Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 796: Mục 797

STT 796: CHƯƠNG 796: CHẲNG LẼ CÁC NGƯƠI...

Yêu thú lại khác biệt, chúng có thể thông qua tu luyện mà tăng cường thực lực, khai mở linh trí, cuối cùng phi thăng thành tiên như loài người.

Hung thú đề cao huyết mạch, dã thú quá yếu ớt thì vĩnh viễn không thể trở thành hung thú.

Còn yêu thú thì không như vậy, cho dù chỉ là một con thỏ trắng cũng có thể thông qua tu luyện mà trở thành yêu thú mạnh mẽ.

Tiểu Viên Hầu có tiền đồ vô hạn.

Thế nhưng hiện tại nó vẫn còn rất yếu, không lật nổi năm ngón tay của Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh hăm dọa nó: "Ngoan ngoãn nghe lời, nếu không ta thiến ngươi."

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh nhìn xuống Tiểu Viên Hầu uy hiếp mười phần, khiến Tiểu Viên Hầu lập tức cảm thấy rét lạnh.

Nó nghe lời, lập tức im bặt.

Khỉ khôn không chấp cái thiệt trước mắt.

"Ồ, vậy là đúng rồi." Lữ Thiếu Khanh quẳng nó lên bàn: "Bóc linh đậu cho ta."

Vốn dĩ thì Tiểu Viên Hầu không muốn, nhưng sau khi Lữ Thiếu Khanh cho phép nó cùng ăn linh đậu với mình, nó cực kỳ nghe lời mà làm theo.

Kế Ngôn lại nhắm mắt, qua một lúc, hắn hỏi: "Khi nào thì rời đi?"

"Vội gì chứ, ngươi có biết sư muội ngu ngốc đang ở đâu không? Ta cũng không có cái thứ kia của sư phụ."

"Ta biết!"

Kế Ngôn lấy ra quẳng cho hắn: "Sư muội đang ở hướng Đông Bắc, cách rất xa, ta đoán có khi đang ở Đông Tế."

Đông Tế, vị trí của Thánh Địa.

Lữ Thiếu Khanh nhức đầu, nghiêm túc đề nghị Kế Ngôn: "Ngươi đi đem sư muội ngu ngốc về, ta ở đây chờ ngươi."

Kế Ngôn mở mắt, nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.

"Thôi được, thôi được." Lữ Thiếu Khanh bị nhìn đến mức chịu không nổi, hắn mắng: "Đi thì đi."

"Mẹ nó, ai cũng thế, lớn thì không để người ta bớt lo, nhỏ cũng không khiến người ta bớt lo. Rốt cuộc kiếp trước ta đã làm chuyện gì xấu mà đụng phải một đám rắc rối các ngươi."

Khóe miệng Kế Ngôn khẽ nhếch: "Ngày mai xuất phát!"

Không hề dây dưa, nhanh gọn dứt khoát, nói làm là làm.

"Cái gì đấy?" Lữ Thiếu Khanh bất mãn: "Nhanh vậy, vội đi chết hả?"

"Khoan đã, ta còn chưa lấy linh thạch."

"Linh thạch?" Kế Ngôn hơi nghiêng đầu, rất nhanh đã hiểu ra: "Đệ muốn lấy đi linh thạch từ thành Vĩnh Ninh này?"

"Đệ cũng có mặt mũi để lấy?"

Lữ Thiếu Khanh thẳng lưng ưỡn ngực, trả lời rất hùng hồn: "Làm sao, có vấn đề gì hả?"

"Mẹ nó chứ, giang sơn ta vất vả giành được, ta lấy chút đồ thì có làm sao?"

Kế Ngôn cười nhạt, không đáp lại.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn Lữ Thiếu Khanh lại mang vẻ sâu xa.

Lữ Thiếu Khanh cau mày, ánh mắt này là sao? Hắn bất mãn: "Ngươi cười khỉ gì."

"Vật tư của Ma tộc khan hiếm, đệ cầm linh thạch đi rồi, tới lúc đó Úc Linh phải làm sao?" Kế Ngôn hờ hững nói: "Liên minh với Phản Thánh quân, đến lúc đó vật tư đã đồng ý với bọn họ cũng không thể thiếu, đệ cầm linh thạch rời khỏi đây, thế Úc Linh phải giải thích thế nào với Phản Thánh quân?"

"Một khi sự tín nhiệm giữa đôi bên xuất hiện vết nứt, chuyện đệ lo lắng chắc chắn sẽ xảy ra."

Lữ Thiếu Khanh cau mày: "Ngươi nói gì cơ?"

"Cái đám Phản Thánh quân đó, ta đã bảo làm thịt bọn chúng, ngươi thì hay nhỉ, còn kết liên minh, thế là sao hả?"

Kế Ngôn hỏi ngược lại: "Đệ dám ra tay giết bọn chúng à? Thực lực thủ lĩnh của bọn chúng đúng như lời đồn, sau này báo thù, đệ có thể đi, nhưng thành Vĩnh Ninh mà đệ bỏ lại thì không thoát nổi đâu."

"Ta không tin đệ không biết để Úc Linh liên minh với Phản Thánh quân là lựa chọn tốt nhất, hai bên liên thủ, cùng nhau ổn định thành Vĩnh Ninh."

Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: "Liên quan đếch gì đến ta, tới lúc đó trời sập cũng chẳng liên quan gì đến ta hết."

Nghĩ một đằng nói một nẻo.

Ngược lại, Kế Ngôn cảm thấy tò mò: "Đệ làm gì nàng rồi?"

"Chẳng lẽ các ngươi..."

"Im ngay, ngươi im ngay cho ta!" Lữ Thiếu Khanh giận dữ: "Trông ta giống hạng người đó hả?"

Kế Ngôn nhìn thẳng vào hắn, Lữ Thiếu Khanh đập vỡ một viên linh đậu, cuối cùng chậm rãi nói: "Lúc ta đến đây thì bị thương, nếu không được nàng giúp đỡ có lẽ đã gặp rắc rối lớn."

Kế Ngôn hiểu ra, đã biết nguyên nhân.

Coi Úc Linh như người phe mình rồi.

Trước khi rời đi, sắp xếp ổn thỏa cho Úc Linh.

Để Úc Linh không đến nỗi phải một mình khổ sở đấu tranh ở đây.

Không hổ là sư đệ của ta.

Vẻ mặt Kế Ngôn mang theo ý cười.

Lữ Thiếu Khanh thấy thế, cảm thấy bất mãn: "Ngươi cười vậy là sao? Muốn đấm cho ngươi một phát thật đấy."

Kế Ngôn hỏi: "Đệ có muốn đi nói lời tạm biệt với nàng không?"

"Làm gì?"

"Ngày mai xuất phát, không tạm biệt à?"

Lữ Thiếu Khanh chỉ Kế Ngôn, ngón tay run run: "Ngươi ác thật đấy, có ai đối xử với sư đệ như vậy không?"

"Ta ở đây bận tối mắt tối mũi, vất vả hơn nửa năm, đến cuối cùng ta còn chưa lấy được viên linh thạch nào, ngươi đã nhẫn tâm bắt ta đi luôn sao?"

"Đồ độc ác!"

Kế Ngôn đứng dậy: "Đệ nỡ cầm linh thạch đi à?"

"Tính ra lên đường giết mấy tên địch còn nhanh hơn so với việc ở lại đây chờ dài dằng dặc."

"Đừng quên, thực lực sư muội yếu như thế, thời gian càng dài, càng dễ xuất hiện nguy hiểm."

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh sáng lên, nhân cơ hội đưa ra điều kiện: "Ngươi lên đường thì nhớ cẩn thận đấy, chém người cứ việc chém, nhưng phải giữ nhẫn trữ vật lại cho ta."

Dù sao Lữ Thiếu Khanh biết, đại sư huynh của mình lên đường chắc chắn sẽ muốn chém người.

Chuyện không ngăn cản được, vậy thà nhân cơ hội đưa ra điều kiện.

Kế Ngôn không đồng ý, hắn chỉ nói: "Tính sau đi, sẽ cố."

"Mẹ nó, đừng có qua loa với ta, tới lúc đó thiếu một cái là ngươi không xong với ta đâu."

Kế Ngôn nhắm mắt: "Lắm chuyện, còn không đi tạm biệt hả?"

"Mẹ nó ai thèm tạm biệt? Đi thôi đại hiệp." Lữ Thiếu Khanh đứng dậy.

Kế Ngôn ngạc nhiên: "Xuất phát luôn bây giờ?"

"Chẳng phải ngươi muốn nhanh à? Giờ đã thấy nhanh chưa?" Lữ Thiếu Khanh rất hài lòng với vẻ ngạc nhiên trên mặt Kế Ngôn, hắn cười đắc ý: "Sao nào? Ngươi cần đi tạm biệt với tiểu nha đầu của mình à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!