STT 780: CHƯƠNG 780: NGƯƠI THỨC THỜI, CÒN CÓ THỂ GIỮ ĐƯỢC M...
“Bớt nói đi, xem chiêu!” Lữ Thiếu Khanh hét lớn: “Hôm nay ta sẽ cho huynh thấy sức mạnh của ta!”
Kế Ngôn cũng có cùng ý nghĩ: “Đúng lúc lắm, ta cũng vậy.”
Hai người vừa trò chuyện, vừa vung kiếm giao đấu.
Cả hai đều hiểu rõ đối phương, biết rằng chiêu thức bình thường sẽ chẳng có tác dụng gì với nhau.
Không nói thêm lời thừa, cả hai trực tiếp thi triển tuyệt chiêu của mình.
Trong nháy mắt, kiếm ý mãnh liệt bùng nổ từ cả hai.
Kế Ngôn khẽ ồ lên một tiếng, hắn ta lập tức nhận ra kiếm ý của Lữ Thiếu Khanh đã khác hẳn trước đây.
“Đệ cũng tiến vào kiếm ý cảnh giới đệ tam trọng rồi à?”
Trong lòng Kế Ngôn không khỏi cảm thán, không hổ là sư đệ của mình, quả nhiên không hề kém cạnh mình.
“Khì khì.” Lữ Thiếu Khanh vô cùng đắc ý, cất lời hào sảng: “Hôm nay dù nói gì cũng phải cho huynh biết ta lợi hại đến mức nào. Để xem huynh còn dám tùy tiện quấy rầy giấc ngủ của ta nữa không? Để xem ta đánh cho huynh khóc thét đây!”
Kế Ngôn không nói thêm gì nữa, chiến ý trong mắt càng thêm nồng đậm, khí tức trong người như bị ngọn lửa thiêu đốt, bắt đầu sôi trào.
Thật sự không hổ là sư đệ của ta.
Vô Khâu kiếm bùng phát quang mang, trên bầu trời như xuất hiện mặt trời thứ hai.
Nếu Lữ Thiếu Khanh đã tiến bộ vượt bậc đến vậy, hắn là sư huynh cũng không thể thua kém đệ ấy được.
Phải dốc hết toàn bộ thực lực của mình, nếu thua, mặt mũi của một sư huynh như mình biết để đâu cho phải?
“Đến hay lắm!”
Lữ Thiếu Khanh hét lớn, cũng vung kiếm phản công.
Trong khoảnh khắc, trên bầu trời như có ba mặt trời chói lòa đến mức không ai có thể nhìn thẳng.
Dù đang ở độ cao vạn mét, uy áp mạnh mẽ bùng phát từ cả hai vẫn khiến Vĩnh Ninh thành bên dưới run rẩy sợ hãi.
Đây lại là đại lão nào từ đâu tới mà lại giao đấu ngay trên Vĩnh Ninh thành thế này?
Không ít tu sĩ ma tộc nhanh chóng phản ứng, lập tức rời khỏi Vĩnh Ninh thành.
Hai vị đại lão Nguyên Anh kỳ giao đấu trong thành, cho dù là trên không trung mười ngàn mét thì dư chấn trận chiến vẫn có thể phá hủy Vĩnh Ninh thành.
“Ôi chao, cái này, thật là đáng sợ.”
Mục Nham và Si Hoàn há hốc mồm nhìn hai người trên không trung, kiếm quang chói lòa, kiếm ý kinh khủng chém ngang chém dọc, như muốn xé toạc cả bầu trời.
Hai người tuôn trào khí tức cường đại, chấn động thiên địa, như thể họ mới là chúa tể của thiên địa.
Mỗi cử động đều có thể hủy diệt thế giới này.
Kiếm ý bộc phát khiến họ trông giống như Kiếm Thần và Kiếm Tiên hạ phàm, mỗi một kiếm đều muốn đẩy đối phương vào chỗ chết.
Trên mặt Mục Nham lộ ra vẻ đắng chát, lẩm bẩm: “Xem ra lúc đó hắn đã nương tay, nếu không cả hai chúng ta đã chết chắc rồi.”
Si Hoàn ngầm thừa nhận, không còn lời nào để nói.
Tuy nhiên, hắn ta nhanh chóng bình tĩnh lại, nói: “Kế công tử mạnh hơn hắn, có Kế công tử ở đây, hắn không thể lật trời được.”
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh, bóng dáng Úc Linh xuất hiện, nàng ta lạnh lùng nhìn Mục Nham và Si Hoàn.
Trong lòng Úc Linh mang theo sát ý, nàng ta đã nghe thấy lời của hai người kia, chẳng lẽ là người do bọn chúng tìm tới sao?
Tuy nhiên khi nàng ta ngẩng đầu lên nhìn thấy bóng dáng mặc áo trắng như tuyết trên không trung, nàng ta ngây ngẩn cả người.
Hắn ta, cũng đến Hàn Tinh sao?
Sau đó, sắc mặt Úc Linh trở nên cổ quái.
Có lẽ, nàng ta là người duy nhất trong Vĩnh Ninh thành này biết được quan hệ thật sự của hai người trên không trung.
Úc Linh cũng nghe nói từ chỗ Tiêu Y chuyện giữa hai huynh đệ này.
Giờ hai người bọn họ giao đấu bên trên, chẳng lẽ như lời của Tiểu Y muội muội nói, đây là cửu biệt thắng tân hôn sao?
Si Hoàn nhìn thấy sắc mặt cổ quái của Úc Linh, hắn ta mỉm cười: “Linh thành chủ...”
Úc Linh thu lại vẻ mặt cổ quái, lạnh lùng nhìn Si Hoàn: “Các ngươi là ai?”
Dù vẻ mặt lạnh lùng, ngữ khí của nàng ta vẫn hòa hoãn đi vài phần.
Nếu hai người trước mặt là người của Kế Ngôn thì cũng coi như người bên mình.
Si Hoàn cười phá lên, ngữ khí mang theo vẻ ưu việt: “Chúng ta là ai, ngươi không cần biết. Ta có thể khẳng định rằng, chức thành chủ này của ngươi sẽ nhanh chóng không còn giữ được nữa. Ta khuyên ngươi thức thời, ngoan ngoãn nhường lại chức thành chủ đi. Như vậy, ngươi và đồng bạn của ngươi còn có thể giữ được một mạng.”
Hắn ta tin, với thực lực của Kế Ngôn tuyệt đối có thể đánh bại, thậm chí giết chết tên kia.
Úc Linh chớp mắt mấy cái, đây là có chuyện gì?
Nàng ta chỉ vào Kế Ngôn trên không trung: “Hắn là gì của các ngươi?”
“Không ngại nói cho ngươi.” Vẻ mặt Si Hoàn lộ ra vẻ tự tin, ngạo nghễ nói: “Hắn là người của sư môn chúng ta.”
“Hắn là người của sư môn ngươi?” Úc Linh chớp mắt vài cái, khó có thể tin được.
Úc Linh thấy Si Hoàn gật đầu thì chỉ vào Lữ Thiếu Khanh: “Vậy ngươi biết hắn là ai sao?”
Si Hoàn hừ một tiếng: “Hắn không phải người của ngươi sao? Sao ta biết hắn là ai được?”
Được, xác định rồi.
Hai người này là cáo mượn oai hùm, đang ở đây hù dọa người.
Đáng tiếc, người khác thì ngươi có thể dọa được, nhưng không thể dọa được ta.
Trong lòng Úc Linh không khỏi cười lạnh, nàng ta không định vạch trần trò hề của Si Hoàn, mà tiếp tục diễn cùng hắn ta.
“Nói như vậy, ngươi cảm thấy người của ngươi thắng chắc rồi?”
Si Hoàn tự tin ngạo nghễ, tràn đầy tự tin vào Kế Ngôn: “Không sai, thắng chắc.”
Si Hoàn tướng mạo đôn hậu, trông giống người hiền lành nhưng giờ đây Úc Linh lại nảy sinh hảo cảm đối với tên dối trá này.
Không phải vì Si Hoàn kiêu ngạo, mà vì biểu hiện của Kế Ngôn trước đó quá mạnh mẽ.
Đặc biệt là một kiếm kinh thiên, cho dù hai Nguyên Anh kỳ Khố Tu Thần và Khố Tu Ma liên thủ thì cũng khó mà đánh lại.
Sau đó còn giết chết một nhân vật dòng chính của Kiếm gia, khiến Khố Lê Nguyên Anh kỳ tầng sáu bị thương.
Kiểu chiến tích này dù ở đâu cũng đáng để kiêu ngạo.
Thực sự Si Hoàn không thể nào nghĩ ra Kế Ngôn lợi hại như vậy làm sao có thể thua được.
Lữ Thiếu Khanh rất mạnh nhưng hắn ta không nghĩ sẽ mạnh hơn Kế Ngôn.
Ngay cả Mục Nham cũng tràn đầy lòng tin đối với Kế Ngôn.
Một kiếm vừa xuất thủ ban nãy đã khiến phó thủ lĩnh Phản Thánh quân này khuất phục.
Hắn ta cũng nói: “Tiểu nha đầu, ngươi thức thời, còn có thể giữ được một mạng cho đồng bạn, bằng không...”