STT 773: CHƯƠNG 773: ĐỪNG ÉP TA RA TUYỆT CHIÊU
Một lão hồ ly như Khố Lê đã dám ra tay, chắc chắn đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Nếu lão ta giết được thành chủ đương nhiệm, Vĩnh Ninh thành sẽ có thành chủ mới.
Dù Kế Ngôn có đến, Khố Lê không đánh lại được nhưng với bản tính giảo hoạt, lão ta chắc chắn sẽ cuỗm sạch mọi thứ trong Vĩnh Ninh thành.
Đến lúc đó, Phản Thánh quân bọn họ cũng chỉ giành được một tòa thành trống rỗng.
Đây là một tổn thất lớn, đối với Phản Thánh quân mà nói, đây là chuyện vô cùng quan trọng.
Dưới tình thế cấp bách, Si Hoàn cũng hơi sốt ruột, nhìn về phía Mục Nham: “Phó thủ lĩnh, ngài có thể ra tay không?”
Mục Nham cảm nhận luồng khí tức cường đại này, cuối cùng đắng chát lắc đầu: “Ta không được, trừ phi thủ lĩnh đến.”
“Nhưng mà…”
Thủ lĩnh là chỗ dựa cuối cùng của Phản Thánh quân bọn họ, ngài ấy không thể ra tay, một khi ra tay, lập tức sẽ bị Thánh địa phát hiện.
Cuối cùng Si Hoàn cười khổ nói: “Không ngờ lão ta còn nhanh hơn cả Kế công tử. Xem ra thành chủ mới chắc chắn sẽ chết, haizz.”
Nhưng, lời hắn vừa dứt, một luồng khí tức khác lại bộc phát, còn hung mãnh hơn cả Khố Lê gấp bội. Nó như một con hung thú nổi giận, khởi xướng tấn công kẻ địch đang xông vào lãnh địa.
Kiếm ý kinh khủng tràn ngập, tiếp đó một bóng đen vọt thẳng lên trời. Đó là một con thần điểu màu đen.
Mục Nham và Si Hoàn há hốc mồm, không thể tin nổi khi nhìn thấy cảnh này.
Lại là ai vậy?
Thần điểu vọt lên trời, vỗ hai cánh, cất lên một tiếng kêu, tiếng kêu của thần điểu vang vọng đất trời, quanh quẩn giữa hư không.
Một luồng kiếm ý huyền diệu mà dữ dằn phô thiên cái địa, như thủy triều trong nháy mắt nhấn chìm toàn bộ Vĩnh Ninh thành.
Giờ khắc này, Vĩnh Ninh thành chìm vào tĩnh lặng, ánh sáng mặt trời cũng biến mất.
Thần điểu màu đen vỗ cánh trên bầu trời tựa như nuốt chửng mặt trời, trở thành thực thể duy nhất trên thế gian.
Tất cả mọi người ở Vĩnh Ninh thành đều ngẩng đầu nhìn thần điểu trên bầu trời, cảm nhận thần điểu được ngưng tụ từ kiếm ý này.
Sắc mặt của tất cả mọi người hoàn toàn thay đổi, thần sắc hoảng loạn, nỗi sợ hãi đến từ linh hồn khiến cơ thể bọn họ không kìm được mà run rẩy.
Đây, đây là cái gì?
Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn lên bầu trời, kiếm ý tràn ngập khắp Vĩnh Ninh thành khiến bọn họ ngửi thấy khí tức tử vong.
Tất cả mọi người nơm nớp lo sợ, không dám cử động lung tung, trước mặt luồng kiếm ý này, bọn họ không thể nảy sinh bất cứ ý định ngăn cản nào.
Hơn nữa, bọn họ còn hít thở thận trọng, chỉ sợ không cẩn thận mà rước họa vào thân.
Còn Mục Nham và Si Hoàn cách phủ thành chủ rất gần thì suýt chút nữa tè ra quần.
Dù bình thường Mục Nham luôn giữ hình tượng nam tử hán mạnh mẽ thì lúc này cũng đang run lẩy bẩy, rất buồn tiểu.
Hai người cảm thấy mình như đang ở giữa biển kiếm ý, bị kiếm ý vây quanh tứ phía.
Những luồng kiếm ý này khiến bọn họ cảm thấy như từng con cá ăn thịt người hung mãnh đang nhe nanh trợn mắt, nhìn chằm chằm bọn họ, bất cứ lúc nào cũng có thể tiến lên xé xác bọn họ thành từng mảnh.
Hai người tê cả da đầu.
Một bóng dáng màu đen một lần nữa từ trong phủ thành chủ vọt lên trời, bay thẳng về phía xa.
Si Hoàn nhận ra thân phận của bóng đen đó, lắp bắp nói: “Là, là Khố Lê!”
“Lão cẩu, đừng chạy!”
Tiếp đó, lại thêm một bóng dáng biến mất theo, đuổi theo sát Khố Lê.
Hai vị Nguyên Anh kỳ tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã biến mất không thấy đâu.
Mục Nham và Si Hoàn liếc nhau, suy nghĩ của cả hai không giống nhau.
Ánh mắt Si Hoàn mang theo kính sợ, hắn ta chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi này, trốn đi thật xa.
Nhưng Mục Nham lại lộ ra ánh mắt hứng thú, hắn ta nói: “Đi, chúng ta đi xem thử.”
Si Hoàn lo lắng nói: “Phó thủ lĩnh, hay là đừng đi thì hơn, lỡ như bị phát hiện, chỉ sợ…”
Si Hoàn không nói thẳng ra, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Hai luồng khí tức đều là cảnh giới Nguyên Anh kỳ, vô cùng cường đại, ít nhất cũng mạnh hơn Mục Nham.
Cho dù bị Khố Lê phát hiện hay bị người kia phát hiện thì Mục Nham cũng không phải đối thủ.
Mục Nham lại không bận tâm, hắn ta siết chặt nắm đấm, thậm chí trong mắt lộ ra chiến ý.
“Dù sao ta cũng là Nguyên Anh kỳ, thật sự đánh nhau, hươu chết về tay ai còn chưa biết. Lui một bước mà nói, cho dù ta không đánh lại bọn họ nhưng ta không tin ngay cả ẩn nấp ta cũng không làm được.”
Si Hoàn cạn lời, ngươi có tự tin thì ta không có.
Si Hoàn còn định nói chút gì đó nhưng Mục Nham đã dẫn đầu đuổi theo về phía xa.
Đành chịu, hắn ta cũng chỉ có thể đi theo sau, đồng thời âm thầm cầu nguyện, hi vọng bọn họ đừng bị phát hiện.
Hai người theo phía sau, dù cách xa cũng có thể cảm nhận được sự kinh khủng của cuộc chiến.
Kiếm ý kinh thiên tràn ngập bầu trời, như một người đang bùng cháy lửa giận, đuổi theo sát Khố Lê.
Mặc dù Khố Lê là Nguyên Anh kỳ tầng sáu nhưng không hề có sức đánh trả, chỉ có thể không ngừng chạy trốn.
Hai người theo ở phía sau, thậm chí còn có thể nghe thấy người truy sát Khố Lê đang tức giận chửi mắng.
“Lão cẩu, ngươi đừng chạy, dừng lại, để cho ta chặt ngươi một vạn kiếm, chặt không chết ngươi, ta sẽ bỏ qua cho ngươi.”
“Đừng chạy, không phải ban nãy vẫn còn rất phách lối sao?”
“Dừng lại, đừng chạy, ta chỉ chặt ngươi một vạn kiếm, ngươi sợ cái gì?”
“Ngươi có phải nam nhân không? Ban nãy ta có chém bay trứng ngươi đâu?”
Mục Nham và Si Hoàn theo phía sau, hai người nhìn nhau, cái kiểu chửi rủa này thật chẳng giống phong thái cao thủ chút nào.
Mục Nham không kìm được mà hỏi Si Hoàn: “Hắn có phải vị công tử mà ngươi nói đến không?”