STT 795: CHƯƠNG 795: ĐỪNG SỢ, TA KHÔNG PHẢI KẺ XẤU
Trăng sáng nhô lên, giống như một chiếc đĩa tròn treo cao trên bầu trời.
Ánh sáng màu đỏ máu phủ kín mặt đất, mang đến cho người ta cảm giác ảm đạm.
Từng trận gió rét thổi qua, cuốn đi ấm áp ban ngày, nhiệt độ cả vùng đất bất chợt giảm xuống.
Những nơi gió lạnh đi qua, sương trắng xuất hiện, trắng xóa cả vùng.
Trong sân, hai thanh trường kiếm cắm trên thân cây, Vô Khưu Kiếm và Mặc Quân Kiếm như nhiều năm rồi không được rảnh rỗi như vậy, chúng dùng phương thức giao lưu đặc biệt của mình thì thầm trò chuyện.
Thỉnh thoảng còn khẽ lay động một cái, trong gió thổi phát ra tiếng ong ong.
Kế Ngôn ngồi xếp bằng trong lương đình, ánh trăng từ bên cạnh chiếu lên người hắn, y phục màu trắng được ánh trăng đỏ rọi vào cũng nhuộm lên một mảng màu đỏ.
Dưới ánh trăng màu đỏ, Kế Ngôn thêm phần yêu dị, mang theo một loại mị lực khó tả.
Kế Ngôn nhắm mắt tu luyện, còn đối diện hắn, Lữ Thiếu Khanh đang vô cùng buồn chán nằm ườn ra chiếc bàn đá, trong tay nghịch Thiên Cơ Bài.
Đáng tiếc, trong thế giới này, Thiên Cơ Bài mất đi tác dụng, chẳng xem được chút tin tức nào.
"Haizz!"
Lữ Thiếu Khanh thở dài, hắn lấy ra một đĩa linh đậu, nhàm chán ngồi cắn rôm rốp.
Bỗng nhiên, một cái bàn tay lông xù thò lên từ dưới mặt bàn lần mò.
Lữ Thiếu Khanh đưa tay gạt nhẹ, nhấc Tiểu Viên Hầu từ dưới bàn lên.
"Khẹc khẹc."
Tiểu Viên Hầu rất có linh tính, hôm nay ở bên cạnh nhìn đã biết được sự đáng sợ của Lữ Thiếu Khanh rồi.
Hôm nay nó không dám bước vào lương đình một bước.
Có điều hôm nay bắt gặp mấy lần Lữ Thiếu Khanh lấy linh đậu ra nhai, mùi hương rất thơm, khơi dậy sự thèm thuồng trong nó.
Cuối cùng, nó vẫn lấy dũng khí, định đến trộm vài viên nếm thử.
Không ngờ lại bị Lữ Thiếu Khanh bắt ngay tại trận.
Lữ Thiếu Khanh cũng rất tò mò với Tiểu Viên Hầu.
Đằng nào cũng rảnh rỗi, tiện thể trêu chọc một chút.
Tiểu Viên Hầu cũng chỉ to hơn đầu người một chút, lông trên người trắng muốt, làn da mềm mịn, khi sờ vào còn thấy rất thoải mái.
Hai mắt Tiểu Viên Hầu tràn đầy sợ hãi, tay Lữ Thiếu Khanh sờ nó, khiến nó cảm thấy như một con dao sắc lẹm đang lướt trên người mình, tìm một vị trí thích hợp để chặt xuống.
Cứu mạng.
Tiểu Viên Hầu liều mạng kêu cứu với Kế Ngôn, sợ hãi không ngớt.
Kế Ngôn không hề mở mắt, chỉ hờ hững nói: "Đừng bắt nạt nó."
Lữ Thiếu Khanh bất mãn: "Ai bắt nạt nó chứ? Ngươi nhìn thấy à?"
Sau đấy lại vỗ đầu Tiểu Viên Hầu: "Khỉ nhỏ đừng sợ, ta không phải kẻ xấu."
Ngươi không phải kẻ xấu, ngươi là đại ác ma.
Tiểu Viên Hầu hét to trong lòng.
Sáng ngày hôm nay, nó tận mắt chứng kiến cảnh tượng Lữ Thiếu Khanh dày vò hai người Mục Nham Si Hoàn thừa sống thiếu chết.
Khiến nó tràn đầy kiêng dè đối với Lữ Thiếu Khanh.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh vỗ đầu nó thì lại sờ soạng khắp người nó, bóp bóp mấy cái giống như đang chọn con mồi.
"Ngươi tìm đâu ra con vật nhỏ này vậy?" Lữ Thiếu Khanh vừa sờ Tiểu Viên Hầu, vừa thuận miệng hỏi.
"Đụng phải trên đường, trước khi chết, cha nó gửi gắm nó lại cho ta." Kế Ngôn mở mắt, liếc nhìn Tiểu Viên Hầu, mặc kệ ánh mắt cầu cứu của nó, nói với Lữ Thiếu Khanh: "Nếu rảnh, ngươi có thể dạy nó."
Kế Ngôn không cảm thấy mình có nhiều thời gian dạy dỗ Tiểu Viên Hầu.
Vẫn nên để nó đi theo sư đệ thì tốt hơn, dù sao sư đệ cũng có kinh nghiệm.
"Dạy nó?" Lữ Thiếu Khanh bực mình, coi ta là gì chứ? Huấn luyện động vật hay là con sen?
"Ta bận lắm, không rảnh."
Tiểu Viên Hầu cũng vội vàng kêu lên, đánh chết nó cũng không muốn theo Lữ Thiếu Khanh.
"Ối giời?" Lữ Thiếu Khanh bực mình, dám chê ta?
"Chê ta hả? Sư ca đẹp trai như ta, bao nhiêu người muốn đi theo ta mà cầu còn không được, ngươi lại chê?"
"Ngươi sợ cái gì? Nhát gan như vậy, để ta xem nào, ngươi là đực hay là cái."
Tiểu Viên Hầu nghe xong lại càng hoảng hốt, hai cái chân khép chặt lại.
Nhưng chút lực này của nó căn bản chẳng thấm vào đâu so với Lữ Thiếu Khanh, bị Lữ Thiếu Khanh tách ra.
"Thế này thì ngươi sợ khỉ gì? Ta đáng sợ lắm sao?" Sau đấy còn búng một cái vào chỗ đó của nó.
Sắc mặt Tiểu Viên Hầu đỏ ửng, đột nhiên phẫn nộ.
Nó cắn răng tức giận, trong cơn giận dữ nó đột nhiên bộc phát một luồng kiếm ý.
Trong khoảnh khắc thoát khỏi giam cầm của Lữ Thiếu Khanh, nó nhe răng trợn mắt với hắn.
Tiểu Viên Hầu tức giận mà quên luôn cả sợ hãi, nó gầm lên một tiếng, há mồm ra, một luồng kiếm ý từ trong miệng phun tới, đâm thẳng mặt Lữ Thiếu Khanh.
"Ủa?" Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên, không ngờ Tiểu Viên Hầu giống như con chim ngốc, bên trong cơ thể cũng có một luồng kiếm ý.
Nhưng mà thực lực của Tiểu Viên Hầu quá yếu, nhiều nhất cũng chỉ ở Trúc Cơ kỳ, cho dù đột nhiên bùng nổ thì ở trước mặt Lữ Thiếu Khanh vẫn không thấm vào đâu.
Lữ Thiếu Khanh chỉ dùng một tay đã trấn áp được nó lần nữa.
"Ngươi cũng dạy nó rồi?" Lữ Thiếu Khanh hỏi Kế Ngôn.
Kế Ngôn nhìn Tiểu Viên Hầu, trong mắt lộ ra vẻ hài lòng, giọng điệu cũng mang theo ý khen ngợi: "Giống như Úc Mộng, cho nó một luồng kiếm ý lĩnh ngộ."
"Nó tự biết sáng tạo, hấp thụ kiếm ý ta cho, đồng thời lợi dụng kiếm ý rèn luyện thân xác, rất thông minh."
Nhận được lời khen của Kế Ngôn, trên mặt Tiểu Viên Hầu mang theo mấy phần đắc ý.
Đây chẳng phải giống như con chim ngốc sao?
Lữ Thiếu Khanh nhéo Tiểu Viên Hầu, đánh giá lại một lượt, cuối cùng nói: "Xem ra nó đã hiểu cách tu luyện rồi, đã trở thành yêu thú."
Thực lực của hung thú sẽ tăng theo quá trình trưởng thành, khi trưởng thành cũng là lúc thực lực đạt đỉnh cao nhất.
Thực lực đồng thời cũng thoái hóa khi về già.