STT 817: CHƯƠNG 817: PHẾ VẬT, ĐÁNH KHÔNG ĐÃ TAY
Lữ Thiếu Khanh ngồi trên một tàng cây, những tán lá xung quanh thi thoảng lay động theo gió, phát ra tiếng xào xạc.
Lúc này, dư chấn từ trận chiến của Kế Ngôn và Cung Sùng đã tạo thành từng đợt gió lan đến tận đây, nhưng không còn bất kỳ uy lực nào.
Mái tóc dài của Lữ Thiếu Khanh tung bay, phiêu dật trong gió, trông tiêu sái và đẹp trai vô cùng.
Trong nháy mắt, Cung Tử Sương cảm thấy Lữ Thiếu Khanh cũng khá phong nhã, ít nhất là đẹp trai hơn Câu Tô đứng bên cạnh rất nhiều.
Nhưng nụ cười trên mặt Lữ Thiếu Khanh lại khiến Cung Tử Sương cảm thấy đẹp trai cái nỗi gì, trông vô cùng vô lại.
“Cô nương,” Lữ Thiếu Khanh cười nói, “ngươi mang theo kẻ theo đuôi của mình đến để chứng minh với ta rằng ngươi không mù sao? Nếu vậy thì ta xin rút lại lời nói của mình, ngươi thật sự không mù, với điều kiện tiên quyết là ngươi phải có mắt.”
Lời này càng khiến người ta tức giận hơn.
Lúc này, Cung Tử Sương rút ra một cây cung và một mũi tên, bắn thẳng về phía Lữ Thiếu Khanh.
“Ầm ầm!” Một tiếng nổ kịch liệt vang lên, ánh lửa văng khắp nơi.
Cây đại thụ nơi Lữ Thiếu Khanh đang ngồi trong nháy mắt bị xé nát, khiến những cây cối xung quanh cũng chịu chung số phận.
Dưới một mũi tên này của Cung Tử Sương, khu vực mấy chục mét quanh Lữ Thiếu Khanh bị san thành bình địa.
Có thể thấy được uy lực khủng khiếp của mũi tên đó.
Còn Lữ Thiếu Khanh, trong khoảnh khắc vụ nổ, đã biến mất không dấu vết, không để lại chút tàn tích nào, cứ như thể đã bị mũi tên này bắn tan thành mảnh vụn.
“Người đâu?”
Câu Tô quét mắt một vòng nhưng không phát hiện ra tung tích của Lữ Thiếu Khanh.
Hắn ta chần chừ một lát, nói với Cung Tử Sương: “Không phải đã bắn chết hắn luôn rồi đấy chứ?”
Cung Tử Sương cũng hơi nghi ngờ như vậy.
Nàng ta cảm thấy mình đã không cẩn thận bắn Lữ Thiếu Khanh tan xác đầy trời rồi.
Cung Xiêm mai phục trong bóng tối không phát hiện được bóng dáng Lữ Thiếu Khanh, cũng không cảm nhận được khí tức của Lữ Thiếu Khanh.
Cây cung trong tay ông ta buông lỏng.
Ông ta âm thầm lắc đầu, thấp giọng tự nhủ: “Chắc là nha đầu Tử Sương đã không cẩn thận bắn chết hắn rồi? Nếu vậy thì cũng hơi phiền phức.”
Cung Xiêm tới đây chủ yếu muốn thông qua việc đối phó Lữ Thiếu Khanh để gây chút phiền toái cho Kế Ngôn, khiến Kế Ngôn phân tâm.
Giờ một mũi tên đã bắn chết người, mọi chuyện không dễ làm rồi.
Biết đâu còn kích thích Kế Ngôn, khiến hắn ta nổi giận.
“Có gì mà phiền phức?” Bỗng nhiên, giọng Lữ Thiếu Khanh vang lên trên đỉnh đầu.
Cung Xiêm bị giật nảy mình, một cảm giác nguy hiểm tột độ xông thẳng lên não.
Còn không đợi ông ta kịp phản ứng, thần thức cường đại như Thái Sơn đè xuống, như cự chùy vạn cân nện mạnh xuống, trong nháy mắt nuốt chửng Cung Xiêm.
Người Ma tộc chú trọng thân thể, không coi trọng tu luyện thần thức.
Cho dù là Nguyên Anh kỳ tầng hai như Cung Xiêm cũng không thể chống đỡ được đòn tấn công thần thức của Lữ Thiếu Khanh.
Chỉ trong nháy mắt, thức hải Cung Xiêm đã bị công kích dữ dội.
Thần thức cường đại chiến đấu trong thức hải của Cung Xiêm, phá hủy thức hải của ông ta.
Cung Xiêm muốn kêu lên thảm thiết, nhưng lập tức bị Lữ Thiếu Khanh khống chế.
Đường đường là một tồn tại Nguyên Anh kỳ tầng hai, chỉ vài hơi thở đã trở thành tù binh của Lữ Thiếu Khanh.
Cung Tử Sương và Câu Tô không phát hiện ra Cung Xiêm ở ngoài mấy dặm đã bị Lữ Thiếu Khanh xử lý.
Bên này, bọn họ lục soát một lượt nhưng không phát hiện ra tung tích của Lữ Thiếu Khanh, Cung Tử Sương không biết sự lợi hại của Lữ Thiếu Khanh, không kìm được cười lạnh một tiếng: “Phế vật, đánh không đã tay!”
Bỗng nhiên, giọng Lữ Thiếu Khanh vang lên: “Ngươi đang nói hắn sao?”
Lữ Thiếu Khanh dẫn theo Cung Xiêm chậm rãi xuất hiện trước mặt hai người...
Cung Tử Sương và Câu Tô nhìn thấy Cung Xiêm bị khống chế, trở thành tù binh của Lữ Thiếu Khanh thì sắc mặt biến đổi.
“Ngươi đáng chết!”
Cung Tử Sương tức giận lập tức nâng cung lên bắn Lữ Thiếu Khanh.
Vèo một tiếng, một mũi tên xé gió lao tới, đánh thẳng đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh.
“Ê, ê...” Lữ Thiếu Khanh không hề hoảng hốt, đưa Cung Xiêm đẩy ra phía trước, dùng làm lá chắn.
“Phập!”
Mũi tên của Cung Tử Sương găm thẳng vào mông Cung Xiêm.
Cung Xiêm không nhịn được nữa, kêu lên một tiếng đau đớn.
“A!”
Lữ Thiếu Khanh quan tâm nói: “Ai nha! Nhất định đau lắm đi.”
Cung Tử Sương muốn giết người, nàng ta hét ầm lên, gương mặt xinh đẹp méo mó: “A…”
“Ta muốn giết ngươi, ta nhất định phải giết ngươi.”
Cung Tử Sương chưa từng thấy kẻ nào hèn hạ, vô sỉ đến thế, có thể dùng trưởng lão trong tộc mình làm bia đỡ đạn.
“Đừng có la lối lung tung.” Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Cung Tử Sương nói: “Còn la hét nữa, ta sẽ không khách sáo đâu.”
Cung Tử Sương vẫn phẫn nộ kêu to: “Ngươi đi chết đi, ngươi đi chết đi!”
Thân thể của nàng ta đang run rẩy, cung tên trong tay chĩa về phía Lữ Thiếu Khanh, nhưng cũng không dám tùy tiện bắn tên.
“Chát!” Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào, tát thẳng lên mặt Cung Xiêm, đánh cho Cung Xiêm trợn trắng mắt, suýt ngất xỉu.
Lần này Cung Xiêm chẳng còn sức mà kêu la, đầu óc ông ta như muốn nổ tung, khiến ông ta rơi vào trạng thái hôn mê sâu.
“Ngươi!”
Cung Tử Sương giận dữ, cả người sắp phát điên.
Sao lại tồn tại một kẻ như ngươi chứ?
“Ngươi có thể thử la hét nữa xem?” Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Cung Tử Sương uy hiếp: “Ngươi la một tiếng, ta tát hắn một cái, ngươi có thể thử xem.”
Dù phẫn nộ đến mấy, Cung Tử Sương cũng chỉ có thể kìm nén lại.
Lồng ngực của nàng ta phập phồng kịch liệt, lửa giận trong cơ thể không ngừng tích tụ, dâng trào như núi lửa sắp phun trào.
Nàng ta không dám kêu lên nữa, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.
Một cái tát này chẳng những đánh vào mặt Cung Xiêm mà còn như tát thẳng vào mặt Câu Tô.
Trong lòng Câu Tô rụt rè, ký ức “tươi đẹp” kia lại một lần nữa hiện về, giày vò hắn ta.
Trong lòng hắn ta vô cùng hối hận.
Lữ Thiếu Khanh thật sự đáng sợ.
Vốn hắn ta còn tưởng ba người bọn hắn, ba Nguyên Anh kỳ liên thủ có thể cho Lữ Thiếu Khanh một bài học, rửa sạch nỗi nhục.
Không ngờ Lữ Thiếu Khanh mạnh mẽ đến vậy, lại còn giảo hoạt đến thế.
Hắn vừa ra tay đã chế phục Cung Xiêm, chỉ còn lại hắn ta và Cung Tử Sương, hai Nguyên Anh kỳ tầng một thì chẳng có chút phần thắng nào.