STT 860: CHƯƠNG 860: NGƯƠI MUỐN LÀM ÔNG NGOẠI
Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn đi tới ngọn núi nhỏ kia, không khác mấy so với Miêu gia ở thành Tam Võ.
Đều là mấy gian phòng xây trên đỉnh núi, cảnh sắc tuyệt đẹp, không khí trong lành.
Nhưng nơi Miêu gia không có linh khí nồng đậm như nơi này.
Xung quanh nơi này còn bố trí trận pháp tụ linh cơ bản, giúp sương trắng quanh quẩn bao phủ núi nhỏ, bước vào đây như lạc vào tiên cảnh.
Gió nhẹ thổi qua, cành cây khẽ đung đưa, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, xuyên qua tầng sương khúc xạ thành những dải màu rực rỡ, khiến người ta vui mắt vô cùng.
Lữ Thiếu Khanh quan sát một lát, hết sức hài lòng: “Không tệ.”
Sau đó, hắn vừa kiểm tra vừa phê bình: “Hủ bại, xa xỉ!”
Kế Ngôn tìm một cái cây ngồi xếp bằng xuống.
Sau đó, Tiểu Viên Hầu nhảy từ vai hắn xuống, bóng trắng nhảy nhót trong sương mù lúc ẩn lúc hiện, chơi đùa quên cả trời đất.
Vô Khâu kiếm sau lưng Kế Ngôn khẽ ngân vang một tiếng, nhảy ra khỏi vỏ, rơi vào trong tay Kế Ngôn.
Kế Ngôn đặt Vô Khâu kiếm lên gối, ngón tay thon dài đến mức nữ nhân cũng phải ghen tị nhẹ nhàng vuốt ve thân kiếm.
“Ong!”
Vô Khâu kiếm rung lên vui vẻ, có vẻ nó rất thích được vuốt ve thế này.
Như một con thú cưng được chủ nhân vuốt ve vậy.
Lữ Thiếu Khanh kiểm tra xong xuôi, liền lại gần, tò mò hỏi: “Sao thế? Cô nàng Vô Khâu có vấn đề gì sao?”
Kế Ngôn lườm hắn, sửa lại: “Là nam!”
Sau đó hắn giải thích: “Ta cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng không nói rõ được.”
Kế Ngôn khẽ cau mày. Đây là bội kiếm bản mệnh của hắn, phẩm cấp hạng tư, đã có linh tính.
Bình thường hắn sử dụng vẫn thuận buồm xuôi gió, uy lực tăng gấp bội.
Từ sau khi bổ ba Nguyên Anh lần trước, Kế Ngôn vẫn luôn cảm thấy Vô Khâu kiếm có gì đó là lạ.
Nhưng dù Vô Khâu kiếm là trường kiếm bản mệnh của hắn, tâm ý tương thông, hắn cũng không cách nào biết được rốt cuộc Vô Khâu kiếm có vấn đề gì.
“Kiếm của ngươi đâu?” Kế Ngôn nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Trước đó trường kiếm của hắn ở cùng với trường kiếm của Lữ Thiếu Khanh một thời gian, linh tính tăng lên nhiều.
Tay Lữ Thiếu Khanh khẽ lóe lên, Mặc Quân kiếm lập tức xuất hiện.
Vừa ra, Mặc Quân kiếm đã ong ong rung lên hai tiếng, kháng nghị vì sao lâu thế không cho nó ra ngoài hóng gió.
Lữ Thiếu Khanh gảy nhẹ nó một cái: “Bớt nói linh tinh đi, nhìn xem cô nàng của ngươi thế nào đi.”
Sau đó hai thanh kiếm bắt đầu giao lưu, thân kiếm khẽ rung động như đang trò chuyện, sau đó khẽ sáng lên.
Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm chúng, một hồi lâu sau chúng mới dừng lại.
Kế Ngôn nhíu mày, Vô Khâu Kiếm khiến cho hắn cảm thấy rất khó chịu, như bị thứ gì đó chèn ép không cách nào thoát ra được.
Đành chịu thôi. Hắn cũng không hiểu. Hắn không cách nào lĩnh ngộ được Vô Khâu kiếm, cuối cùng chỉ có thể nhìn sang sư đệ.
“Thế nào?”
Lữ Thiếu Khanh cũng cảm nhận được cảm xúc của Vô Khâu kiếm, nghiêm túc nói: “Ta cảm thấy Vô Khâu cô nương hẳn là có rồi.”
Kế Ngôn: …
“Chắc là bị người nào đó... à không, là bị thanh kiếm nào đó làm lớn bụng rồi. Chúc mừng ngươi, ngươi có thể làm ông ngoại rồi.”
Nói xong, hắn bắt đầu lục lọi túi mình lẩm bẩm: “Ôi chao, ta cũng sắp làm cậu rồi, tặng lễ vật gì đây?”
Bỗng nhiên, hàn quang lóe lên ngay trước mắt, Lữ Thiếu Khanh vội vàng tránh đi.
Hắn nhanh chóng lùi lại, mắng Kế Ngôn: “Có bệnh à? Giết người diệt khẩu cũng không che giấu được sự thật đâu!”
Nhưng ngẩng đầu lên hắn mới phát hiện Kế Ngôn vẫn ngồi dưới gốc cây, trước mặt mình là Vô Khâu Kiếm.
Là Vô Khâu kiếm tự mình muốn tới chém hắn.
“Mẹ nó!” Lữ Thiếu Khanh kinh hãi: “Thành tinh rồi à?”
“Đừng nóng giận, cẩn thận động thai khí!”
Vô Khâu Kiếm rực rỡ tỏa sáng, có vẻ như nó hết sức tức giận, không thể chịu đựng nổi nữa rồi.
Lữ Thiếu Khanh tránh né mấy lần, gầm lên với Kế Ngôn: “Còn có ai quản nó không?”
“Huynh làm cha đang làm gì? Xem kịch hả?”
Kế Ngôn thản nhiên nói: “Chém chết hắn!”
Vô Khâu Kiếm càng ra sức chém tới, bổ ra những luồng kiếm quang lấp lóe giữa không trung.
Lữ Thiếu Khanh chạy vòng quanh núi nhỏ, cây cối xung quanh đều gặp tai họa, bị Vô Khâu kiếm chặt đứt từng đoạn, bụi mù bốc lên đầy trời.
“Được rồi được rồi!” Lữ Thiếu Khanh muốn trấn an Vô Khâu kiếm: “Chưa kết hôn mà có con cũng không có gì ghê gớm gì. Ta và sư huynh rất tân thời, sẽ không để ý chuyện này đâu.”
Vô Khâu kiếm lại càng cuồng bạo, kiếm mang đã vọt lên tới hơn trăm trượng.
Xa xa nhìn lại như từng cột sáng bùng lên, kiếm khí bạo phát, cuốn lên khói bụi cuồn cuộn.
Bên này Đàm Linh vừa mới rời đi không được bao lâu đã phát hiện có kiếm khí dao động phía xa.
Ngẩng đầu nhìn lại, dù cách thật xa nàng cũng có thể thấy có kiếm quang đang điên cuồng phóng ra bốn phía.
Khí tức phong mang dồn ép khiến cho nàng tê cả da đầu.
Đã xảy ra chuyện gì?
Có người dám làm loạn ở đây sao?
Chán sống rồi à? Không biết đây là nhà của sư phụ ta à?
Đàm Linh đằng đằng sát khí. Dám gây chuyện ở đây, thật to gan!
Không nói hai lời, nàng khẽ lóe lên, thuấn di đến chỗ Lữ Thiếu Khanh.
Đến nơi, nàng ngẩn tò te.
Mình thấy cái gì thế này?
Nàng vừa đến đã thấy một thanh kiếm đang đuổi theo Lữ Thiếu Khanh.
Xung quanh hỗn độn, bị phá hoại không còn hình dạng gì nữa.
Không biết còn tưởng rằng vừa có một trận chiến diễn ra ở đây.
Đàm Linh gầm lên: “Các ngươi đang làm gì?”
Nàng vô cùng tức giận. Cho các ngươi chỗ ở, không phải để các ngươi phá hoại nơi này.
“Đừng làm loạn.” Lữ Thiếu Khanh vội vàng chạy đến bên cạnh Đàm Linh nói với Vô Khâu kiếm: “Mau về dưỡng thai đi, động thai khí sẽ không tốt.”
“Ngoan, nghe lời, đừng bướng nữa.”
Kiếm mang lại tăng vọt. Nhưng lần này Vô Khâu kiếm đã bị Kế Ngôn gọi về.
Đàm Linh nhìn thấy, hoàn toàn chết lặng.
Nàng đã hiểu vì sao thanh kiếm kia muốn chém chết Lữ Thiếu Khanh.
Nghe thử đi, đây là lời con người nói sao?
Một thanh kiếm mang thai?
Chỉ có ngươi mới nói thế thôi!
Đổi lại là mình, mình cũng sẽ chém chết tên gia hỏa này.
Cái miệng không biết giữ mồm giữ miệng, quá đáng ghét.