STT 822: CHƯƠNG 822: ĐÁNH NHAU CHỈ VÌ DANH TIẾNG
Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Câu Tô, cười hỏi: “Ngươi xem đi, hắn ta tin kìa.”
Bên này Câu Tô nhìn Miêu Á bằng ánh mắt nghi ngờ.
Trong lòng hắn không ngừng suy tính, cảm thấy lời Lữ Thiếu Khanh nói rất có thể là thật.
Miêu Á thấy thế thì tức chết.
Quả nhiên là đồ mặt trắng đáng ghét, không có nhân tính thì thôi đi, đến não cũng không có luôn.
Gả cho loại người này còn không bằng đi chết đi cho rồi.
Chú ý tới ánh mắt của Miêu Á, hắn ta vội giả bộ cười nói: “Miêu Á muội muội, muội đừng tin hắn, làm sao ta có thể nghi ngờ muội được?”
Miêu Á chẳng buồn nói chuyện với loại người này.
Dù sao thì cũng chẳng có trưởng bối ở đây, cũng không cần phải giấu thái độ của mình.
Cung Tử Sương chẳng để ý chuyện gì khác, chỉ muốn rời khỏi nơi này.
“Giờ có thể để chúng ta đi chưa?”
Đúng lúc này, Kế Ngôn đã trở về.
Để tránh bọn họ biết được tình trạng của Kế Ngôn, Lữ Thiếu Khanh bèn vung tay lên: “Đi đi, Cung gia hãy cẩn thận với Miêu gia và Câu gia.”
Chẳng ai thèm để ý tới Lữ Thiếu Khanh nói cái gì, vội vàng rời đi.
Kế Ngôn cũng chậm rãi lảo đảo trở lại.
Dù bị thương nhưng vẫn tiêu sái phiêu dật như thế.
Lữ Thiếu Khanh nhìn lướt qua, hỏi: “Còn chưa chết à?”
Kế Ngôn lắc đầu: “Đúng là rất lợi hại, suýt nữa đã đánh không lại được.”
Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ: “Ai bảo huynh còn ra vẻ chứ. Kiếm của huynh đâu? Sao không giết chết lão ta luôn đi?”
“Giết lão ta, chúng ta không thể ở lại Tam Võ thành nữa.”
Lữ Thiếu Khanh hiểu ý Kế Ngôn, hắn muốn nói nếu đánh bại Cung gia, danh tiếng sẽ vang xa.
Đến lúc đó ở lại Tam Võ thành này một thời gian, chờ Tiêu Y biết tin có thể đến Tam Võ thành tìm bọn họ.
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi khinh bỉ kế hoạch của Kế Ngôn. “Đông Tế lớn như thế, chờ tin tức truyền ra được e rằng đã hơn trăm năm.”
“Huynh ở đây đánh nhau dương danh chẳng bằng đi tìm Thánh địa mà làm loạn đi. Đến lúc đó, đừng nói là Đông Tế, đại danh của huynh chắc chắn sẽ truyền khắp Hàn Tinh, không lo sư muội ngốc không biết đến.”
“Có lý!” Kế Ngôn nghe xong, trầm tư một hồi rồi gật gù công nhận sư đệ nói đúng.
Hắn ta rất hào phóng thừa nhận: “Đúng là ta đã tính toán chưa kỹ. Được rồi, chúng ta ở lại Tam Võ thành này một thời gian, chờ ta lành vết thương rồi sẽ đi tìm Thánh địa.”
“Làm gì? Huynh muốn làm gì?” Lữ Thiếu Khanh suýt nữa thì ngã cắm đầu khỏi cây.
“Đầu huynh bị đánh thành bột nhão rồi à? Chỗ nguy hiểm như thế, huynh muốn chết hay sao?”
Lữ Thiếu Khanh rút Mặc Quân Kiếm ra quơ quơ, gào lên: “Nếu huynh đã muốn chết, ta sẽ giết huynh ngay tại đây!”
Mặc kệ uy hiếp của Lữ Thiếu Khanh, Kế Ngôn chỉ mỉm cười hỏi ngược lại: “Ta đi, đệ không đi sao?”
“Không đi! Đánh chết ta cũng không đi!” Lữ Thiếu Khanh kêu lớn: “Muốn đi tự huynh đi đi, ta tình nguyện ở lại Tam Võ thành này chờ sư muội ngốc, kể cả là chờ một trăm năm.”
“Thánh địa đó, đó là nơi nào chứ?”
Trung tâm Hàn Tinh, là nơi tập trung các cao thủ từ Hóa Thần trở lên.
Tới Thánh địa, một khi thân phận của họ bị bại lộ.
Không chừng kẻ đuổi giết bọn họ cũng là cảnh giới Hóa Thần đó.
Dọa thôi cũng sợ chết đi được rồi.
Không tìm được sư muội, ngược lại còn tự ném mạng mình đi.
“Nhỡ đâu sư muội đang ở Thánh địa thì sao?” Kế Ngôn lại hỏi: “Đệ có đi không?”
“Không đi!” Lữ Thiếu Khanh vẫn kiên quyết. “Cùng lắm thì đến lúc đó đốt thêm vài cây nến, vài nén vàng mã cho nàng.”
Kế Ngôn cười, không nói gì.
Như thể đã nhìn thấu được Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh thấy vậy liền nổi giận hỏi lại: “Nhìn cái gì? Nhìn nữa có tin ta đánh huynh một trận ngay ở đây không?”
“Huynh đang bị thương. Huynh không phải đối thủ của ta.”
Kế Ngôn thẳng thắn triệu hồi phi thuyền ra, leo lên thuyền và nói: “Đi thôi, về Tam Võ thành.”
“Mẹ nó!” Lữ Thiếu Khanh không nhịn được mà vô liêm sỉ bước lên thuyền. “Đừng tưởng huynh là sư huynh thì có thể ra lệnh cho ta!”
“Đáng lẽ từ đầu ta không nên nhờ huynh hỗ trợ, để bây giờ thành ra thế này. Không biết kiếp trước ta đã làm ra chuyện thương thiên hại lý gì nữa!”
Miệng thì lải nhải không ngừng nhưng Lữ Thiếu Khanh vẫn điều khiển phi thuyền nhanh chóng lao về phía Tam Võ thành.
Nhưng không bao lâu sau, hắn đã nhướn mày nhìn về phía trước. Kế Ngôn cũng mở to mắt quan sát.
Phía xa xa, linh khí trong thiên địa không ngừng dao động, không ngừng nổ lách tách, bầu trời kéo mây đen dày đặc, sấm sét ầm ầm.
Ba đợt sóng linh lực cường đại không ngừng khuếch tán ra xung quanh, dù cách thật xa cũng có thể cảm nhận được.
“Xem ra bị người ta phục kích rồi!”
Kế Ngôn bình thản nhận xét. Hắn cảm nhận được một nguồn linh lực dao động quen thuộc. Chính là Cung Sùng vừa giao thủ với mình lúc nãy.
Lữ Thiếu Khanh sờ sờ cằm, cười nói: “Xem ra Câu gia và Miêu gia thông đồng với nhau rồi.”
Trong Tam Võ thành, có thể đối phó được với Cung Sùng Nguyên Anh hậu kỳ cũng chỉ có Đại trưởng lão của Miêu gia và Câu gia.
Bọn họ là Nguyên Anh tầng sáu, một chọi một đều không phải đối thủ của Cung Sùng.
Nhưng hiện giờ Cung Sùng đã bị thương, mười phần thực lực không còn lấy một phần, Đại trưởng lão Câu gia và Miêu gia liên thủ ra tay, Cung Sùng sẽ gặp nguy hiểm.
Lữ Thiếu Khanh nói với Kế Ngôn: “Huynh chờ ở đây, ta đi một lát sẽ trở lại.”
“Đệ muốn bảo vệ lão ta à?”
Lữ Thiếu Khanh biến mất, chỉ để lại một câu: “Vớ vẩn, Tam Võ thành vẫn nên duy trì thế cân bằng hiện tại thì hơn.”
“Nếu không, chúng ta ở lại nơi này rất nguy hiểm.”
Kế Ngôn suy nghĩ một lát liền hiểu ý Lữ Thiếu Khanh.
Nếu Cung Sùng bị xử lý, chắc chắn Cung gia sẽ bị Miêu gia và Câu gia liên thủ tiêu diệt.
Đến lúc đó, hai nhà kia liên thủ hợp sức đối phó với hai huynh đệ Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn.
Dù thực lực hai huynh đệ bọn họ có mạnh đến đâu cũng không thể ngăn được đối phương với lực lượng đông đảo.
Hiện tại Đại trưởng lão Câu gia và Miêu gia đã ra tay với Cung gia rồi, song phương không còn nể mặt mũi nhau nữa.
Nếu giữ Cung Sùng, Miêu gia và Câu gia không thể tiêu diệt Cung gia, Tam Võ thành tiếp tục duy trì thế cân bằng như hiện tại.
Ba nhà sẽ vạch mặt đánh lẫn nhau chứ không rảnh tới trêu vào Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh.
Bảo sao trước đó hắn tình nguyện tìm đến Miêu gia.
Thì ra ngay từ đầu hắn đã quyết định như vậy.
Kế Ngôn mỉm cười, cuối cùng nhắm mắt lại.
Sư đệ tự mình ra tay, không có gì phải lo lắng.