STT 774: CHƯƠNG 774: ĐÁNH GIẾT KHỐ LÊ
Si Hoàn kiên quyết lắc đầu, giọng điệu khẳng định: “Không phải.”
Vị công tử kia phong thái nhẹ nhàng, tuyệt đối không phải loại người như thế.
Lúc này, phía trước lại truyền tới âm thanh.
“Lão cẩu, ngươi còn dám chạy thì đừng trách ta tung tuyệt chiêu.”
Mục Nham và Si Hoàn nín thở tập trung, chăm chú nhìn về phía trước, bọn họ rất muốn biết cái gọi là "tuyệt chiêu" đó là gì.
Một lát sau, giọng người kia vang lên: “Móa nó, còn chạy à? Xem tuyệt chiêu đây!”
“Lão chó cái, đứng lại đó cho ta!”
Đây chính là cái gọi là tuyệt chiêu sao?
Mục Nham và Si Hoàn tức đến mức suýt phun máu, đúng là cạn lời.
Khố Lê thì không kìm được, quay phắt đầu lại, gầm lên: “Đáng chết, tên khốn nạn này, đi chết đi!”
“Ha ha, xem chiêu!”
Một luồng thần thức mạnh mẽ giáng xuống, bao trùm cả thế gian.
Mục Nham và Si Hoàn kinh hãi.
Luồng thần thức hùng mạnh này một lần nữa khiến Mục Nham và Si Hoàn kinh hãi.
Kiếm ý ngập trời, tựa như Kiếm Thần tái thế kia đã đủ khiến bọn họ chấn động.
Giờ lại thêm một luồng thần thức mãnh liệt như vậy ập đến, khiến hai người lại một lần nữa đái ra quần.
Bốn phía yên tĩnh, đá lởm chởm, đái dầm ở đây chắc cũng không sợ bị người khác nhìn thấy.
Si Hoàn nhìn Mục Nham một lần nữa đề nghị: “Phó thủ lĩnh, không bằng chúng ta rút lui đi.”
Quá kinh khủng, không nói đến những thứ khác, chỉ riêng luồng thần thức này cũng đủ sức giết chết bọn họ.
Hơn nữa, có vẻ chủ nhân của giọng nói này tính tình chẳng tốt đẹp gì.
Lỡ như bị hắn phát hiện, chết cũng chẳng biết chết thế nào.
Nơi này cũng chẳng phải nơi tốt để chôn xương.
Mục Nham cắn răng, lắc đầu: “Không, cao thủ giao chiến, ta nhất định phải xem, nếu không thì chết cũng không nhắm mắt.”
Hắn ta chú ý tới dáng vẻ căng thẳng của Si Hoàn liền nói: “Yên tâm đi, ta tự có chừng mực. Ngay cả ta ngươi cũng không tin sao? Dù sao ta cũng là Nguyên Anh kỳ, đánh không lại bọn họ thì ẩn nấp cũng không được à?”
Nói xong, hắn ta một lần nữa đi về phía trước, nhưng đã cẩn thận hơn nhiều.
“Haizz.”
Si Hoàn chỉ có thể theo sau, trong lòng lo lắng bất an.
Trong thức hải, răng Khố Lê đã sắp bị nghiến nát.
Mẹ kiếp, ta chưa từng thấy ai hèn hạ như ngươi.
Rốt cuộc ngươi ăn cái gì mà lớn lên vậy, vừa mở miệng đã có thể đáng ghét đến thế?
Không tôn trọng người già, mắng người ta là lão cẩu đã quá đáng lắm rồi.
Đã thế còn mắng ta là lão chó cái.
Ta không cần thể diện sao?
Khố Lê chỉ hận ngọn lửa giận trong lòng không cách nào thiêu đốt Lữ Thiếu Khanh thành tro.
“Ngươi đáng chết!”
Khố Lê phẫn nộ gào thét, thần thức cả hai va chạm kịch liệt trong thức hải, giao chiến ác liệt.
Thức hải Khố Lê như thế giới ngày tận thế, trời long đất lở, vô số tia chớp giáng xuống, tạo ra vô số con sóng lớn trên mặt biển.
Đây là cơ chế phòng ngự của chính thức hải khi cảm thấy có kẻ xâm nhập, tiến hành phòng ngự bài xích.
Đáng tiếc, thần thức của Lữ Thiếu Khanh quá mạnh mẽ.
Khố Lê là người Thánh tộc, không am hiểu tu luyện thần thức. Đối mặt với thần thức của Lữ Thiếu Khanh, Khố Lê cảm thấy vô cùng tốn sức, chỉ có thể khó khăn ngăn cản, chật vật bảo vệ thức hải của mình không bị tổn thương.
Lão ta vừa sợ vừa giận, tên này rốt cuộc có lai lịch gì mà lại kinh khủng đến vậy.
Kiếm ý giống hệt người kia, kinh khủng, thần thức cũng mạnh mẽ đến vậy.
Thật là vô lý hết sức!
Trong lòng Khố Lê vô cùng ấm ức, thậm chí còn hơi muốn khóc.
Ngày lão ta xuất quan chắc chắn không đúng, nếu không thì sau khi xuất quan sao lại xui xẻo đến vậy.
Gặp người thanh niên áo trắng kia, bị đánh chạy trốn tới Nam Hoang như chó.
Sau khi tới đây, trải qua quan sát, lão ta tưởng thành chủ tân nhiệm dễ bị bắt nạt, kết quả lại gặp phải yêu nghiệt kinh khủng này.
Đúng là quá vô lý!
Đối mặt với kiếm ý kinh khủng của Lữ Thiếu Khanh, lão ta đành rút lui, chạy trốn.
Nhưng không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại đuổi theo lão không tha, trên đường vừa truy sát vừa chửi rủa không ngừng.
Khi lão ta phát hiện Lữ Thiếu Khanh lại dám dùng thần thức giao chiến với mình, lão vô cùng vui mừng.
Lão ta cho rằng kiếm ý của Lữ Thiếu Khanh kinh khủng nhưng dù sao cảnh giới bày ra đó, thần thức tuyệt đối không bằng lão ta.
Không ngờ thần thức của Lữ Thiếu Khanh còn kinh khủng hơn kiếm ý của hắn rất nhiều.
Cách làm của Khố Lê chẳng khác nào dẫn sói vào nhà.
“Lão cẩu, muốn khóc à?”
Lữ Thiếu Khanh chiếm thế thượng phong, tay không ngừng ra chiêu đồng thời mở miệng châm chọc Khố Lê.
Bên này rõ ràng Khố Lê không địch lại, đối mặt với sự châm chọc của Lữ Thiếu Khanh, lão ta tức giận nhưng lại không thể làm gì.
Giờ chuyện quan trọng hơn của lão ta là nghĩ cách đuổi Lữ Thiếu Khanh ra khỏi thức hải.
Giao chiến ở đây sẽ gây tổn thương cho thức hải của lão ta.
Đến lúc đó thức hải bị hủy, lão ta coi như bị phế.
Nhưng thần thức của Lữ Thiếu Khanh quá mạnh, bây giờ Khố Lê còn có thể chật vật ngăn cản, đừng nói đến đuổi Lữ Thiếu Khanh, ngay cả phản kích cũng khó mà làm được.
“Xem chiêu!”
Lữ Thiếu Khanh hét lớn một tiếng, tay phải vung lên, trên bầu trời, phía trên thức hải xuất hiện một quả hỏa cầu khổng lồ.
Tiên Hỏa Cầu Thuật! Hay còn có một cái tên khác, Vẫn Thạch Đại Triệu Hoán Thuật!
Hỏa cầu ầm ầm giáng từ trên trời xuống, tựa như sao băng rơi.
Quả cầu lửa khổng lồ mang theo nhiệt độ cực nóng khiến người ta hít thở không thông, lao đến trước mặt. Ánh lửa chói mắt khiến Khố Lê như đang đối mặt với một vầng thái dương.
Khố Lê kinh hãi, tên khốn nạn này rốt cuộc còn có thủ đoạn ghê gớm đến mức nào?
Pháp thuật như thế chắc chắn không thể nào là công pháp cấp Địa, tệ nhất cũng phải cấp Thiên.
Chẳng lẽ là người của đại gia tộc ẩn thế nào đó sao?
Khoảnh khắc này, trong lòng Khố Lê đã nảy sinh cảm giác chán nản muốn thoái lui.
Tuy nhiên, trước tiên phải vượt qua được cửa ải trước mắt rồi hẵng nói.