếu kỳ hỏi.