STT 816: CHƯƠNG 816: RA TAY VỚI SƯ ĐỆ HẮN (TIẾP THEO)
Cung Xiêm hỏi lại: “Gia chủ, nếu không làm vậy, lỡ như lão tổ thua thì sao?”
Thế cục hiện tại khiến Cung Xiêm vô cùng hoảng loạn. Sự cường đại của Kế Ngôn một lần nữa gợi lại ký ức về ba kiếm năm xưa, khiến ông ta không còn đủ tự tin, ngay cả lão tổ cũng vậy.
Cung Trừ quát: “Bình tĩnh một chút, hãy tin tưởng lão tổ.”
Đến nước này, bọn họ chỉ còn cách tin tưởng lão tổ.
Đề nghị của mình không được chấp thuận khiến Cung Xiêm vô cùng bực bội.
Sát ý trong lòng ông ta bị kìm nén đến cực điểm, hận không thể giết vài người để trút giận.
Kế Ngôn đến tận cửa gây sự, ông ta lại không đánh lại, còn ước hẹn tỷ thí tại đây hôm nay, xem như đã rước phiền phức lớn cho Cung gia.
Nếu Kế Ngôn đánh bại lão tổ của bọn họ, đó chính là trách nhiệm của Kế Ngôn.
Tên đáng chết!
Cung Xiêm cắn răng, nhìn Kế Ngôn trên bầu trời, trong lòng vô cùng bực tức.
Hận không thể âm thầm ra tay với Kế Ngôn.
Ngay lúc Cung Xiêm đang bực bội đến mức tức thổ huyết, giọng Cung Tử Sương vang lên: “Xiêm trưởng lão!”
“Chuyện gì?” Cung Tử Sương là dòng chính của Cung gia, cũng là thiên tài kiệt xuất, chưa đến bốn mươi tuổi đã đạt Nguyên Anh kỳ, tiền đồ vô cùng xán lạn.
Cung Tử Sương dẫn Câu Tô cùng đến. Nàng ta cũng lộ ra tia lo lắng, nói với Cung Xiêm: “Lão tổ có thể thắng được không? Cứ đánh thế này, hình như cũng không có lợi lắm cho chúng ta.”
Cung Xiêm hừ một tiếng, bày ra dáng vẻ trưởng lão: “Đây không phải chuyện các ngươi cần lo lắng.”
Lúc này, ánh mắt Cung Tử Sương xoay chuyển, lộ ra vài phần giảo hoạt: “Xiêm trưởng lão, ta cảm thấy chúng ta có thể làm chút gì đó, gây chút áp lực cho tên kia.”
Trong lòng Cung Xiêm thầm nhủ, ta cũng nghĩ vậy.
Cung Xiêm thuận miệng hỏi: “Có thể làm gì?”
Cung Tử Sương chỉ về phía xa, ngay vị trí Lữ Thiếu Khanh, thấp giọng nói: “Nếu sư đệ của hắn gặp chuyện ngoài ý muốn, Xiêm trưởng lão, người nghĩ hắn còn có thể an tâm tiếp tục giao đấu sao?”
Mắt Cung Xiêm sáng lên…
Lúc Cung Tử Sương và Câu Tô rời đi, Miêu Hoành Tuấn cũng chú ý tới.
Ông ta khẽ nhíu mày.
Cô nương Cung gia và công tử Câu gia đã thân thiết với nhau từ bao giờ vậy?
Ông ta biết Cung Tử Sương của Cung gia thích Câu Tô.
Nhưng Cung gia thế lực lớn mạnh, Câu gia nào dám cưới nữ nhi Cung gia về làm con dâu.
Câu gia cũng lo sợ Cung gia sẽ thôn tính lợi ích của mình.
Hiện tại, người Cung gia và Câu gia lại đi cùng với nhau, khiến trong lòng ông ta không khỏi lẩm bẩm.
Ông ta không khỏi quay sang hỏi Câu Khiên: “Câu huynh, từ lúc nào nhi tử của huynh lại thân thiết với cô nương Cung gia đến vậy?”
Ông ta không thể không lo lắng chuyện này.
Ba ngày trước hai bên vừa thương lượng xong, giờ xem ra tình thế có vẻ đổ vỡ rồi.
Nếu Câu gia không phối hợp, Miêu gia chết chắc.
Trên mặt Câu Khiên nở nụ cười chân thành, khiến người ta có cảm giác tràn đầy thiện cảm. Ông ta trao cho Miêu Hoành Tuấn một ánh mắt trấn an: “Miêu huynh, huynh yên tâm, sẽ không làm chậm trễ đại sự đâu.”
“Hơn nữa...” Ông ta dừng một chút, lộ ra nụ cười thần bí khó lường: “Đi cùng với tiểu cô nương ấy, biết đâu có thể khiến cô nương ấy đứng về phía chúng ta.”
Miêu Hoành Tuấn hiểu ra, cũng mỉm cười.
Tuy nhiên, nghĩ lại vẫn cảm thấy chưa chắc chắn lắm.
Dù sao Câu Tô cũng từng bị đánh một trận, giờ thực lực đã khôi phục đến mức nào, không ai hay biết.
Ông ta gọi nữ nhi của mình tới: “Tiểu Á, bây giờ con đi xem thử bên chỗ Tô công tử có cần giúp đỡ gì không.”
Miêu Á ngạc nhiên, sau đó lộ vẻ mặt vô cùng không tình nguyện: “Cha, con không muốn.”
Tên Câu Tô này, đúng như lời tên Trương Chính kia nói, đúng là một tên tiểu bạch kiểm.
Thánh tộc ta ghét nhất loại tiểu bạch kiểm này.
Chẳng có chút khí khái nam nhi nào.
Hơn nữa, thực lực yếu kém như vậy, sao xứng với ta?
Miêu Hoành Tuấn hừ một tiếng, giận đến tái mặt: “Bảo con đi thì đi đi, đừng lề mề ở đây nữa, đến bên đó giúp Tô công tử đi.”
Miêu Kinh Tuyên cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, Tiểu Á, lời nhị thúc con không nghe, ngay cả lời cha con cũng không nghe sao?”
Trong lòng Miêu Á càng thêm không tình nguyện, nhưng trước mặt người ngoài, nàng ta chỉ có thể nghe lệnh.
Song, khi Miêu Á phát hiện Câu Tô và Cung Tử Sương muốn đi tìm Lữ Thiếu Khanh gây rắc rối, nàng ta lại rất hứng thú.
Nàng ta lặng lẽ theo sau: “Hừ, dù là ai trong các ngươi phải chịu thiệt, đối với ta mà nói đều là chuyện tốt…”
Lữ Thiếu Khanh nằm trên tàng cây, lộ vẻ thảnh thơi.
Thông qua lần giao thủ vừa rồi của Kế Ngôn và Cung Sùng, Lữ Thiếu Khanh đã nắm rõ thực lực của Cung Sùng.
Mạnh hơn Kế Ngôn một chút, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.
Không thể đánh bại Kế Ngôn trong thời gian ngắn.
Nếu cứ tiếp tục giao đấu, càng kéo dài thì…
Lữ Thiếu Khanh khẽ cười một tiếng, ngữ khí vô cùng thảnh thơi: “Càng đánh càng mạnh chính là đang nói về huynh ấy.”
Đến lúc đó, chắc chắn sẽ tặng Cung Sùng một bất ngờ lớn.
Tiểu Viên Hầu kêu chi chi hai tiếng, tỏ vẻ không hiểu lời Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh vỗ đầu nó một cái: “Đừng chỉ lo ăn một mình thế chứ, phần của ta đâu?”
Tiểu Viên Hầu ngoan ngoãn dâng linh đậu tới. Tuy nhiên, vẻ mặt Lữ Thiếu Khanh khẽ biến, Tiểu Viên Hầu cũng lanh lợi, lập tức nắm chặt một nắm linh đậu, vèo một cái đã chạy xa tít tắp.
“Khỉ ngốc, không nghĩa khí!”
Lữ Thiếu Khanh mắng lớn một câu. Sau đó, hắn ngồi thẳng người, trong lúc đó vẫn không quên cất số linh đậu còn lại, rồi không nói hai lời, lập tức bỏ chạy về phía xa.
“Muốn đi? Trễ rồi!”
Bóng dáng ba người Cung Tử Sương xuất hiện, đuổi sát không buông tha.
Lữ Thiếu Khanh chạy đi một đoạn mới dừng lại.
“Hừ!” Giọng Cung Tử Sương lạnh lùng vang vọng: “Không chạy tiếp nữa à?”
Lữ Thiếu Khanh thấy kỳ quái, cô nương Cung gia lòng dạ hẹp hòi này định giở trò gì?
Dẫn người tới gây sự với hắn sao?
Chỉ có ba người, là đang coi thường mình sao?
Lão già kia mai phục là muốn đánh lén ta ư?
Ngây thơ!