STT 779: CHƯƠNG 779: CÓ ĐỂ YÊN CHO NGƯỜI TA NGỦ KHÔNG VẬY?
Kế Ngôn ngẫm nghĩ, cảm thấy vậy cũng được.
Dưới sự dẫn đường của Si Hoàn, bọn họ đến một tiểu viện bên cạnh phủ thành chủ.
Kế Ngôn nhìn Si Hoàn, hắn ta vội vàng giải thích: “Kế công tử, thành chủ hiện tại chẳng qua chỉ là một con rối, còn kẻ đứng sau lưng mới là thành chủ thực sự. Và, hắn đang ở ngay đây.”
Si Hoàn đã sớm cử người tìm hiểu rõ nơi ở của Lữ Thiếu Khanh.
Lần này Kế Ngôn vì nể mặt chủ nhà nên không tùy tiện dùng thần thức tra xét tình hình bên trong, mà đến trước gõ cửa cầu kiến.
Tuy nhiên hắn ta đã gõ cửa mấy lần nhưng bên trong không có bất kỳ phản ứng gì.
Kế Ngôn không khỏi hoài nghi Si Hoàn có phải đang lừa gạt hắn ta không.
Trong lòng Si Hoàn vô cùng vui mừng, đây chính là tình huống hắn ta đang mong chờ.
Nếu tên kia cứ đóng cửa không gặp mặt, chắc chắn Kế Ngôn sẽ phải dùng vũ lực, khi đó, hai bên ắt sẽ giao chiến.
Hắn ta khẽ nói với Kế Ngôn: “Kế công tử, người kia không dễ nói chuyện.”
Không dễ nói chuyện sao?
Kế Ngôn nhíu mày, một lần nữa gõ cửa, cất tiếng nói vọng vào: “Kế Ngôn có việc bái phỏng, mong tiền bối gặp mặt một lần.”
Vẫn không thấy có động tĩnh.
Kế Ngôn càng nhíu mày sâu hơn, chẳng lẽ phải thật sự dùng đến sức mạnh sao?
Lúc này hắn ta cũng bất chấp có thất lễ hay không, thần thức triển khai, hắn muốn xem thử bên trong rốt cuộc có người hay không.
“Tiền bối, Kế Ngôn có việc bái phỏng, mong tiền bối gặp mặt một lần.”
Tuy nhiên, một khắc sau, vẻ mặt Kế Ngôn trở nên cổ quái.
Sau đó, khí tức đột nhiên bộc phát, Vô Khâu kiếm phía sau “keng” một tiếng ra khỏi vỏ, xông thẳng lên trời, lao thẳng vào trong sân nhỏ.
Kiếm ý bén nhọn khiến Mục Nham lần đầu gặp Kế Ngôn vô cùng kinh hãi.
Cỗ kiếm ý này không hề kém tên kia chút nào, thậm chí còn uy lực hơn.
Ngay khoảnh khắc Kế Ngôn xuất kiếm, vô số lỗ nhỏ li ti xuất hiện trên các vật phẩm xung quanh.
Hắn ta xuất thủ, kẻ bên trong chết chắc.
Trong lòng Mục Nham và Si Hoàn phấn chấn.
Một khắc sau, trong sân truyền ra tiếng gầm lên giận dữ: “Mọe nó, có để yên cho người ta ngủ không vậy?”
Mục Nham và Si Hoàn nghe thấy âm thanh quen thuộc kia liền không kìm được cổ co rụt lại.
Trải nghiệm lần trước lại một lần nữa ùa về trong tâm trí bọn họ.
Tức giận rồi, sẽ rất kinh khủng. Nhưng...
Ánh mắt Si Hoàn đổ dồn vào Kế Ngôn đang đứng trước mặt, trong lòng tràn đầy tự tin.
Lần này có Kế Ngôn công tử ở đây, ngươi có tức giận đến mấy cũng không làm nên được chuyện gì.
Kế Ngôn, cái tên này quả nhiên êm tai, quả nhiên người cũng như tên, mạnh mẽ mà êm tai.
A, Kế Ngôn công tử lại còn nở nụ cười nhàn nhạt.
Thật không hổ là cao thủ, đối mặt đối thủ cường đại vẫn có thể mỉm cười đối mặt, cho thấy sự tự tin tuyệt đối.
Thắng chắc rồi.
Vô Khâu kiếm quay ngược trở về, rơi vào trong tay Kế Ngôn.
Vô Khâu kiếm vang lên tiếng “ông ông”, như thể đang reo vui.
Kế Ngôn nhếch miệng lên, tự nói một câu: “Tới đi!”
Bóng dáng Lữ Thiếu Khanh lóe lên, xuất hiện ở trên không, nhìn Kế Ngôn, hắn nghiến răng nghiến lợi: “Ta muốn làm thịt huynh.”
Tên Đại sư huynh không đáng tin cậy này, vào thời khắc mấu chốt đã bỏ rơi mình mà chạy đi, khiến mình gặp thêm bao nhiêu phiền phức.
Giờ vừa gặp mặt đã phi kiếm đến bổ người, quấy rầy giấc ngủ của người ta.
Không dạy dỗ hắn ta một trận không trút được cơn giận trong lòng này.
Hừ, ta chuẩn bị cho huynh một niềm vui bất ngờ.
Hắn hét lớn một tiếng: “Đi chết đi!”
Mặc Quân kiếm cũng lộ ra vẻ hưng phấn, trong tay Lữ Thiếu Khanh bộc phát ra quang mang vạn trượng, đánh xuống một kiếm.
Tựa như một thanh cự kiếm dài trăm ngàn trượng, nặng vạn cân rơi xuống.
Không gian chung quanh dưới sự đè ép của cường lực khủng khiếp rung chuyển dữ dội, không gian như muốn vỡ vụn.
Mặt đất phiến đá trong nháy mắt băng liệt, sụp đổ, cuốn lên bụi mù cuồn cuộn.
Mục Nham và Si Hoàn một lần nữa tê cả da đầu.
Quả nhiên tức giận.
Tên này thật sự quá kinh khủng, cũng thật đáng sợ.
Chỉ một lời không hợp liền tung ra đòn sát thủ.
Một kiếm này, Mục Nham và Si Hoàn đều không tự tin có thể ngăn cản.
Thật là đáng sợ.
Nụ cười trên mặt Kế Ngôn càng tăng lên, sư đệ tới rồi.
Cho dù Hoán Hồn địch không có tác dụng với Úc Mộng thì với năng lực của sư đệ nhất định có thể tìm được cách cứu nàng.
Tuy nhiên, bây giờ vẫn phải thử xem rốt cuộc đệ đã tiến bộ tới bước nào rồi.
“Ha ha! Đến hay lắm!” Kế Ngôn cười lớn một tiếng, tay cầm Vô Khâu kiếm, phóng lên tận trời.
Trở tay một kiếm, cũng có một đạo kiếm quang sáng lên.
Hai đạo kiếm quang va vào nhau, không nổ tung kịch liệt, cũng chẳng có kiếm ý tung hoành như trong tưởng tượng, mà cả hai đạo kiếm quang cùng lúc biến mất.
Mục Nham trừng to mắt, khó có thể tin: “Cái này, rốt cuộc khả năng khống chế sức mạnh của hai người này phải đạt đến trình độ nào mới có thể làm được như vậy?”
Mục Nham không phải kiếm tu nhưng hắn ta nhận ra được một kiếm này của Kế Ngôn rất đáng sợ.
Chỉ bằng một đòn phản kích, sức mạnh không thừa không thiếu, vừa vặn triệt tiêu một kiếm của Lữ Thiếu Khanh, đã đủ để chứng minh khả năng khống chế sức mạnh của Kế Ngôn tinh chuẩn đến mức đáng sợ.
Mục Nham lại một lần nữa thay đổi nhận thức của mình đối với thực lực của Kế Ngôn.
Hắn ta phấn chấn, nhìn hai người xông lên, không kìm được vui mừng: “Quá tốt rồi.”
Hai người đánh nhau, giờ hắn ta đã tin chắc chắn Kế Ngôn có thể đánh thắng được Lữ Thiếu Khanh.
Giết Lữ Thiếu Khanh, Kế Ngôn không có hứng thú với chức thành chủ này, vậy chức thành chủ này còn có thể rơi vào tay ai khác nữa sao?
Trên bầu trời, hai thanh trường kiếm tương giao, trong mắt Kế Ngôn lộ ra chiến ý, trong mắt Lữ Thiếu Khanh lộ ra lửa giận.
Thậm chí Kế Ngôn còn rảnh rỗi cười hỏi thăm: “Sao đệ cũng tới đây vậy?”
Nói tới điều này, Lữ Thiếu Khanh càng thêm bi phẫn, huynh cho rằng ta muốn tới đây à?
Tới đây rồi còn phải làm phế nhân hai ba tháng.
Nơi này không hề dễ chịu chút nào.