STT 815: CHƯƠNG 815: ĐỘNG THỦ VỚI SƯ ĐỆ CỦA HẮN TA
Đám người Cung gia khó tin nổi, khi lão tổ của họ bị kiếm quang của Kế Ngôn nuốt chửng.
Họ đã đặt kỳ vọng rất cao vào Thiên Ma Tiễn, một công pháp cấp Thiên, thế nhưng lại bị Kế Ngôn nhẹ nhàng phá giải.
Kết quả như vậy khiến họ không thể nào chấp nhận nổi.
Đây chính là lão tổ Cung gia của họ, tồn tại cường đại nhất trong Tam Võ thành.
Một tồn tại như vậy lại không thể làm gì được Kế Ngôn sao?
Kế Ngôn còn trẻ như vậy lại thật sự cường đại đến thế sao?
Tim của những người Cung gia đều giật thót, sợ hãi tột độ.
Lỡ như lão tổ của họ không còn thì Cung gia sẽ chịu tổn thất nặng nề.
Tuy nhiên, điều khiến họ yên tâm là Cung Sùng không bị thương quá nặng.
Một kiếm này phá được Thiên Ma Tiễn của lão ta rồi thì uy lực không còn đủ nữa, nhưng chừng đó cũng đủ để Cung Sùng phải coi trọng Kế Ngôn.
Mạnh quá!
Cần phải biết rằng Kế Ngôn mới chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng năm nhưng lại bộc phát ra thực lực cường đại đến vậy.
Nếu Kế Ngôn đột phá được một cảnh giới nhỏ thì sao?
Cung Sùng liệu còn có thể là đối thủ của Kế Ngôn sao?
Nghĩ tới đây, tay lão ta siết chặt trường cung, gân xanh nổi lên.
Bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng lại tràn ngập sát ý vô tận đối với Kế Ngôn.
Đối thủ như vậy, nhất định phải giết.
Kế Ngôn không có thù hận với Cung gia, chưa từng có thù oán sinh tử với họ.
Nhưng nhìn thấy một người trẻ tuổi có tiềm lực kinh khủng đến vậy, Cung Sùng vẫn nảy sinh ý muốn giết hắn.
Không vì thù hận mà vì ghen ghét.
“Xem chiêu!”
Giờ đây, mọi người đều đã biết thực lực của đối phương. Tiếp theo, phải xem thủ đoạn của hai bên.
Ta không tin ngươi có thể duy trì mãi sự cường thế đó.
Ánh mắt Cung Sùng một lần nữa trở nên lạnh lẽo, tiếp tục phát động tấn công.
Kế Ngôn cũng không cam chịu yếu thế, một đối thủ như vậy mới là đối thủ hắn mong muốn.
Trong lúc nhất thời, hai người thi triển thủ đoạn, đại chiến với nhau.
Kiếm ý tung hoành, mưa tên ào ào.
Mặc dù Cung Sùng là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cảnh giới tầng bảy, cao hơn Kế Ngôn hai tiểu cảnh giới.
Thế nhưng, lão ta lại không thể nhanh chóng đánh bại Kế Ngôn, ngược lại còn đánh ngang tay với Kế Ngôn, thế trận giằng co.
Những người vây xem khó tin nổi.
Sự cường đại của Kế Ngôn vượt quá sức tưởng tượng của họ.
Việc đánh bại Cung Trừ, một tu sĩ Nguyên Anh kỳ tầng sáu, đã là điều vô cùng phi lý rồi.
Hiện tại, hắn còn có thể giằng co với Cung Sùng, lão tổ Cung gia ở cảnh giới Nguyên Anh hậu kỳ.
Điều này thật sự quá sức phi lý.
Giới trẻ bây giờ đều mạnh như vậy sao?
Nhưng!
Gia chủ Cung gia, cùng với gia chủ Câu gia và Miêu gia, đều không kìm được mà nhìn về phía những người trẻ tuổi trong tộc mình. Cuối cùng, họ nhất trí cho rằng, những người trẻ tuổi trong tộc mình đúng là sống vô ích rồi.
Những người Cung gia nhìn thấy Kế Ngôn và lão tổ của mình giao chiến đến mức này, không biết thắng bại sẽ ra sao, ai nấy đều căng thẳng.
Họ hai tay siết chặt, cảm thấy buồn tiểu nhưng lại không nỡ rời đi, chỉ sợ mình vừa đi vệ sinh thì lão tổ đã bị đánh chết.
Cung Trừ cũng vô cùng căng thẳng, trong lòng lo lắng bất an.
Ông ta không ngờ rằng Kế Ngôn lại lợi hại đến vậy, thậm chí ông ta còn hơi hối hận vì đã đi tìm lão tổ.
Tìm lão tổ chẳng qua chỉ là muốn lão tổ xem thử Kế Ngôn có kiếm ý kinh khủng đến vậy có phải là người của Kiếm gia không.
Ông ta cho rằng bản thân có thể ra tay đánh bại Kế Ngôn, không ngờ Kế Ngôn lại cường đại đến vậy.
Hắn có thể nhẹ nhàng đánh bại ông ta, khiến lão tổ của ông ta không thể không ra tay.
Nhìn tình hình bây giờ, có vẻ lão tổ của ông ta trong lúc nhất thời cũng khó phân thắng bại.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, cứ tiếp tục giao chiến lâu như vậy, đối với Cung gia mà nói sẽ càng nguy hiểm.
Câu gia và Miêu gia cũng sẽ không chỉ đứng nhìn.
Lão tổ Cung gia giao chiến càng lâu càng dễ mất đi uy thế.
Làm sao bây giờ?
Chẳng lẽ làm theo lời gia chủ Câu gia nói sao?
Cung Trừ nhìn về phía Câu Khiên, gia chủ Câu gia đang đứng chung với gia chủ Miêu gia, dường như đang hình thành một liên minh nào đó.
Nhớ lại lời Câu Khiên đã nói hai ngày trước khi đến tìm ông ta, ánh mắt ông ta trở nên âm trầm, không ngừng lấp lóe.
Lúc này, trong Cung gia đã có người đứng ngồi không yên, chỉ sợ lão tổ thua trận.
Thậm chí Cung Xiêm không kìm được mà nói với Cung Trừ: “Gia chủ, ra tay đi. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn lão tổ như vậy mãi được.”
Giao chiến với một thanh niên mà lại thành ra như vậy, đối với loại tồn tại như Cung Sùng mà nói, trên thực tế đã là thua rồi.
Cung gia không thể nào chấp nhận nổi kết quả này.
Thậm chí, họ còn lo lắng lỡ như Cung Sùng thua, đối với Cung gia mà nói, sẽ là một đả kích nặng nề.
Cung Xiêm cắn răng, hung tợn nói: “Cho dù lão tổ trách tội, chúng ta cũng phải ra tay, nếu không một khi lão tổ thua rồi, Cung gia chúng ta coi như xong.”
Cung Sùng là cờ xí của Cung gia, cũng là nguồn lực giúp Cung gia mấy năm nay có thể ngang ngược, trở thành thế lực đứng đầu.
Nhưng nếu Cung Sùng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Cung gia chắc chắn sẽ bị Miêu gia và Câu gia chèn ép và phản kích.
Cung Xiêm đưa ra đề nghị: “Chúng ta chỉ cần quấy nhiễu từ bên ngoài, tin rằng với thực lực lão tổ, chỉ cần có một cơ hội nhỏ, chắc chắn người có thể bắn tiểu tử kia thành con nhím.”
Phía Cung gia này có mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ, họ không thể giao chiến chính diện với Kế Ngôn nhưng có thể âm thầm bắn lén, quấy nhiễu hắn.
Hơn nữa còn có Cung Trừ, một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, công kích của ông ta cho dù là Kế Ngôn cũng không thể không để mắt tới.
Cung Trừ cắn răng, nếu họ âm thầm ra tay, sẽ không chỉ chọc lão tổ nổi giận mà còn làm mất hết mặt mũi Cung gia của họ.
Câu gia và Miêu gia đang đứng bên cạnh theo dõi đấy.
Ông ta lắc đầu: “Không được, trừ phi là vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể đi đến bước đường này.”