STT 823: CHƯƠNG 823: ĐẠI TRƯỞNG LÃO MIÊU GIA
Cung Sùng ôm lấy vết thương, nhìn hai bóng người lơ lửng trên không.
Hai người đó lơ lửng quay lưng lại với ánh nắng, tựa Tử Thần ẩn mình trong bóng tối.
Sát khí trên người ngưng tụ thành thực chất, tỏa ra sát khí kinh hoàng, khiến người ta run sợ tột độ.
Cung Sùng vừa sợ vừa giận. Thì ra đây mới là nguyên nhân khiến lão ta cảm thấy bất an bấy lâu nay!
Lão ta gầm lên: “Miêu Vu, Câu Lệ, hai tên tiểu bối các ngươi cũng dám ra tay với ta sao?”
“Miêu gia và Câu gia chán sống rồi hả?”
Đại trưởng lão Miêu gia trầm ngâm một lát cuối cùng mới chậm rãi trả lời: “Sùng đại nhân, chúng ta cũng đành bất đắc dĩ.”
“Mấy năm nay Cung gia nhà các ngươi quá đáng lắm.”
Cung gia ỷ thế Cung Sùng, càng ngày càng phách lối, chiếm lấy chức Thành chủ, chiếm đoạt ba phần lợi ích của Tam Võ thành làm của riêng.
Mà cũng chính nhờ vào vô số tài nguyên của Cung gia, Cung Trừ mới tiến bộ thần tốc, bỏ xa Miêu Hồng Tuấn và Câu Khiên một khoảng cách xa vời vợi.
Miêu gia và Câu gia không thể không lo lắng. Vạn nhất Cung Trừ cũng đột phá Nguyên Anh hậu kỳ thì sao.
Hai nhà bọn họ còn có thể làm trò trống gì nữa!
Câu Lệ cực kỳ hung dữ, không thèm nể mặt, đằng đằng sát khí mắng chửi: “Cung gia các ngươi đáng chết!”
“Hoàn toàn quên đi lời ước định giữa tổ tiên ba nhà chúng ta năm xưa. Các ngươi không tuân thủ ước định, đừng trách chúng ta trở mặt vô tình.”
Hai người bọn họ trẻ hơn Cung Sùng, nhưng việc tu luyện cũng cần rất nhiều tài nguyên.
Phần lớn tài nguyên đều bị Cung gia chiếm đoạt hết rồi, bọn họ chỉ được chia chút ít, ngay cả bản thân tu luyện còn không đủ, nói gì đến việc chia cho tộc nhân.
Cung gia ăn thịt, Miêu gia và Câu gia chỉ có thể húp nước dùng.
Thi thoảng ăn thịt một chút thì không sao, nhưng ngày nào cũng ăn thịt sẽ khiến người người phẫn nộ.
“Giỏi, giỏi!” Cung Sùng nghiến chặt răng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm hai người kia: “Mối thù này ta đã ghi nhớ, sau này nhất định sẽ kính trả lại cho các ngươi gấp bội!”
“Sau này à?” Câu Lệ cười khẩy, “Kiếp sau đi!”
Y hét lớn: “Chết đi!”
Y ép mạnh hai bàn tay xuống, sóng không gian vô hình khuếch tán, đất trời chấn động như bị nén chặt.
Cung Sùng vội vàng tránh đi, một luồng áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống đánh trúng vào vị trí lão ta vừa đứng, để lại một cái hố khổng lồ trên mặt đất.
Nơi đó bị nén ép thành bột mịn.
Miêu Vu cũng lao tới Cung Sùng, thân hình chợt lóe lên, sương trắng bao phủ, phát ra tiếng rít chói tai giữa không trung.
Y mang theo sóng âm lao thẳng đến Cung Sùng, giáng một quyền thật mạnh vào lão ta.
Cung Sùng tránh được đòn tấn công của Câu Lệ nhưng không thể tránh khỏi đòn tấn công của Miêu Vu.
Lão ta trúng một quyền vừa cứng rắn và mạnh mẽ, máu tươi điên cuồng phun ra, ngực bị đấm lõm sâu, ngã bịch xuống, lún sâu vào mặt đất tạo thành một cái hố sâu.
“Đáng. Đáng chết!”
Cung Sùng cảm thấy hơn nửa thân thể đã mất đi tri giác.
Một quyền này của Miêu Vu phế đi hơn nửa thân thể lão ta.
Cơ thể chồng chất vô số vết thương, máu me đầm đìa, vô cùng chật vật.
Miêu Vu không truy kích, chỉ nói: “Sùng đại nhân, ngươi tự kết thúc đi, vậy cũng bớt đau khổ một chút.”
“Muốn ta chết sao? Không dễ thế đâu!” Đương nhiên Cung Sùng không thể dễ dàng nhận thua, cố gắng gượng đứng dậy: “Khi ta giết địch, hai người các ngươi còn đang uống sữa đấy!”
Lão ta cầm trường cung, thân thể lảo đảo, không thể đứng vững nổi nữa, đã gần đến cực hạn.
“Ta chưa thua. Các ngươi.”
Câu Lệ cười khẩy, lại giơ tay lên: “Ngu xuẩn đần độn. Hôm nay không một ai có thể cứu ngươi đâu. Đi chết đi!”
Bỗng nhiên lông tơ toàn thân Câu Lệ dựng đứng cả lên, theo bản năng chợt lóe lên rồi biến mất.
Một thanh trường kiếm đã xuất hiện đúng vị trí y vừa đứng.
“Quả nhiên, vẫn hơi khó nhỉ?”
Lữ Thiếu Khanh xuất hiện, vẻ mặt tiếc nuối, Mặc Quân Kiếm chậm rãi hạ xuống trước mặt hắn.
Lữ Thiếu Khanh cầm Mặc Quân Kiếm, mỉm cười nói với ba người: “Nể mặt ta, có thể ngừng tay được không?”
“Mọi người đều là đồng hương cả, có gì cũng có thể nói chuyện.”
Cả ba người đều ngơ ngác.
Người là ai?
Nể mặt ngươi?
Mặt mũi của ngươi đáng mấy đồng tiền?
Ngươi nói không đánh là không đánh à?
Câu Lệ suýt nữa bị đánh lén thành công, trong lòng sục sôi phẫn nộ.
Một tên tiểu tử cũng dám đánh lén y. Muốn chết!
Câu Lệ nổi giận gầm lên một tiếng: “Ngươi là cái thá gì?”
Lão ta nhắm thẳng vào Lữ Thiếu Khanh, tung một chưởng, cuồng phong rít gào.
Linh lực xung quanh bị nén chặt tựa sóng biển cuộn trào, đổ ập xuống hòng nghiền nát Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh muốn tránh né, nhưng chợt nhận ra không gian xung quanh đã bị khóa chặt.
Không có cách nào.
Trong chốc lát, ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh trở nên lạnh băng, toàn thân tỏa ra khí tức sát phạt.
Mặc Quân Kiếm chém mạnh xuống.
Không hỏa!
Không gian bị nén chặt bỗng bùng lên vô số ngọn lửa.
Ngọn lửa hai màu đen trắng đan xen vào nhau, đón gió bùng lên.
Ánh mắt Câu Lệ đầy hoảng sợ.
Thật ra mỗi ngọn lửa đen trắng này đều là một cỗ kiếm ý hóa thành.
Bùm!
Chẳng những phá được đòn tấn công của Câu Lệ, còn ép y phải liên tiếp lùi lại.
Câu Lệ mới chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh tầng sáu, dù có cao hơn Lữ Thiếu Khanh vài cảnh giới nhỏ.
Nhưng trước mặt Lữ Thiếu Khanh, vài cảnh giới nhỏ chẳng là cái gì.
Chỉ một chiêu trực diện thôi, Câu Lệ đã cảm giác được một cỗ sức mạnh cường đại ập tới, khiến khí huyết trong cơ thể lão ta sôi trào.
“Ngươi!”
Câu Lệ nhìn Lữ Thiếu Khanh, khó mà tin nổi rằng người này lại có thể ép lui mình chỉ bằng một kiếm.
Lão ta vạn lần không ngờ tới. Sắc mặt lão ta lúc này cực kỳ phức tạp, vừa chấn động kinh ngạc, vừa phẫn nộ, vừa oán hận.
Cung Sùng cũng không thể tin vào mắt mình.
Tên này cũng tới từ chỗ tên yêu nghiệt kia à?
Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào với Câu Lệ, cầm kiếm bước lên.
Trường kiếm vung lên, trăm trượng kiếm quang bùng lên xé rách không khí, ngay cả đám mây trên trời cũng bị chém đôi.
Kiếm ý dữ dằn, lăng lệ, vô cùng điên cuồng xé rách tất cả mọi thứ trước mặt, nhắm thẳng vào Câu Lệ mà bổ xuống thật mạnh.