STT 861: CHƯƠNG 861: SINH MỘT CÔ BÉ BÉO MẬP CHO TA NHÉ
Đàm Linh khó chịu nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm, nói với Đàm Linh: “Thật ngại quá, cô nương nhà ta không hiểu chuyện, khiến cô phải chê cười rồi.”
Sau đó, hắn quay sang Kế Ngôn: “Huynh quản cô nương nhà huynh cho cẩn thận vào, đừng để nàng gây thêm phiền phức cho người khác.”
Đàm Linh nghiến răng ken két, chỉ hận không thể cắn chết cái tên mặt dày này.
Ai gây thêm phiền phức cho ta? Chẳng lẽ ngươi không tự biết sao?
Nhìn Lữ Thiếu Khanh giả vờ xấu hổ, Đàm Linh thật sự cảm thấy xấu hổ thay cho hắn, chỉ đành nghiến răng biến mất ngay lập tức, để lại một câu: “Còn như vậy, ngươi lập tức cút đi cho ta!”
“Ôi!” Lữ Thiếu Khanh thở dài, rất phiền muộn: “Rõ ràng chuyện này không liên quan đến ta.”
Hắn chậm rãi quay lại, Kế Ngôn nhìn hắn chằm chằm, hỏi: “Rốt cuộc là thế nào?”
Lữ Thiếu Khanh xòe hai tay, cười xấu xa nói: “Đã nói rồi, mang thai.”
Kế Ngôn và Vô Khâu kiếm nhìn hắn chằm chằm, Vô Khâu kiếm kêu ông ông như đang gầm gừ: “Chém chết hắn!”
Lữ Thiếu Khanh nghiêm mặt: “Được rồi, chắc sắp sinh ra kiếm linh rồi.”
“Kiếm linh?”
Khuôn mặt bình tĩnh của Kế Ngôn có vẻ ngạc nhiên.
Mặc dù hiện tại Vô Khâu kiếm cực kỳ có linh tính, nhưng hắn ta hoàn toàn không nghĩ tới việc có thể sinh ra kiếm linh.
Kiếm linh không dễ sinh như thế.
Mà hiện tại kiếm của hắn mới chỉ là tứ phẩm, còn kém một chút nữa mới đạt tới ngũ phẩm.
Bình thường pháp khí ít nhất cũng phải đạt ngũ phẩm mới có thể sinh kiếm linh.
“Làm thế nào?” Kế Ngôn phấn chấn, giọng điệu thêm vài phần bức thiết.
Uy lực của trường kiếm có kiếm linh và trường kiếm không có kiếm linh chênh lệch nhau như trời với đất.
Lữ Thiếu Khanh xoa xoa cằm, thăm dò: “Chăm sóc thật tốt, an tâm dưỡng thai?”
Dù biết có đôi khi sư đệ mình có thể chọc người ta tức chết, nhưng lúc này Kế Ngôn rất muốn vung kiếm chém xuống.
Còn ở đây nói hươu nói vượn nữa à?
Kế Ngôn giơ Vô Khâu kiếm lên: “Cũng lâu rồi chưa so tài.”
Lữ Thiếu Khanh hùng hổ: “Hỗn đản, gấp cái gì?”
Lữ Thiếu Khanh lướt tay phải lên nhẫn trữ vật, một khối đá đen như ngọc xuất hiện.
Nó vừa xuất hiện, Vô Khâu kiếm có vẻ hết sức kích động, không ngừng rung động trong tay Kế Ngôn như muốn thoát ly khỏi tay chủ nhân.
Kế Ngôn nhận thấy Vô Khâu kiếm rất khao khát khối đá, lại càng tò mò hơn: “Đây là vật gì?”
“Ta cũng không biết là thứ gì, nhưng thanh kiếm rách của ta nói khối đá kia có ích với nó.”
Mặc Quân kiếm vừa rồi không biết chạy đi đâu, lập tức xuất hiện, kêu ong ong như đang liên tục gật đầu.
“Lấy đi!”
Hắn vung tay lên ném cho Vô Khâu kiếm: “Sinh một cô bé béo mập cho ta!”
Vô Khâu kiếm mặc kệ Lữ Thiếu Khanh, chợt lóe lên thoát khỏi tay Kế Ngôn, bay vút lên cắm phập vào khối đá đen như một mũi tên.
Một cỗ khí tức áp bách lập tức tràn ra, tựa như chỉ hận không thể nuốt chửng luôn khối đá đen vào bụng.
Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ dặn dò: “Cẩn thận đừng để nghẹn chết đấy.”
Đây cũng là lần đầu tiên Kế Ngôn gặp được tình huống thế này, hắn nhìn Vô Khâu kiếm lơ lửng giữa không trung rồi lại nhìn sang Lữ Thiếu Khanh.
“Nhìn ta làm gì? Ta đâu phải bà mụ? Ta cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nếu hấp thu khối đá kia. Thanh kiếm rách của ta đã hấp thu lâu rồi mà đến giờ vẫn chẳng thấy động tĩnh gì.” Lữ Thiếu Khanh quay đi tiếp tục làm việc của mình: “Chờ đi, xem nó thế nào.”
Đây là lời nói thật. Hắn cũng không biết khối đá kia có lai lịch thế nào.
Cứng như sắt, đao kiếm bình thường chém lên không hề hấn gì, đến một vết xước cũng không có.
Đốt lửa ngâm nước, đập mạnh sét đánh cũng không làm gì được nó.
Nhưng lại có thể bị Mặc Quân kiếm và Vô Khâu kiếm nhẹ nhàng xuyên qua, còn có thể hấp thu.
Mặc Quân kiếm hấp thu xong, linh tính càng rõ hơn, dường như trong cơ thể có một phôi thai, chỉ cần gặp cơ hội phù hợp sẽ sinh ra kiếm linh.
Không khác với Vô Khâu kiếm lúc này là bao.
Khối đá đen kia không rõ lai lịch thế nào, nhưng chắc hẳn là hàng cao cấp, để Vô Khâu kiếm hấp thu nó xem có sinh ra được kiếm linh không.
Kế Ngôn nghe vậy cũng chỉ có thể ổn định lại tâm thần chờ đợi.
Bề mặt Vô Khâu kiếm vẫn luôn tỏa ra ánh sáng trắng nhàn nhạt, cắm lên khối đá, hấp thu, thôn phệ nó, khiến khối đá liên tục teo nhỏ đi rõ rệt.
Mặc Quân kiếm bay lơ lửng bên cạnh, khi thì lóe ánh sáng trắng, khi lại lóe ánh sáng đen, vừa bay vừa nhảy, có vẻ hết sức kích động.
Lữ Thiếu Khanh chẳng quan tâm lắm, bắt đầu đi bố trí trận pháp và cấm chế xung quanh.
Nơi này là Thánh địa, cách Thánh Sơn không xa.
Không phòng ngự cẩn thận, có khi chết cũng không biết mình chết thế nào.
Bận rộn suốt mấy ngày, hắn mới kéo lê thân xác rã rời trở về, thấy Vô Khâu kiếm vẫn còn đang hấp thu, khối đá đen chỉ còn lại một chút, xem ra hôm nay có thể hoàn tất.
“Mệt chết mất thôi.” Lữ Thiếu Khanh vào trong phòng, ngã bịch xuống đất, nói với Kế Ngôn ở đằng xa: “Tới bóp chân giúp ta?”
“Cút!”
“Tên không có lương tâm.” Sau khi Lữ Thiếu Khanh mắng một câu, hắn lại lấy ra từ giới chỉ một viên Tốn Ma thạch lớn bằng nắm tay, thận trọng rót linh lực vào trong.
Đợi sau khi cân bằng xong, Lữ Thiếu Khanh ném cho Kế Ngôn: “Nào, thử rót linh lực vào trong đi.”
Kế Ngôn cảnh giác: “Làm gì?”
Ánh mắt hắn ta mang theo sự cảnh giác nồng đậm.
“Bảo huynh làm thì huynh cứ làm đi, sao cứ phải nói nhảm nhiều vậy.”
Trong lòng Kế Ngôn cảm thấy bất an, lặng lẽ phòng bị trước rồi mới rót linh lực vào trong.
“Ầm ầm!” một tiếng khiến Kế Ngôn giật nảy mình.
Một vụ nổ uy lực như một kích của Kế Đan kỳ suýt chút nữa khiến hắn ta phải chịu tổn thất.
May là hắn ta đã có phòng bị, phản ứng kịp thời, mới không bị vụ nổ làm cho đầu tóc đầy bụi.