STT 824: CHƯƠNG 824: NỂ MẶT TA, KHÔNG ĐÁNH NỮA ĐƯỢC KHÔNG?
Câu Lệ vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. Lão ta phẫn nộ vì Lữ Thiếu Khanh dám ra lệnh cho mình, rõ ràng là xem thường lão ta! Kinh hãi là vì Lữ Thiếu Khanh quá mạnh, khiến lão ta cảm thấy vô cùng nguy hiểm, mỗi một kiếm đều ẩn chứa uy hiếp chết người.
Chỉ một thoáng đối mặt vừa rồi, lão ta đã rơi vào thế hạ phong. Để tránh uy thế của Lữ Thiếu Khanh, lão ta không thể không bị hắn áp đảo mà đánh.
Miêu Vu đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén dõi theo nhưng không lập tức ra tay, lão ta đang chờ đợi thời cơ. Quan sát một lát, Miêu Vu không thể không chuẩn bị hành động. Nếu cứ tiếp tục thế này, Câu Lệ chắc chắn sẽ bại.
Miêu Vu đã đoán ra thân phận của Lữ Thiếu Khanh. Chính là kẻ mà gia chủ đã từng nhắc đến. Thật khó tin, thần thức lại cường đại đến vậy. Thần thức đã cường đại, nhục thân há có thể tầm thường?
Miêu Vu thầm nghĩ, ánh mắt dần trở nên hung ác. Lão ta truyền âm cho Câu Lệ: “Câu huynh, nghĩ cách thu hút sự chú ý của hắn. Còn nữa, phải cẩn thận với thần trí của hắn.”
Nhận được truyền âm của Miêu Vu, tuy sắc mặt Câu Lệ vẫn không đổi nhưng trong lòng lão ta thầm giật mình, đồng thời cũng đã có quyết định. Lão ta không ngăn cản nữa mà hét lớn: “Tiểu tử, xem chiêu!”
Thần thức lan tràn. Chẳng phải thần thức của ngươi rất mạnh sao? Ta sẽ dẫn dụ ngươi, thu hút sự chú ý của ngươi.
Lữ Thiếu Khanh thấy vậy, cũng phóng thần thức ra. Thần thức của cả hai va chạm dữ dội giữa không trung.
Ầm!
Đất trời rung chuyển, sóng không khí vô hình bùng nổ. Nụ cười lạnh lẽo trên môi Câu Lệ bỗng chốc đông cứng, hóa thành vẻ đau khổ tột cùng. Lão ta ôm đầu kêu thảm thiết: “A!”
Lão ta cảm thấy đầu mình như bị một lực cực mạnh nện trúng, chấn động đến mức thất khiếu chảy máu. Lão ta ôm đầu, toàn thân mất khống chế, rơi thẳng xuống.
Đúng lúc này, hai mắt Miêu Vu lóe lên tia sáng. Cơ hội đã đến. Lão ta không chút do dự, thân thể bùng lên, toàn thân hóa thành một con rồng dữ tợn, xòe nanh vuốt sắc bén lao thẳng về phía Lữ Thiếu Khanh.
Gần như là thuấn di, Miêu Vu đã xuất hiện trước mặt Lữ Thiếu Khanh, nắm tay bộc phát quang mang chói lòa, giáng một quyền sấm sét vào Lữ Thiếu Khanh.
Cung Sùng bên dưới thấy cảnh này thì không khỏi lo lắng. Miêu Vu rất mạnh, suýt nữa đã đóng băng lão ta. Lữ Thiếu Khanh có thể ngăn cản được không?
Cung Sùng cực kỳ lo lắng. Lữ Thiếu Khanh mà bại, lão ta cũng khó thoát thân. Hiện tại, Lữ Thiếu Khanh là cứu tinh duy nhất của lão ta. Nhưng Cung Sùng thấy Lữ Thiếu Khanh không có bất kỳ dấu hiệu ngăn cản nào, trong lòng lão ta vô cùng tuyệt vọng.
Tên này quá liều lĩnh rồi. Xong rồi.
Miêu Vu lộ ra nụ cười đắc thắng. Một quyền này, hắn sẽ không ngăn nổi đâu.
Nhưng một khắc sau!
Lữ Thiếu Khanh bất ngờ tung ra một quyền, đụng mạnh vào nắm đấm của Miêu Vu.
Đoàng!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, chấn động cả không trung, cuồn cuộn lan tỏa bốn phía. Nụ cười trên mặt Miêu Vu biến mất tăm. Lão ta cảm giác được một sức mạnh khổng lồ từ cánh tay mình truyền đến. Lực phản chấn cực mạnh, mạch máu quanh cánh tay y lập tức nổ tung, máu tươi bắn ra tung tóe, chỉ chốc lát cánh tay đã đầm đìa máu me, hoàn toàn mất đi cảm giác.
“Ngươi!”
Miêu Vu ôm cánh tay bị thương vội vàng lùi lại, nhìn Lữ Thiếu Khanh với vẻ mặt không thể tin nổi. Lão ta thực sự không thể nào tưởng tượng được trong thân thể Lữ Thiếu Khanh lại ẩn giấu sức mạnh cường đại đến nhường này. Thậm chí còn mạnh hơn lão ta mấy phần.
Lữ Thiếu Khanh lắc lắc cánh tay trái tê liệt, hắn cũng không dễ chịu chút nào. Một quyền này của Miêu Vu cũng suýt nữa đánh nát cánh tay hắn rồi. Nhưng may mắn thay, cơ thể hắn mạnh hơn Miêu Vu, đủ sức chịu đựng sức mạnh của lão ta. Nhưng cảm giác tê liệt ở cánh tay không thể biến mất nhanh như vậy.
“Ngươi cái gì mà ngươi!” Lữ Thiếu Khanh hận lắm. Sao không làm gì khác lại cứ thích làm “lão Lục”? Ta ghét nhất là bị người ta gọi là “lão Lục”. Ngươi đã thích ỷ mạnh hiếp yếu, vậy ta sẽ dạy cho ngươi biết, bắt nạt người khác là không đúng.
Lữ Thiếu Khanh hét lớn một tiếng, thu lại Mặc Quân kiếm, lao thẳng tới Miêu Vu. Lần này Miêu Vu không làm gì được, muốn tránh cũng không tránh nổi. Cuối cùng đành dốc hết sức đánh một trận sống mái. Nhưng trạng thái hiện tại của lão ta căn bản không phải đối thủ của Lữ Thiếu Khanh, chỉ có thể bị Lữ Thiếu Khanh áp đảo mà đánh. Cuối cùng, lão ta bị Lữ Thiếu Khanh đánh cho gãy nát vài cái xương, tiếng kêu rên thảm thiết liên tục vang vọng khắp mặt đất.
Bên này Câu Lệ vừa mới lồm cồm bò ra khỏi hố sâu, thì Miêu Vu đã ngã vật xuống đất khiến lão ta giật nảy mình. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Câu Lệ còn chưa kịp phản ứng, bỗng nhiên cảm thấy hai mắt tối sầm lại. Lão ta ngẩng đầu nhìn thì thấy Lữ Thiếu Khanh đang lao tới như diều hâu vồ mồi.
“Xem chiêu!”
Một quyền giáng xuống, đánh Câu Lệ rơi trở lại vào trong hố sâu.
Lữ Thiếu Khanh áp đảo Miêu Vu và Câu Lệ, đánh đập không thương tiếc. Đánh cho cả hai kêu la thảm thiết. Mỗi quyền giáng xuống, mặt đất lại rung chuyển dữ dội, đủ thấy sức mạnh khủng khiếp đến nhường nào.
Cung Sùng từ xa chứng kiến cảnh tượng đó mà run lẩy bẩy. Quá hung tàn. Rốt cuộc người này có lai lịch gì? Thần thức cường đại, kiếm ý kinh người, cả nhục thân cũng mạnh đến mức này. Còn có thiên lý hay không? Có một yêu nghiệt như Kế Ngôn đã là chuyện không hợp lẽ thường rồi, nay lại thêm một Lữ Thiếu Khanh nữa, quả thật càng quá đáng hơn.
Đến khi Lữ Thiếu Khanh dừng tay, hai người Miêu Vu và Câu Lệ đã bị thương vô cùng thê thảm, vết thương chồng chất, trông cực kỳ đáng thương. Cả hai bị đánh cho mặt mũi sưng vù như đầu heo, xương cốt toàn thân đứt gãy nhiều chỗ. Thảm đến mức không thể thảm hơn.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh cũng không giết hai người bọn họ, chỉ đánh cho họ bị trọng thương mà thôi. Kiểu chết không chết được, nhưng cũng chẳng thể phát huy chút thực lực nào.
“Ôi chà, mệt quá.”
Lữ Thiếu Khanh vỗ vỗ tay, chợt phát hiện cánh tay trái của mình bớt tê đi một chút. Xem ra, đánh người có thể giúp vận động gân cốt, phục hồi nhanh hơn.
Hay là... đánh thêm trận nữa nhỉ?