Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 748: Mục 749

STT 748: CHƯƠNG 748: MUỐN TIÊN HẠ THỦ VI CƯỜNG KHÔNG?

Thái Thế Định định nói gì đó, nhưng Thái Úc đã cười, nháy mắt ra hiệu cho ông.

Thái Thế Định khẽ giật mình, sau đó sai người mang ra một chiếc Trữ Vật giới chỉ, tức giận ném cho Lữ Thiếu Khanh: “Hai mươi vạn viên Linh thạch, cầm lấy đi!”

Lữ Thiếu Khanh cầm lấy xem xét, vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

“Cám ơn Thiếu thành chủ, cám ơn Thái trưởng lão. Ta đã nói rồi mà, Thái gia đâu phải kiểu gia tộc keo kiệt.”

Có hai mươi vạn viên linh thạch, việc tiếp theo là hắn sẽ tìm một nơi để tiến vào giới chỉ.

Chưa đến nửa ngày, hắn có thể khỏi hẳn.

Chỉ cần hắn khôi phục, cho dù Thành chủ Thái Thế An Nguyên Anh kỳ tầng năm có đến, hắn cũng không sợ.

Lữ Thiếu Khanh cười rất vui vẻ, Thái Úc cũng cười, vui vẻ không kém.

Hắn nói với Lữ Thiếu Khanh: “Trương Chính, ta sẽ sai người đưa hai ngươi xuống. Đợi ta khôi phục, ta sẽ báo đáp ngươi thật tử tế.”

“Được, được.” Lữ Thiếu Khanh không chút khách khí. Ở lại Thái gia thì hắn càng đỡ phải ra ngoài tìm nơi ở.

Ra ngoài tìm chỗ ở còn phải tự bỏ linh thạch, tốn kém biết bao.

Người Thái gia dẫn Lữ Thiếu Khanh và Úc Linh đến nơi ở.

Thái Thế Định vẫn không hiểu suy nghĩ của Thái Úc.

“Tiểu Úc, không giết nó, chẳng lẽ con định kết giao bằng hữu với nó sao?”

Tính cách cháu mình tốt như vậy từ khi nào?

Cái tên Trương Chính kia không giết, lẽ nào giữ lại để chọc tức mình sao?

Tên tham lam này thật sự nghĩ rằng Thái gia chúng ta là người tốt sao?

Thái Úc cười lạnh, hắn nói với Thái Thế Định: “Tam thúc, con đã thề sẽ cho hắn hai mươi vạn viên linh thạch.”

Thái Thế Định biết Thái Úc lấy đạo tâm ra thề, liền nhíu mày, mắng thẳng thừng: “Con hồ đồ rồi! Chuyện như vậy sao có thể tùy tiện thề thốt được?”

Một khi vi phạm lời thề, đạo tâm sẽ hủy, người cũng sẽ bị phế bỏ.

Thái Úc là trụ cột tương lai của Thái gia, hắn mà xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tổn thất của Thái gia không thể nào lường trước được.

Thái Úc lại không để ý, hắn vẫn cười lạnh như trước: “Cho nên, chuyện này cứ để con tự mình giải quyết. Đợi sau khi con giải độc, chữa khỏi vết thương, con sẽ cho hắn biết tay.”

Thái Úc không che giấu nữa, lộ ra sát ý, trong mắt lóe lên ánh mắt hung ác.

Lữ Thiếu Khanh nhân cơ hội hắn xui xẻo ép hắn cúi đầu, mối nhục này hắn muốn tự mình rửa sạch, phải trả lại gấp trăm lần cho Lữ Thiếu Khanh.

Đồng thời, hắn nghĩ tới Úc Linh, trong lòng dâng lên tà hỏa: “Còn nữ nhân kia, con muốn nàng trở thành nữ nhân của con.”

Úc Linh lạnh lùng cao ngạo như một ngọn băng sơn khiến tà hỏa trong lòng Thái Úc bùng lên, hắn hận không thể ngay lập tức đi chinh phục nàng.

Nhắc đến Úc Linh, trong mắt Thái Thế Định cũng lóe lên ánh sáng khác thường.

Lão ta gật đầu: “Nữ nhân đó, căn cốt không tệ. Thánh địa hiện đang lựa chọn Thánh nữ. Nếu như nàng ta có thể đại diện Thái gia chúng ta đến Thánh địa làm Thánh nữ, sẽ có lợi cho Thái gia chúng ta, và cả Vĩnh Ninh thành.”

“Thánh nữ?” Thái Úc khẽ giật mình.

“Không sai, Thánh địa muốn tuyển mấy vị Thánh nữ cho Thánh tộc, tương lai sẽ cùng Thánh tử dẫn dắt Thánh tộc phản công tổ tinh.”

Thái Úc có chút không tình nguyện, nữ nhân như vậy, hắn muốn tự mình tận hưởng: “Nữ nhân đó cũng rất khó nói chuyện, có chịu nghe lời hay không lại là chuyện khác.”

Thái Thế Định cũng biết ý tứ của Thái Úc: “Chỉ là một suy nghĩ thôi mà, cái này con tự quyết định đi. Khiến nàng một lòng một dạ với con rồi mới đưa đến Thánh địa cũng là một cách không tệ. Giờ, giải độc chữa thương cho con trước đã.”

Lữ Thiếu Khanh và Úc Linh được người Thái gia sắp xếp cho ở một tiểu viện.

Lữ Thiếu Khanh nhìn hoàn cảnh xung quanh, lộ vẻ hài lòng, cảm thán: “Không tệ, không tệ.”

Úc Linh rất không hiểu, nàng hỏi: “Vì sao ngươi còn muốn ở lại đây?”

Cầm hai mươi vạn linh thạch của người ta, không phải ngươi nên trốn càng xa càng tốt sao?

Hai mươi vạn linh thạch, đủ để bọn họ nảy sinh sát ý với ngươi.

Ở Hàn Tinh này, cái gì cũng thiếu.

Hai mươi vạn viên Linh thạch, đây là một khối tài sản lớn đủ để vô số người Thánh tộc tranh nhau giết ngươi đấy.

Thái gia cũng không thể nào cam tâm tình nguyện bỏ ra hai mươi vạn viên linh thạch này.

Không chừng lát nữa sẽ một chưởng đánh chết tên khốn kiếp ngươi, đòi linh thạch về.

Lữ Thiếu Khanh hỏi lại: “Không ở lại thì đi đâu bây giờ? Đi ra ngoài tìm chỗ ở lại phải trả linh thạch, ngươi trả sao?”

Úc Linh thầm cắn chặt răng, ai hỏi ngươi chuyện đó, tên khốn kiếp này đúng là đáng ghét mà.

Úc Linh đã khá hiểu rõ Lữ Thiếu Khanh, có một số việc, nếu ngươi không nói rõ, hắn có thể quấn lấy ngươi cả ngày.

Cho nên nàng hỏi trực tiếp: “Ngươi ở lại đây không sợ người Thái gia gây bất lợi cho ngươi sao?”

Lữ Thiếu Khanh gật đầu, hào sảng thừa nhận: “Sợ chứ, nhưng chúng ta rời đi thì sẽ không còn sợ nữa sao? Hơn nữa, ngươi cảm thấy bọn họ sẽ để chúng ta tùy tiện rời đi sao?”

Suýt chút nữa Úc Linh đã thốt lên đáp án.

Đừng nói cầm hai mươi vạn viên linh thạch của Thái gia, cho dù không cầm, Thái Úc cũng sẽ không để Lữ Thiếu Khanh tùy tiện rời đi.

Với hành vi của Lữ Thiếu Khanh đối với Thái Úc trên đường đi, Úc Linh cảm thấy nếu Thái Úc không trả thù thì hắn không phải nam nhân.

Thái gia thống trị Vĩnh Ninh thành, bây giờ bọn họ có trốn đi đâu cũng không thoát được.

“Ngươi định làm như thế nào?” Úc Linh lại hỏi, ngồi chờ chết không phải tính cách của nàng. “Muốn tiên hạ thủ vi cường không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!