STT 747: CHƯƠNG 747: NGƯƠI CŨNG KHÔNG MUỐN THÁI GIA BỊ NGƯỜ...
Lữ Thiếu Khanh phát giác được sát ý của Thái Úc, hắn không hề e ngại, chỉ thản nhiên nhắc nhở Thái Úc một câu: “Thiếu thành chủ, nếu ngươi vi phạm lời hứa, hậu quả ngươi biết rồi chứ? Ngươi yên tâm đi, đến lúc đó ta sẽ ở lại Vĩnh Ninh thành, sẽ không nhanh chóng rời đi đâu. Đồ ngươi cho ta, nói không chừng đến lúc đó ta lại sẽ trả lại cho ngươi, có đúng không nào?”
Lời vừa dứt, dường như Thái Úc nhớ tới điều gì đó.
Sát ý trong lòng một lần nữa bị đè nén, Thái Úc mỉm cười: “Cũng được, đến lúc đó ta sẽ báo đáp ngươi thật tốt.”
Còn về phần báo đáp cái gì thì chỉ mình hắn ta biết.
Thái Thế Định cũng phát hiện ra sự bất thường giữa Lữ Thiếu Khanh và Thái Úc, nhưng cũng không nói thêm gì.
Thái Úc đã có quyết định của mình nên ông ta cũng không để tâm.
Ở Vĩnh Ninh thành, ai còn có thể phản kháng được Thái gia.
Có Thái Thế Định trợ giúp, chưa đầy một ngày đã về tới Vĩnh Ninh thành.
Đây là thành trì của Ma tộc đầu tiên Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy khi tới Hàn Tinh.
Dựa theo những gì hắn tìm hiểu trên đường đi, giữa các thành trì của Hàn Tinh cách nhau rất xa, phần lớn mọi người đều phải dùng truyền tống trận để di chuyển giữa các thành.
Mỗi tòa thành cách nhau hàng trăm, thậm chí hàng triệu dặm, vì vậy, dân số mỗi thành đều vô cùng đông đúc.
So với thành trì ở Thập Tam Châu, thành trì của Ma tộc rõ ràng cao lớn hùng vĩ và quy mô cũng rộng lớn hơn nhiều.
Lớn đến mức phàm nhân dù có đi cả đời cũng không thể đi hết thành.
Mặc dù tự xưng là Thánh tộc, muốn phủi bỏ mọi quan hệ với Nhân tộc nhưng theo Lữ Thiếu Khanh thấy, thành trì trên thực tế cũng không khác gì thành trì của Nhân tộc.
Mặc dù Ma tộc đã trải qua hơn ngàn năm phát triển ở đây, cơ thể đã thích nghi với thế giới này, ai nấy đều có dáng dấp khôi ngô, cao lớn, nhưng theo Lữ Thiếu Khanh, họ vẫn là Nhân tộc.
Tường thành không có thủ vệ, cửa thành luôn rộng mở không hề phòng bị.
Đa phần tu sĩ tới đây đều hạ xuống đất và đi bộ vào từ cửa thành.
Đương nhiên, có vài người có danh tiếng, có thực lực thì có thể bỏ qua quy tắc này, bay thẳng vào trong thành trì.
Thái Thế Định cũng mang theo phi thuyền bay thẳng vào trong thành trì.
Ngay khi vừa tiến vào, Lữ Thiếu Khanh phát giác có vài đạo linh thức quét đến nhưng sau khi thấy là Thái Thế Định thì những đạo linh thức ấy đều hoảng sợ như nai con, vội vàng rụt về.
Đi tới phủ thành chủ, Thái Thế Định nói với Thái Úc: “Cha con chưa về, ta đưa con đi chữa thương và giải độc trước rồi tính sau.”
Lữ Thiếu Khanh hợp thời chen ngang: “Thiếu thành chủ, đến nơi này, ngươi cũng nên thực hiện lời hứa rồi.”
Thái Úc nghe thấy giọng Lữ Thiếu Khanh trong lòng lập tức bốc hỏa.
Vừa mới nghĩ tới chuyện mình phải đưa cho Lữ Thiếu Khanh hai mươi vạn linh thạch, lửa giận trong lòng càng bùng lên dữ dội.
Nhưng, đây là việc mình đã lấy đạo tâm ra thề nên hắn ta không thể không thực hiện.
Hắn ta nói với Thái Thế Định: “Tam thúc, con đã đồng ý với hắn, hắn đã đưa con về đến nhà thì con sẽ đưa cho hắn hai mươi vạn linh thạch.”
“Cái gì? Bao nhiêu?” Thái Thế Định ngây người, một lần nữa hoài nghi mình nghe nhầm.
Sau khi khẳng định lại, ánh mắt Thái Thế Định lại trở nên hung ác khiến Úc Linh bên cạnh vô cùng lo lắng, chỉ sợ Thái Thế Định tát một cái giết chết tên không biết trời cao đất rộng đó.
Tam thúc người ta là Nguyên Anh kỳ đang ở đây rồi, ngươi còn dám đòi linh thạch trước mặt người ta, ngươi muốn chết sớm sao?
Mặc dù ngươi rất lợi hại nhưng bây giờ ngay cả ta ngươi cũng không bằng đâu, ngươi đánh thắng được lão già trước mặt này sao?
Một ngón tay của người ta là có thể nghiền chết ngươi rồi.
Úc Linh thực sự đã phục rồi. Vì linh thạch, tên này đúng là không sợ chết.
“Tiểu tử, ngươi nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của sao? Có phải ngươi không để Thái gia của ta vào mắt không?” Thái Thế Định trong lòng ấp ủ sát ý.
Dù Lữ Thiếu Khanh cứu Thái Úc nhưng ông ta cũng không ngại một tay tát chết hắn.
Lữ Thiếu Khanh ưỡn ngực, dõng dạc, kích động như một fan ruột của Thái gia: “Ai dám không để Thái gia vào mắt chứ? Thái gia nghĩa bạc vân thiên, lời hứa ngàn vàng, nói là làm, danh tiếng của Thái gia sớm đã vang khắp Hàn Tinh cho nên ta mới dám mở miệng, bởi vì ta biết Thái gia sẽ không nuốt lời với một người Thánh tộc nhỏ bé như ta.”
“Thái trưởng lão, ngươi cũng không muốn Thái gia bị người khác chê cười đúng không.”
Tiểu tử này chán sống sao?
Dám uy hiếp một Nguyên Anh kỳ như ta?
Thái Thế Định định tát chết Lữ Thiếu Khanh.
Đánh chết hai người các ngươi chẳng phải sẽ không còn ai biết nữa sao?
“Thật to gan.” Thái Thế Định không hề che giấu sát ý của mình: “Dám uy hiếp ta?”
Lúc này tim Úc Linh đã thót lên đến cổ họng, tên khốn kiếp này không sợ chết sao?
Lữ Thiếu Khanh quả thật không sợ hãi, hắn nói với Thái Úc: “Thiếu thành chủ, ý ngươi như thế nào?”
Trên mặt Thái Úc hiện lên nụ cười cổ quái, hắn ta nói với Thái Thế Định: “Tam thúc, bọn hắn đã cứu con, con cũng đồng ý với bọn hắn rồi, cho bọn hắn hai mươi vạn linh thạch đi.”
Đây cũng không phải là số tiền nhỏ, cho dù là Thái gia, lấy ra hai mươi vạn linh thạch cũng đủ để khiến Thái gia bọn họ cũng phải đau lòng không thôi.
Giết chết hai người trước mặt chẳng phải sẽ tiết kiệm được hai mươi vạn linh thạch sao?
Còn cái gọi là thanh danh, hừ, thứ mà Thánh tộc quan tâm là thực lực, không phải thanh danh hão huyền.
Thực lực không đủ, cho dù thanh danh tốt thì cũng chẳng ai coi trọng ngươi.